"Anh Nhiên, anh có nhà không?" Ngoài cửa truyền đến một giọng nói quen thuộc, là giọng của An Đinh.
"Có đây."
Trì Nhiên mở cửa bước ra, liền thấy An Đinh đang dẫn theo một chàng trai trẻ tuổi đứng trong sân.
An Đinh nhìn quanh một vòng, gãi đầu: "Sao lại là chỗ này nhỉ?"
"Sao thế?" Trì Nhiên vẻ mặt khó hiểu, "Sao cậu lại đến?"
An Đinh đầy vẻ khó hiểu: "Anh Nhiên, anh còn nhớ vụ tìm con ba ba tôi từng nói với anh không?" Khí tức cho thấy con ba ba đang ở gần đây.
"Nhớ... Hả?" Trì Nhiên trừng to mắt, rồi chậm rãi quay đầu nhìn về phía cái bể nước mà bình thường Tiểu Ngư dùng để ngâm mình, "???"
Chàng trai đeo kính trông nho nhã bước lên một bước, nhìn Trì Nhiên nói: "Xin hỏi, anh có nhìn thấy con ba ba của tôi không?"
Trì Nhiên cười gượng một tiếng, hình như cậu thật sự từng nhìn thấy...
Chàng trai vừa dứt lời thì trong bể nước đã nổi sóng, con ba ba lớn vặn vẹo thân hình béo ục ịch chạy tới, bốn chân đạp mạnh một cái rồi lao thẳng vào lòng chàng trai, dáng vẻ nhanh nhẹn ấy khiến những con ba ba bình thường chỉ có thể theo không kịp.
Chàng trai trẻ cúi đầu nhìn con ba ba trong lòng mình, rồi lộ ra vẻ mặt khó diễn tả: "Sao mày lại biến thành bộ dạng xấu xí thế này?"
Sau khi trải qua chuyện bị ném vào nồi hầm rồi lại bị ném vào lửa đốt, ngay cả cái mai cứng của con ba ba cũng đã đổi màu.
"Tại vì nó..." Tiểu Ngư vừa mở miệng định nói thì đã bị Trì Nhiên bịt chặt miệng, rồi cười nhìn chàng trai trẻ: "Trước đó tôi nghe An Đinh nói công ty nhận một đơn tìm ba ba, nên cả nhà tôi cùng nhau giúp tìm, quả nhiên ông trời không phụ lòng người, cuối cùng cũng để bọn tôi tìm được."
Trì Nhiên đưa tay xoa đầu con ba ba, vẻ mặt đầy từ ái: "Sau này đừng chạy lung tung nữa nhé."
Con ba ba trừng đôi mắt xanh như hạt đậu nhìn Trì Nhiên, mặt người này đúng là dày thật.
"Cảm ơn anh đã giúp tôi tìm được Tiểu Bát, tiền thưởng năm vạn tệ, thêm WeChat đi, tôi chuyển khoản cho anh." Chàng trai trẻ nói.
"Được chứ." Trì Nhiên vừa thấy tiền là sáng mắt, vui vẻ lấy điện thoại ra định thêm WeChat với người ta, thì có một bàn tay thò tới rút luôn điện thoại của cậu đi.
Trì Nhiên nhìn sang, không biết từ lúc nào Tịch Phong đã bước ra, đứng bên cạnh cậu nói với chàng trai trẻ: "Chỉ là tiện tay giúp thôi, không cần tiền đâu."
Trì Nhiên nghĩ lại, con ba ba này còn cứu mạng mấy nhóc con một lần, thôi vậy, không lấy thì không lấy, haizz, mất toi năm vạn tệ.
"Đã là thú cưng thì vẫn nên trông cho kỹ." Trì Nhiên dặn dò chàng trai trẻ, "Không thì có ngày lại lên bàn ăn của người khác đấy."
"Cảm ơn anh đã nhắc." Chàng trai trẻ mỉm cười cảm ơn, rồi đưa tay về phía Trì Nhiên, "Tôi tên là Chu Cẩn, hôm nay thật sự rất cảm ơn anh đã giúp tôi tìm được Tiểu Bát nhà tôi."
"Không có gì." Trì Nhiên đưa tay bắt tay với cậu ta.
Chàng trai trẻ vỗ vỗ mai con ba ba: "Xem sau này mày còn dám chạy lung tung nữa không."
Mấy nhóc con thấy con ba ba sắp đi rồi, đều lưu luyến vây quanh tạm biệt nó.
"Con vẫn muốn ăn Bá Vương Biệt Kê quá, phải làm sao đây?" Tiểu nhân ngư vuốt đầu con ba ba lớn, lưu luyến không nỡ.
"Con cũng muốn." Tiểu Cương nuốt nước miếng một cái, haizz, đói quá.
Tiểu Tang nghiêm túc nói: "Không được lấy oán báo ân, ba ba ân công, sau này ngài phải sống thật tốt nhé, đừng đi lạc nữa."
Thanh Tương nhìn con ba ba, luôn cảm thấy có gì đó không đúng, rồi lặng lẽ tránh ra thật xa.
Sau khi Chu Cẩn cảm ơn xong thì mang con ba ba đi mất, Trì Nhiên nhìn năm vạn tệ dần khuất xa, thở dài một hơi, tim đau quá đi mất.
Trì Nhiên đảo mắt, định moi chút tiền từ vị sư huynh nhà mình, vừa quay đầu đã thấy Tịch Phong cầm áo khoác chuẩn bị rời đi.
"Anh đi đâu?" Trì Nhiên hỏi.
"Về công ty." Tịch Phong đáp.
"Anh cứ thế mà đi luôn à?" Trì Nhiên trừng to mắt.
"Không thì sao?" Tịch Phong hỏi ngược lại.
"Nhà năm người chúng ta vừa mới đoàn tụ, anh đã phủi mông bỏ đi rồi?" Trì Nhiên nghiến răng nghiến lợi, "Tôi cũng phải đến công ty, ba đứa nhỏ, anh chọn một đứa, không, chọn hai đứa mang đi."
"Con con con..." Ba nhóc con tranh nhau giơ tay, "Con muốn theo ba lớn..."
Trì Nhiên: "... Trong mắt mấy đứa còn có ba nhỏ không?"
"Bọn con là vì tốt cho ba nhỏ, trông trẻ vất vả lắm." Ba nhóc con làm ra vẻ hết lòng vì người cha già, kéo lấy áo Tịch Phong, "Hay là để bọn con làm phiền ba lớn đi."
Tịch Phong: "... Tôi mang hết đi vậy." Bất kể hắn có tin hay không, cả nhà này xem như đã bám lấy hắn rồi, kiểu có muốn cũng không vứt ra được.
"Em cũng muốn đi..." Thanh Tương rụt rè giơ tay.
"Son môi em làm xong chưa?" Trì Nhiên hỏi.
"Chưa." Thanh Tương bĩu môi, tủi thân quay về nhà tiếp tục làm son môi.
Một nhà cứ thế "chia năm xẻ bảy", Tịch Phong dẫn theo ba cái đuôi nhỏ cộng thêm một Trì Nhiên đi nhờ xe rời đi, để Thanh Tương ở nhà trông cửa.
Đưa Trì Nhiên đến công ty Xin Đừng Thấy Lạ xong, Tịch Phong lái xe về nhà một chuyến, hắn phải tắm rửa thay quần áo.
Tiểu nhân ngư và tiểu tang thi lần đầu tiên đến nhà Tịch Phong, nhìn căn nhà lớn như vậy thì đồng thanh "oa" lên, chạy khắp nơi trong nhà.
"Nhà to quá đi."
"Cũng sang trọng quá đi."
"Ba nhỏ phải kiếm bao nhiêu tiền mới mua nổi căn nhà như thế này?"
Tiểu Cương bình tĩnh nói: "Có lẽ cả đời ba nhỏ cũng không mua nổi căn nhà như thế này."
"Không sao đâu." Tiểu nhân ngư không để tâm phất tay, "Bọn con không chê ba nhỏ nghèo, con yêu ba nhỏ." Tiểu nhân ngư giơ hai tay lên quá đầu tạo thành hình trái tim.
Tiểu Cương cười nhạo một tiếng: "Ba nhỏ đâu có ở đây, cậu làm nũng cũng vô ích."
"Hừ." Tiểu nhân ngư tức giận đi về phía sân sau, "Không thèm nói chuyện với cậu nữa, tôi đi xem hồ nước lớn."
Tiểu nhân ngư vừa đi tới cửa sân sau thì chạm mặt Tịch Nhuế, Tịch Nhuế nhìn đứa bé xinh đẹp trước mắt, kinh ngạc mở to mắt: "Em bé xinh đẹp này từ đâu ra vậy, em đáng yêu quá." Tịch Nhuế đưa tay nhéo má tiểu nhân ngư, "Oa, đàn hồi ghê."
"Chị là ai?" Tiểu nhân ngư nghiêng đầu cảnh giác nhìn cô, "Sao chị lại ở nhà ba lớn của em?"
"Tại sao chị ở đây à?" Tịch Nhuế cười, "Đáng lẽ chị phải hỏi em sao lại xuất hiện ở đây mới đúng chứ?"
"Tiểu Ngư, đây là cô út." Tiểu Cương nghe thấy tiếng liền đi tới.
Tịch Nhuế ngẩng đầu nhìn sang, rồi thấy một gương mặt quen và một gương mặt đen.
Ba nhóc con?
Ba nhóc con đồng thanh hô to: "Chào cô út."
Cô út?
Tịch Nhuế sợ đến lùi hai bước: "Mấy đứa là ai? Em là con của Trì Nhiên, còn hai đứa này..."
"Bọn cháu cũng là con của Trì Nhiên." Tiểu nhân ngư cười hì hì nói, "Bọn cháu còn là con của ba lớn nữa."
"Ba lớn là ai?" Tịch Nhuế đầy đầu dấu chấm hỏi, Trì Nhiên rốt cuộc có bao nhiêu đứa con? Cậu ta là cỗ máy sản xuất con à?
"Ba lớn chính là..." Đúng lúc Tịch Phong tắm xong đi xuống lầu, tiểu nhân ngư chỉ vào người Tịch Phong, "Đó chính là ba lớn."
"..." Tịch Nhuế cảm thấy tư thế ngủ dậy hôm nay của mình chắc không đúng lắm, "Ba nhỏ của mấy đứa là Trì Nhiên, ba lớn là anh trai chị???"
"Đúng vậy." Tiểu Cương giơ ngón cái với cô, "Cô út, cô cũng còn có chút đầu óc đấy, bọn cháu là con mà ba nhỏ sinh cho ba lớn, ba nhỏ bọn cháu có giỏi không?" Vẻ mặt chờ được khen của Tiểu Cương khiến tam quan của Tịch Nhuế vỡ nát.
Tịch Phong: "..."
Tịch Nhuế: Chết tiệt, Trì Nhiên đúng là tên trà xanh, mới mấy ngày không gặp mà cậu ta đã có thể mặt dày đến mức này rồi.
"Anh..." Tịch Nhuế nhìn Tịch Phong, mong hắn cho mình một lời giải thích hợp lý, nhưng chỉ thấy Tịch Phong thở dài, xua tay với cô: "Đừng hỏi nữa, chuyện này quá phức tạp."
Quá phức tạp?
Tịch Nhuế đi tới đưa tay định sờ trán Tịch Phong: "Anh, anh không bị bỏ bùa đấy chứ?"
Giống như trên phim ấy, bị bỏ tình cổ.
Tịch Phong tránh tay cô: "Đừng nói bậy, mà em sao lại ở đây?"
"Em... Em sao lại ở đây nhỉ?" Đúng vậy, sao cô lại ở đây?
Nhưng chuyện đó không quan trọng, quan trọng là sao anh trai cô đột nhiên lại có thêm ba đứa con?
"Không nhớ ra à?" Tịch Phong liếc cô một cái, "Vậy thì đừng nghĩ nữa, anh đến công ty đây." Nói xong hắn ngoắc tay với ba nhóc con: "Đi thôi."
Tịch Nhuế vội vàng chạy theo, cùng lên xe Tịch Phong.
Trên xe, Tịch Nhuế vẫn thấy khó tin: "Anh, giải thích cho em đi, sao tự nhiên anh lại có thêm ba đứa con? Nếu anh bị bỏ bùa thì anh chớp mắt đi."
"Ba ấy không bị bỏ bùa." Tiểu Cương không vui nói, "Cô mới là người bị bỏ bùa."
"Thằng nhóc con, bớt nguyền rủa chị đi." Tịch Nhuế vỗ lên đầu cậu một cái, Tiểu Cương né sang một bên, cậu vẫn không thích mùi trên người cô.
"Cậu ấy không nguyền rủa cô đâu, cô út, cô thật sự bị bỏ bùa rồi." Tiểu nhân ngư đẩy Tiểu Cương ra, chen vào lòng Tịch Nhuế, "Nhưng mà cô út, cô đẹp quá đi." Vừa nói vừa đưa bàn tay nhỏ sờ lên má Tịch Nhuế, "Da cô cũng mịn và mềm quá, cô út, cháu thấy cô là cô gái đẹp nhất thế giới."
"Thật vậy sao?" Trong từng lời khen ngợi của tiểu nhân ngư, Tịch Nhuế dần lạc lối, không nhịn được ôm cậu bé hôn một cái, "Tiểu đáng yêu, mắt nhìn người của em đúng là quá tốt."
"Vậy cháu có đẹp không?" Tiểu nhân ngư cũng ôm chặt lấy cổ cô.
"Đương nhiên rồi, em là tiểu đáng yêu đẹp nhất."
Tiểu nhân ngư cười tít mắt: "Vậy hai chúng ta chính là đại đáng yêu và tiểu đáng yêu đẹp nhất thế giới."
"Thế thì chụp ảnh đi." Tịch Nhuế lấy điện thoại từ trong túi ra, rồi hai người bắt đầu hướng vào ống kính điện thoại nhăn mày trợn mắt tạo đủ kiểu biểu cảm.
Tịch Nhuế lớn đến từng này mà vẫn chưa tiếp xúc nhiều với trẻ con, hóa ra mấy nhóc con mềm mềm đáng yêu đến vậy.
Nếu cô sinh cho Trì Sính một đứa con thì có đáng yêu thế này không nhỉ?
Tiểu Tang nhìn hai người chụp ảnh mà vô cùng ngưỡng mộ, cũng đẩy Tiểu Cương ra, chen lên phía trước: "Cháu cũng muốn chụp, cháu cũng muốn chụp."
"Ôi chà, nhóc đen, em cũng đẹp trai lắm, nào nào nào, chụp cùng đi." Tịch Nhuế bế Tiểu Tang lên trước người, "Nhìn vào ống kính, đúng rồi, tạo hình trái tim... Yeah..."
Tiểu Cương chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ với vẻ phiền muộn, chẳng lẽ người đẹp thì đều không có não sao?
Nhưng rõ ràng cậu vừa đẹp vừa có não mà, à đúng rồi, nói cho chính xác thì cậu không phải người, cậu là một cương thi, không thể đánh đồng với loài người.
"Tiểu Cương, lại đây chụp ảnh đi, ở đây có đầu thỏ hoạt hình nè, đáng yêu lắm, còn có hiệu ứng cương thi nữa." Tiểu nhân ngư kéo tay áo cậu.
Tiểu Cương lập tức quay đầu lại ghé tới: "Đâu, đâu..."
Tịch Phong không nhịn được hạ cửa kính xe xuống, để làn gió mùa thu thổi vào trong xe.
Ồn quá!