Nhóc Con Xuyên Ra Khỏi Sách Tìm Ba

Chương 38: Đứa trẻ là do tôi sinh cho anh

Trì Nhiên ngủ một giấc rất dài, mơ mơ màng màng tỉnh lại thì đã bị người nhào tới ôm chầm lấy.

"Ba nhỏ, ba tỉnh rồi, ba nhỏ..."

Trì Nhiên mở mắt ra, liền nhìn thấy ba nhóc con.

"Ba nhỏ, hu hu hu..."

Trì Nhiên thử cử động tay chân một chút, may quá, vẫn còn nguyên vẹn.

Phế vật đúng là phế vật, động một chút là ngất.

Trì Nhiên xoa đầu từng nhóc một: "Mấy đứa không sao chứ?"

"Không sao." Ba nhóc con đồng loạt lắc đầu.

"Ba lớn đâu?" Trì Nhiên đột nhiên ngồi bật dậy.

"Ba lớn ở ngoài nấu canh cho ba." Tiểu Cương vội trấn an, "Đừng vội, đừng vội, ba lớn cũng không sao."

Tiểu Tang đứng lên ghế mở cửa sổ, Trì Nhiên nhìn thấy Tịch Phong đang đứng trước bếp.

"Tỉnh rồi à?" Tịch Phong nhìn sang, "Có chỗ nào khó chịu không?"

"Không có." Trì Nhiên bật xuống giường, đi đến dựa bên cửa sổ, "Tôi hôn mê bao lâu rồi, về bằng cách nào thế?"

Sau khi người áo choàng đen biến mất, cảnh sát cũng tới, cứu toàn bộ những đứa trẻ ra ngoài.

Những đứa trẻ bị bắt sau đó đều không bị tổn hại gì, nhưng mấy đứa bị bắt trước thì tổn thương đã không thể cứu vãn, ngoài mái tóc bạc trắng, bề ngoài của chúng trông không có gì bất thường, nhưng một đứa trẻ mới mất tích vài ngày mà tóc đã bạc trắng thì rất khó để người khác không suy nghĩ nhiều.

Trung tâm Xử lý Sự Vụ Đặc biệt đã tiếp nhận toàn bộ vụ việc, sau khi Tịch Phong lấy lời khai xong liền đưa Trì Nhiên cùng mấy nhóc con trở về.

"Hu hu hu..."

Trì Nhiên nhìn theo tiếng nức nở, liền thấy Thanh Tương đang ngồi ở cửa lớn, tủi thân nhìn cậu mà khóc.

"Thanh Tương?" Trì Nhiên vẫy tay với cô, "Sao em lại ngồi ở đó? Mà anh còn chưa hỏi em nữa, em với mấy nhóc con là thế nào, sao lại bị bắt đi?"

Thanh Tương bĩu môi, chỉ vào con ba ba lớn đang nằm trong bể nước: "Đều tại nó cả, bọn em đi bắt nó nên mới bị người ta bắt đi."

"Con ba ba lớn này ở đâu ra?"

"Nhặt trước cửa nhà." Mấy nhóc con tranh nhau kể rõ đầu đuôi lai lịch của con ba ba, cuối cùng tiểu nhân ngư còn bổ sung, "Nó là ân nhân của Tiểu Tang, sau này bọn con không được ăn Bá Vương Biệt Kê nữa."

"..." Trì Nhiên chắp tay với con ba ba trong bể: "Đa tạ ba ba huynh."

"Cậu còn nhớ đã xảy ra chuyện gì không?" Tịch Phong đột nhiên hỏi cậu.

"Nhớ chứ." Trì Nhiên xoay xoay cái cổ hơi cứng, "Vừa nhảy vào hàng rào điện tôi đã bị nhốt trong màn sương mù, sau đó tôi đi mãi đi mãi thì thấy người áo choàng đen muốn làm hại anh, nên tôi xông lên anh hùng cứu mỹ nhân."

"Sau đó thì sao?" Tịch Phong lập tức hỏi tiếp.

"Sau đó?" Trì Nhiên chống cằm suy nghĩ, "Sau đó..." Trì Nhiên đột nhiên nhìn bàn tay mình, kinh ngạc "oa" một tiếng, "Tôi thấy mình cũng khá có thiên phú đấy chứ, cuối cùng tôi vậy mà giết được người áo choàng đen, rốt cuộc là hắn quá yếu hay là tôi quá giỏi?"

"Cậu nhớ à?" Tịch Phong nhíu chặt mày.

"Đúng vậy, đương nhiên là nhớ, chứ đâu phải tôi bị thoái hóa não." Trì Nhiên nghĩ một lúc rồi bất ngờ nắm lấy tay Tịch Phong, "Sư huynh, tôi nhớ hình như mình đã hất tay anh ra, đừng để bụng nhé, chỉ là sợ làm bẩn anh thôi, dù gì anh cũng mắc bệnh sạch sẽ mà."

Tịch Phong nhìn bàn tay Trì Nhiên, rồi ngẩng đầu nhìn vào mắt cậu, Trì Nhiên cười tít mắt nhìn hắn.

"Vậy còn cô ấy thì sao?" Tịch Phong chỉ về phía Thanh Tương đang ngồi ở cửa, "Cô ấy là ai?"

"Cô ấy tên Thanh Tương, là..." Trì Nhiên đảo mắt, "Là đồ đệ tôi nhận giúp anh."

"Đồ đệ nhận giúp tôi?"

"Đúng." Trì Nhiên gật đầu, "Tôi thấy cô ấy thiên phú dị bẩm nên nhận cô ấy làm đồ đệ thay anh, dù sao sư huynh không nhận đồ đệ thì sư đệ cũng không thể vượt mặt sư huynh được." Trì Nhiên vẫn quyết định tạm thời giấu thân phận của Thanh Tương, dù sao một ngọn cỏ thì cũng là tiểu yêu quái, lỡ Tịch Phong không chấp nhận được thì sao?

"Thật sự em không nhớ đã xảy ra chuyện gì." Thanh Tương tủi thân vô cùng, "Em... em không hề muốn dùng kiếm đâm anh... hu hu hu hu..."

"Không được khóc." Trì Nhiên bị cô khóc đến đau cả đầu, "Anh biết không phải em đâm lén sau lưng, sư huynh, tôi thấy có lẽ màn sương mù đó có vấn đề, lúc ấy tôi cũng cảm thấy mình không còn giống chính mình nữa." Trì Nhiên sờ lên ngực mình, lúc nãy cậu nói vậy chỉ để trấn an Tịch Phong, lúc ở trong màn sương mù, cậu hất tay Tịch Phong không phải vì bệnh sạch sẽ, mà ngay khoảnh khắc đó, trong lòng cậu có một cảm xúc vô cùng phức tạp, rõ ràng cậu rất muốn đến gần Tịch Phong, nhưng lại không thể chịu đựng nổi việc chạm vào hắn, cảm giác giằng xé mãnh liệt và khó hiểu ấy đến giờ Trì Nhiên vẫn còn nhớ rất rõ.

Nhưng lúc này đây, Trì Nhiên nắm tay Tịch Phong, chỉ cảm thấy thỏa mãn.

Cho nên nghĩ đi nghĩ lại thì chỉ có thể là bản thân màn sương mù kia có vấn đề, nhưng sau đó cậu ngất đi nên cũng không thể đưa ra phán đoán.

"Được rồi, được rồi, lại đây anh xoa đầu nào." Trì Nhiên vẫy tay với Thanh Tương, "Biết em chịu ấm ức rồi, lại đây."

Thanh Tương lập tức đứng dậy chạy lạch bạch về phía Trì Nhiên, còn không quên trừng mắt lườm Tịch Phong một cái, lúc nãy chính hắn không cho cô đến gần Trì Nhiên.

Lần này Tịch Phong vẫn theo bản năng chắn trước cửa sổ, rồi bị Trì Nhiên đẩy sang một bên: "Đừng dọa cô bé."

Thanh Tương chạy tới, vẻ mặt tủi thân, Trì Nhiên xoa đầu cô: "Ngoan nào, mau, bái kiến sư phụ của em đi."

Thanh Tương cung kính hành lễ với Tịch Phong, ngoan ngoãn gọi một tiếng: "Sư phụ."

Đối với chuyện đột nhiên có thêm một đồ đệ, Tịch Phong thật sự rất khó tiếp nhận, nhưng trong lúc gặp nguy hiểm, cô bé này quả thật đã nhiều lần bất chấp nguy hiểm đứng chắn trước mặt hắn, vì vậy cuối cùng Tịch Phong cũng không nói gì.

Thanh Tương bĩu môi về phía Trì Nhiên, Trì Nhiên dịu dàng vỗ vỗ vai cô để an ủi.

Tịch Phong hầm một nồi canh gà, sau khi bưng lên bàn thì bị tất cả mọi người đồng loạt ghét bỏ, Trì Nhiên uống một ngụm xong liền không chịu uống ngụm thứ hai: "Sư huynh, tay nghề nấu ăn như anh thì đừng mang ra khoe nữa."

"Con muốn ăn đồ giao tận nơi." Tiểu nhân ngư bĩu môi.

"Ừm ừm." Tiểu Tang lập tức tán thành, "Đồ giao tận nơi ngon hơn, con muốn ăn đùi gà, còn muốn uống cola."

Tiểu Cương vừa uống canh gà thật nhanh, vừa tỏ ý: "Con cũng vậy." Nhưng canh gà cũng đừng lãng phí, cậu không kén ăn.

Tịch Phong thản nhiên nói: "Đây là lần đầu tiên tôi nấu ăn."

"Ồ." Trì Nhiên thở dài, bưng bát lên, "Vậy để tôi nể mặt uống tượng trưng một chút?"

Tịch Phong nhìn cậu một lúc, rồi cầm điện thoại bảo Kỷ Minh đặt đồ ăn.

Trong lúc chờ đồ ăn, Tịch Phong đi vào phòng ngủ của Trì Nhiên, ở lì trong đó không ra, còn Trì Nhiên thì nhìn chằm chằm Thanh Tương.

Thanh Tương bị cậu nhìn đến mức sởn tóc gáy: "Sao vậy?"

"Em từng bị người khác nhập xác." Trì Nhiên khẳng định.

"A a a a a..." Thanh Tương và ba nhóc con đồng thời hét lên, ba nhóc con trốn ra sau lưng Trì Nhiên, còn Thanh Tương thì bật nhảy dựng lên, không ngừng vỗ vào người mình: "Yêu quái phương nào, mau mau hiện thân."

Trì Nhiên: "..."

Trì Nhiên trầm ngâm suy nghĩ, liếc nhìn vào trong phòng, rồi gọi Thanh Tương và mấy nhóc con lại gần, nhỏ giọng nói: "Đừng nói với bất kỳ ai chuyện các em không phải con người, hiểu chưa? Kể cả sư huynh hiện giờ vẫn chưa khôi phục ký ức cũng không được nói, hiểu chưa?"

Không phải Trì Nhiên không tin Tịch Phong, chỉ là hiện giờ Tịch Phong vẫn chỉ là người bình thường, bọn họ có thể chấp nhận việc hàng yêu trừ ma, nhưng chuyện người bên cạnh mình lại không phải con người thì Trì Nhiên thật sự không muốn đem lòng người ra thử thách, so với việc ép hắn phải chấp nhận tất cả những điều này, còn không bằng chờ hắn khôi phục ký ức sẽ thực tế hơn.

"Trì Nhiên." Tịch Phong ở trong phòng gọi cậu một tiếng.

"Ơ, đến đây." Trì Nhiên bước vào phòng, liền thấy Tịch Phong đang cầm bút lông của cậu viết chữ trên bàn.

"Cậu xem chữ tôi viết thế nào." Tịch Phong hỏi Trì Nhiên.

Trì Nhiên bước tới đứng bên cạnh hắn, nhìn mấy hàng chữ trên bàn rồi vỗ tay bốp bốp: "Viết đẹp lắm."

"Thế à? Cậu không thấy nét chữ này rất quen sao?" Tịch Phong cầm quyển Bách Bảo Thư bên cạnh mở ra đặt trước mặt Trì Nhiên.

Trì Nhiên nhìn quyển Bách Bảo Thư, rồi nhìn chữ Tịch Phong vừa viết, quả thật giống hệt nhau.

Trì Nhiên nghiêng đầu nhìn Tịch Phong, Tịch Phong cũng nhìn cậu, hai người lặng lẽ nhìn nhau hơn mười giây, Trì Nhiên chớp chớp mắt.

Tịch Phong cúi người nhìn cậu, chậm rãi nói từng chữ: "Cho nên, tôi chính là đại sư huynh của cậu, đúng không?"

Tịch Phong đã nghi ngờ từ rất lâu rồi, từ sự thân thiết quá mức tự nhiên của Trì Nhiên, đến dấu ấn trên d** tai, rồi cả những lần Trì Nhiên cố ý trêu chọc khi nhắc đến đại sư huynh trước mặt hắn, từng chuyện một đều không bình thường.

Chỉ là, chuyện này thực sự vượt quá nhận thức của Tịch Phong, nên hắn chưa từng dám nghĩ theo hướng đó, mãi cho đến khi nghe mấy nhóc con gọi mình là "ba lớn".

Trì Nhiên gõ gõ ngón tay lên mặt bàn, vẻ mặt rất bình tĩnh hỏi ngược lại: "Anh thấy sao?"

"Tôi không biết." Tịch Phong ngồi xuống ghế, nhíu chặt mày, "Mọi chứng cứ đều cho thấy đây là lời giải thích hợp lý nhất, nhưng đối với cá nhân tôi mà nói, thật sự không biết phải chấp nhận thế nào." Nếu hắn mất trí nhớ thì chắc chắn sẽ rất nhanh chấp nhận chuyện này, nhưng từ đầu đến cuối hắn chưa từng mất trí nhớ, đó mới là điều vô lý nhất.

Nhưng thanh kiếm kia quả thật đã chui ra từ lòng bàn tay hắn, vậy rốt cuộc là vì sao? Lòng bàn tay hắn đến giờ vẫn còn nóng rực.

"Nếu tôi nói..." Trì Nhiên chống tay lên bàn, nhìn thẳng vào mắt hắn, dò hỏi, "Tôi xuyên vào một cuốn tiểu thuyết, rồi lại xuyên trở ra, anh có tin không?"

"Xuyên vào tiểu thuyết?" Tịch Phong phản ứng rất nhanh, "Trong tiểu thuyết cậu gặp tôi sao?"

"Đúng." Thấy hắn có vẻ có thể tiếp nhận, Trì Nhiên liền gật đầu, "Tôi cũng thấy rất khó tin, chính là ba tháng tôi bị tai nạn xe cộ, tôi xuyên vào một cuốn tiểu thuyết, rồi lại xuyên trở về, lúc đầu tôi cũng tưởng mình nằm mơ, nhưng..."

"Nhưng sao?"

"Bọn nhỏ..." Trì Nhiên chỉ về phía mấy nhóc con ngoài kia, "Cũng đi theo tôi đến đây."

Tịch Phong cũng nhìn mấy nhóc con đang chơi với con ba ba bên ngoài, trong lòng khẽ động: "Vậy bọn nhỏ đến đây bằng cách nào?"

"Là..." Trì Nhiên nhìn Tịch Phong, người này là đại sư huynh của cậu, bọn họ từng cùng sống cùng chết, nhưng một cương thi nhỏ, một tang thi nhỏ, một tiểu nhân ngư, bất kỳ đứa nào nếu xuất hiện trong xã hội ngày nay cũng sẽ gây bùng nổ dư luận, thậm chí còn có thể bị vô số người tranh giành, hoặc bị đưa vào phòng thí nghiệm.

Trì Nhiên do dự vài giây, nhắm mắt lại: "Tôi sinh."

"Cậu sinh?" Vừa rồi nghe chuyện xuyên sách huyền huyễn như vậy mà Tịch Phong vẫn có thể giữ bình tĩnh, nhưng nghe đến đây thì không nhịn được cao giọng, "Cậu biết mình đang nói gì không?"

"Đương nhiên biết." Trì Nhiên đưa tay nhéo nhéo d** tai hắn, mập mờ nói, "Sư huynh, anh tưởng cái này là từ đâu mà có?"

"Dù sao cuốn sách đó cũng rất huyền huyễn, hai chúng ta ở bên nhau ba năm, sinh ra ba đứa nó, sau đó tôi xuyên từ trong sách ra, bọn nó cũng đi theo ra ngoài." Trì Nhiên dứt khoát mặc kệ luôn, "Tôi đã nói hết với anh rồi, anh không tin thì tôi cũng chẳng còn cách nào, dù sao ba nhóc này chính là tôi sinh cho anh, tôi thành thật với anh không giấu giếm gì cả." Trì Nhiên kể hết mọi chuyện trong cuốn sách cho Tịch Phong, chỉ duy nhất giấu thân phận thật sự của ba nhóc con.

Nghe những chuyện huyền huyễn đến cực điểm ấy, lại liên tưởng đến những gì xảy ra hôm nay, nhất thời Tịch Phong không biết rốt cuộc thế giới này đã xảy ra chuyện gì.

Tuy Trì Nhiên trông có vẻ cà lơ phất phơ, không đáng tin, nhưng khi nào cậu nói thật, khi nào cậu nói dối thì Tịch Phong vẫn nhìn ra được.

Chuyện xuyên sách, Trì Nhiên không lừa hắn, nhưng tại sao hắn lại hoàn toàn không có chút ký ức nào?

"Vậy trong cuốn sách đó, cậu từng gặp người áo choàng đen kia chưa?" Tịch Phong đột nhiên hỏi.

"Chưa." Trì Nhiên không cần nghĩ đã đáp, "Yêu quái thì giết không ít, nhưng chưa từng gặp quái vật cây, có điều người áo choàng đen đó cũng không phải quái vật cây, chắc chỉ là mượn cây cổ thụ để tu luyện thôi."

"Vậy à." Tịch Phong nhớ lại mấy câu người áo choàng đen đã nói, nếu là nợ cũ thù xưa thì đáng lẽ người áo choàng đen phải từng xuất hiện trong cuốn sách mới đúng, nhưng rõ ràng ngay cả Trì Nhiên cũng không biết.

Có lẽ cũng như lời Trì Nhiên nói, yêu quái trong sách xuyên ra ngoài rồi mượn cây cổ thụ để tu luyện, nên ngay cả Trì Nhiên vốn từng quen biết cũng không còn nhận ra nữa.

Chỉ tiếc quái vật cây đã chết, muốn hỏi cũng không hỏi được nữa.

"Sư huynh." Thấy Tịch Phong nhíu chặt mày, Trì Nhiên giơ tay ấn nhẹ lên giữa hai hàng lông mày của hắn, "Không nhớ ra thì đừng cố nghĩ nữa, từ từ thôi, không cần vội."

"Mấy nhóc, mau lại đây dập đầu với ba lớn đi." Trì Nhiên hướng ra ngoài nhà gọi lớn một tiếng.

Chưa kịp để Tịch Phong hoàn hồn sau cú sốc vừa khiến người ta kinh ngạc vừa khiến người ta cạn lời này, ba nhóc con đã chạy bịch bịch vào phòng, "bịch" một tiếng quỳ xuống trước mặt hắn, giòn tan gọi: "Ba lớn."

Gương mặt Tịch Phong hoàn toàn tê liệt.

Tiểu Ngư bò tới ôm lấy chân Tịch Phong: "Hu hu hu, ba lớn cuối cùng cũng nhớ bọn con rồi."

"Ba lớn, bọn con nhớ ba lắm." Tiểu Tang cũng bò tới ôm lấy chân còn lại của Tịch Phong.

Tiểu Cương đứng dậy khỏi mặt đất, đi đến bên cạnh Tịch Phong, vỗ vai hắn rồi trầm giọng nói: "Cuối cùng nhà năm người chúng ta cũng đoàn tụ."

Tịch Phong: "..."

Tịch Phong trầm mặc nhìn Trì Nhiên, Trì Nhiên ưỡn cái bụng phẳng lì về phía hắn, mặt dày nói: "Đàn ông sinh con, tôi cũng mới nghe lần đầu... Anh sẽ không bắt tôi đem đi nghiên cứu đấy chứ?"

"..." Tịch Phong cười khẩy một tiếng, "Trì Nhiên, cậu nghĩ tôi sẽ tin sao?"

"Anh đừng nghi ngờ anh ấy, anh ấy nói đều là thật." Thanh Tương thò cái đầu nhỏ từ ngoài cửa vào, rụt rè nói, "Mấy đứa nhỏ này thật sự là anh ấy sinh cho anh, không lừa anh đâu, em có thể làm chứng."

"Em làm chứng? Em làm chứng kiểu gì?" Tịch Phong nheo mắt.

Trì Nhiên cũng nhìn sang cô, đầu đầy dấu chấm hỏi, nhóc con, chuyện này em cũng biết à?

Thanh Tương còn chưa nói thì mặt đã đỏ trước, hai tay xoắn vào nhau, ngượng ngùng rất lâu mới ngẩng đầu lên nói: "Thì... thì... trên người hai anh đều có khí tức của đối phương..."

Tịch Phong: "Tôi với cậu ấy thường xuyên ở cùng nhau, có khí tức của cậu ấy là chuyện bình thường." Trước đó Trì Nhiên đã từng phổ cập cho hắn về chuyện khí tức.

"Không phải loại khí tức đó, là... là loại đó cơ..." Mặt Thanh Tương đỏ như sắp nhỏ ra máu, "Là... chỉ có..."

Thanh Tương đưa hai ngón tay cái chạm vào nhau ra hiệu một chút, rồi lập tức rụt tay lại: "Là khí tức chỉ có như vậy mới dính lên được... Ôi trời, xấu hổ quá..."

Tịch Phong và Trì Nhiên lập tức hiểu.

Mấy nhóc con thì không hiểu, Tiểu Ngư nghiêng đầu bắt chước Thanh Tương làm động tác: "Như vậy là như thế nào?"

Trì Nhiên vỗ rơi tay cậu, cảm thấy Thanh Tương đúng là một nhân tài, trong sách cậu với sư huynh ngoài việc từng ngủ chung một giường thì đã từng làm chuyện giao lưu sâu sắc gì đâu, vậy mà Thanh Tương còn có bản lĩnh mở mắt nói dối như thật thế này, trước giờ không nhìn ra luôn.

"Hơn nữa đàn ông cũng có thể sinh con." Thanh Tương đương nhiên nói, thực vật bọn cô vốn dĩ nam nữ đều có thể sinh con mà, thậm chí một mình cũng có thể sinh nữa.

Tịch Phong: "..." Nói đến mức hắn sắp tin luôn rồi.

Trì Nhiên: "..." Nói đến mức chính cậu cũng sắp tin luôn rồi.

Tiểu Ngư nhỏ giọng nói: "Vậy sau này bọn con có thể đến biệt thự ngâm hồ nước lớn rồi đúng không?"

Tiểu Tang bắt đầu mơ mộng: "Vậy chẳng phải con thành phú nhị đại rồi sao?"

Tiểu Cương dè dặt gật đầu, hình như đúng là như vậy.