Nhóc Con Xuyên Ra Khỏi Sách Tìm Ba

Chương 37: Ân nhân ba ba, cảm ơn mày

Con ba ba cử động bốn chân bò sang một bên, người áo choàng đen liếc nó một cái, phất tay áo, hất nó vào trong ngọn lửa trên tế đàn.

"Thiên Sư, có người xông vào rồi." Có người vội vàng chạy đến báo.

"Ta cảm nhận được rồi." Người áo choàng đen đứng dậy đi ra ngoài.

Tiểu nhân ngư ngoi đầu lên khỏi mặt nước nhìn hắn ta: "Hay là ông thả bọn tôi ra đi, tôi không muốn tóc mình bạc trắng."

"Thả bọn mày à?" Người áo choàng đen như nghe được chuyện cười vậy, rồi lại có chút khó hiểu, "Mày là người sao?" Hắn ta vậy mà không nhìn ra được lai lịch của thằng nhóc này.

"Ông mới không phải người." Tiểu nhân ngư theo bản năng cãi lại, "Ba nhỏ onói không được chửi bậy."

"Cứ ngâm trong nước đi, đợi ta quay lại sẽ xử lý bọn mày." Từ chỗ cây đại thụ mọc ra những cành cây dài nhỏ, những cành cây ấy bò lên tế đàn trói chặt Tiểu Cương lại, nhưng ngọn lửa trên tế đàn cũng yếu đi, có lẽ định đợi quay lại rồi tiếp tục.

"Mày thích ở trong nước thì cứ ở mãi trong đó đi." Người áo choàng đen phất tay, một kết giới trong suốt xuất hiện giữa không trung, bao lấy tiểu nhân ngư, nhốt cậu trong làn nước.

Xử lý xong hai nhóc con, người áo choàng đen mới cất bước đi ra khỏi hang.

Trong hang không còn ai, tiểu nhân ngư quẫy đuôi hất nước lên ngọn lửa xanh âm u, nhưng lửa gặp nước vẫn không tắt.

"Này, ba ba lớn, mày không sao chứ?" Tiểu nhân ngư lo lắng gọi nó, "Mày nhất định đừng biến thành ba ba khô nhé, tao còn muốn ăn Bá Vương Biệt Kê nữa."

Con ba ba: "..." Cảm ơn cậu còn nhớ đến tôi.

Người áo choàng đen đi ra khỏi hang, vừa lúc đối mặt với Tiểu Tang đang một quyền hạ một tên, đánh ngã vô số thuộc hạ.

"Tiểu Cương với Tiểu Ngư đâu?" Tiểu Tang tưởng người này cũng chỉ là người bình thường, liền tung một quyền đánh tới.

Hiển nhiên không ngờ một củ cải lùn bốn năm tuổi lại có sức mạnh lớn như vậy, người áo choàng đen lộ vẻ kinh ngạc, rồi bật cười, hôm nay đúng là trời giúp ta, đây đều là những bảo bối gì thế này.

Người áo choàng đen lách người né tránh, những cành cây không biết từ đâu vươn ra quấn lấy Tiểu Tang, khiến cậu không thể cử động.

"A a a... Cái gì thế này... Nhột quá..." Tiểu Tang vặn vẹo người, bị những cành cây đang rút nhanh về phía sau kéo sâu vào trong hang, "Ba nhỏ, cứu mạng..."

Con ba ba lớn khó khăn lắm mới bò được ra khỏi đống lửa, lại bị Tiểu Tang do cành cây quăng tới đập trúng, lần nữa bị nện trở lại vào trong ngọn lửa.

Ngọn lửa phát ra ánh sáng xanh thẫm, Tiểu Tang vừa chạm vào lửa liền bắt đầu lăn lộn: "Đau quá, đau quá..."

"Tiểu Tang... Tiểu Tang, cậu sao rồi?" Tiểu nhân ngư cố sức bơi về phía này, nhưng thế nào cũng không ra khỏi kết giới.

Tiểu Cương bị trói trên tế đàn không thoát ra được, chỉ có thể gọi cậu: "Tiểu Tang, cậu không sao chứ?"

"Hu hu hu, Tiểu Cương, tôi đau quá... đau quá..."

"Sao lại đau được?" Tiểu Cương sốt ruột đến mức nhảy dựng lên mà cũng không nhảy nổi, ngọn lửa vừa rồi tuy cháy dữ dội nhưng không hề gây tổn thương cho bọn họ, sao lại có thể khiến Tiểu Tang đau đến vậy.

"Ba ba lớn, cứu Tiểu Tang đi." Tiểu nhân ngư khóc nước mũi nước mắt tèm lem, "Xin mày, cứu cậu ấy đi, sau này tao sẽ không ăn mày nữa."

Lúc này mới nhớ đến ba ba lớn à? Không phải lúc đòi ăn Bá Vương Biệt Kê nữa sao.

Con ba ba dùng thân hình to lớn của mình đội Tiểu Tang ra khỏi ngọn lửa.

Vì Tiểu Tang không ngừng giãy giụa nên con ba ba đẩy cậu đi vô cùng khó khăn.

Khó khăn lắm mới đẩy được Tiểu Tang ra khỏi ngọn lửa, Tiểu Tang nằm sấp dưới đất hu hu khóc, con ba ba quay đầu liền chạy thẳng ra ngoài hang.

Tiểu nhân ngư ở phía sau gọi với theo: "Cảm ơn ân nhân ba ba, tao sẽ nhớ mày cả đời."

Tịch Phong đi xuống từ sườn núi, không nhìn thấy Trì Nhiên, ngược lại lại vô tình đi đến trước căn nhà giam giữ người, gặp được Thanh Tương đang cởi trói cho một đám trẻ con.

"Tiểu sư... Tịch tổng, anh đến rồi, hu hu hu hu..." Thanh Tương bắt đầu sụt sịt khóc, vừa khóc vừa chỉ ra ngoài, "Ba nhóc con đều bị bắt đi rồi, anh mau đi cứu bọn nó."

"Có thấy Trì Nhiên không?" Tịch Phong hỏi.

"Không có, sư mẫu cũng đến rồi sao?"

Sư mẫu?

Tịch Phong không có thời gian bận tâm sư mẫu là ai, bảo Thanh Tương ở yên đây đừng động, còn mình xoay người đi ra ngoài, vừa quay đầu đã nhìn thấy người áo choàng đen đội mũ, đeo khẩu trang.

Giữa ban ngày ban mặt, Tịch Phong vẫn cảm nhận được một luồng khí âm u lạnh lẽo, như thứ khí mục nát bốc lên từ tận lòng đất.

Ánh mắt người áo choàng đen rơi trên người Tịch Phong, sững lại một chút, rồi hoảng hốt lùi về sau một bước: "Là mày? Sao lại là mày?"

Tịch Phong nheo mắt, người này quen hắn sao?

Tịch Phong bình tĩnh hỏi: "Ba đứa trẻ ở đâu?"

Người áo choàng đen như vô cùng sợ hãi Tịch Phong, không ngừng lùi về sau, Tịch Phong từng bước áp sát: "Ba đứa trẻ đâu?"

Bàn tay mục nát dưới ống tay áo rộng của người áo choàng đen khẽ run rẩy, cơn đau như rơi xuống địa ngục dường như lại ập đến, đó là nỗi sợ hãi khắc sâu tận trong xương cốt.

Tịch Phong nhận ra sự sợ hãi của hắn ta, từng bước ép sát: "Thả ba đứa trẻ ra, tôi sẽ tha cho ông."

"Mày không phải..." Người áo choàng đen chậm rãi dừng bước, rễ cây từ bốn phía tụ lại, "Mày không phải là hắn, mày không phải..."

Tịch Phong bắt đầu lùi lại, hắn mới chỉ nhập môn, vẫn chưa biết phải đối phó với tình huống như thế này ra sao.

Thanh Tương lao tới chắn trước mặt Tịch Phong, hai cổ tay xoay chuyển liên tục, những dây leo kết bằng cỏ xanh quấn lấy rễ cây giao chiến với chúng, sắc mặt Thanh Tương tái nhợt: "Tịch tổng, anh mau đi..."

Thanh Tương còn chưa dứt lời, người áo choàng đen phất tay một cái, những dây leo xanh lập tức đứt thành từng đoạn rơi xuống đất, Thanh Tương cũng lùi lại mấy bước, phun ra một ngụm máu.

Tịch Phong dùng tay đỡ lưng Thanh Tương, khi rễ cây của người áo choàng đen lần nữa quất tới, hắn xoay người chắn Thanh Tương ra phía sau.

Rễ cây như bị một tầng kết giới vô hình ngăn cản, mãi vẫn không thể chạm tới người Tịch Phong, còn chưa kịp nghĩ xem chuyện gì xảy ra thì lòng bàn tay bỗng nóng rực, một lá bùa màu vàng từ lòng bàn tay chui ra, lơ lửng giữa không trung rồi hóa thành một thanh kiếm sắc bén.

Tịch Phong theo bản năng nắm lấy thanh kiếm, chém xuống rễ cây, nơi va chạm bốc lên khói đen, rễ cây lập tức rút lui, người áo choàng đen cười lạnh một tiếng: "Chỉ có chút bản lĩnh này thôi sao? Thật khiến tao thất vọng."

"Mối thù năm xưa hôm nay sẽ thanh toán một thể đi." Người áo choàng đen bay vọt lên không trung, bầu trời xanh thẳm lập tức bị mây đen bao phủ, cuồng phong nổi lên, những rễ cây hóa thành từng con quái vật cây lao về phía Tịch Phong.

Tịch Phong đẩy Thanh Tương sang một bên, cầm thanh kiếm trong tay nghênh chiến.

Mỗi nhát kiếm của Tịch Phong chém xuống đều khiến chúng lùi lại, nhưng ngày càng có nhiều quái vật cây xông tới vây quanh.

"Cẩn thận..." Thanh Tương quăng ra một dây leo xanh quấn lấy cổ một con quái vật cây, nhưng không giữ nổi cánh tay nó đang giơ lên, móng vuốt sắc bén cào rách cánh tay Tịch Phong, mùi máu tanh càng khiến lũ quái vật cây thêm hưng phấn.

"Tìm chỗ trốn đi." Tịch Phong giúp Thanh Tương đỡ một con quái vật cây rồi hất nó văng ra, nhưng nó lại bò dậy.

Quái vật cây do người áo choàng đen điều khiển, chỉ có giải quyết được người áo choàng đen mới kết thúc được trận chiến vô nghĩa này, nhưng phải giải quyết hắn ta thế nào?

Tịch Phong ném quyển Bách Bảo Thư trong ngực cho Thanh Tương: "Mau, lật sách xem, trong sách viết thế nào."

Thanh Tương: "???"

Thanh Tương ôm Bách Bảo Thư lăn sang một bên bắt đầu lật tìm.

Người áo choàng đen đứng trên không trung cười lạnh một tiếng: "Tao thật sự rất tò mò đã xảy ra chuyện gì, chẳng lẽ cậu ta phản bội mày, khiến mày rơi vào kết cục như hôm nay? Nếu vậy tao lại có chút không nỡ giết mày..."

Người áo choàng đen từng bước đi đến trước mặt Tịch Phong: "Nhưng thôi vậy, tò mò hại chết mèo, vẫn nên nhân lúc sớm giết mày để trừ hậu họa."

Cánh tay gầy guộc khô héo từ trong tay áo vươn ra, chộp thẳng về phía cổ Tịch Phong, Tịch Phong đang bị đám quái vật cây quấn lấy, không còn tâm trí để ý.

"Tiểu sư phụ..." Thanh Tương kinh hô một tiếng, không nghĩ ngợi gì đã định lao tới, đúng lúc ấy mây đen bị bổ ra, một người từ khe nứt nhảy xuống, một tay chộp lấy bàn tay khô héo kia, "rắc" một tiếng, bàn tay ấy vỡ nát thành bột.

Người áo choàng đen lập tức rút tay về, Trì Nhiên một tay bóp cổ một con quái vật cây, dùng sức vặn mạnh, quái vật cây lập tức ngã xuống, hóa thành mây khói tan biến.

Người áo choàng đen nhanh chóng lùi lại, ngẩng đầu nhìn thấy gương mặt Trì Nhiên, đồng tử co rút dữ dội, trong chớp mắt nghiến răng nghiến lợi: "Hôm nay đúng là oan gia ngõ hẹp, nếu vậy thì nợ cũ thù xưa hãy giải quyết cùng một lượt."

Trì Nhiên lạnh lùng bước từng bước về phía người áo choàng đen, giọng điệu thản nhiên: "Ai cho phép mày động vào anh ấy?"

Đám quái vật cây lao tới, Trì Nhiên mỗi tay xé đôi một con, quái vật cây bị xé rách liền hóa thành mây khói, lúc bị xé sẽ có khói đen tỏa ra, cảnh tượng vô cùng quỷ dị.

"Trì Nhiên..." Tịch Phong gọi cậu một tiếng.

Như thể không nghe thấy, Trì Nhiên không hề quay đầu, tiếp tục bước về phía trước.

"Mày..." Người áo choàng đen nheo mắt, quanh người dâng lên một làn khói đen.

"Hắn ta sắp chạy rồi." Thanh Tương hô lên.

Trì Nhiên không chút do dự bước vào làn khói đen, bị nó cuốn theo rồi cùng biến mất.

"Trì Nhiên..." Trong lúc vội vàng, Tịch Phong nắm lấy tay áo Trì Nhiên, theo cậu cùng bước vào làn khói đen.

"Sư phụ, sư mẫu..." Thanh Tương lao tới, nhưng đã muộn, ba người đã biến mất tại chỗ.

"Thanh Tương... Thanh Tương..."

"Ai?" Thanh Tương giật mình, nhìn quanh bốn phía, "Ai gọi tên tôi vậy?" Giọng nói này dường như đã từng nghe ở đâu.

"Thanh Tương..."

Thanh Tương cúi đầu thì thấy một con ba ba lớn, một người một ba ba bốn mắt nhìn nhau, Thanh Tương chần chừ lùi lại một bước, chắc chắn mình bị ảo giác rồi.

"Cho tôi mượn thân thể một chút..."

"Cái gì?" Chưa kịp để Thanh Tương phản ứng, trước mắt cô hoa lên rồi mất ý thức.

Trong làn khói đen, rễ cây chằng chịt mọc điên cuồng, từng đoạn từng đoạn quấn lấy tay chân Trì Nhiên, ánh mắt lạnh lẽo của cậu không hề có chút cảm xúc, vừa giơ tay lên, những rễ cây kia lập tức khô héo rồi rơi xuống.

"Trì Nhiên."

Nhìn thấy Trì Nhiên, Tịch Phong thở phào nhẹ nhõm, bước tới: "Cậu không sao chứ?"

Ánh mắt Trì Nhiên dừng trên người hắn, tỉ mỉ quan sát từ trên xuống dưới từng chút một, cuối cùng dừng lại ở đôi mắt hắn.

"Sao vậy?" Tịch Phong hơi lo lắng, đưa tay nắm lấy cổ tay cậu, "Hay là ra ngoài trước đã."

Trì Nhiên nghiêng người tránh tay Tịch Phong, thản nhiên nói: "Tôi không sao."

Trong lòng Tịch Phong dấy lên một cảm giác kỳ lạ, còn chưa kịp nói gì thì một rễ cây khổng lồ từ trên trời giáng xuống đập về phía hai người, Trì Nhiên đẩy Tịch Phong ra, bật người nhảy lên bám vào rễ cây, rồi lấy từ trong ngực ra một lá bùa dán lên thân cây, nhanh chóng kết một pháp trận giam rễ cây lại, miệng lẩm bẩm đọc chú, rễ cây bắt đầu vặn vẹo, trên thân cây cũng rỉ ra chất nhầy.

Trì Nhiên lộn người đáp xuống đất, mặt không cảm xúc, chắp tay sau lưng đứng đó.

Tịch Phong đứng cách đó không xa nhìn cậu, Trì Nhiên quay đầu nhìn lại, trong đôi mắt ánh lên tia sáng sâu thẳm.

Cuối cùng rễ cây không chịu nổi đau đớn, từ trên cao rơi xuống đất, biến thành người áo choàng đen lăn lộn trên mặt đất, Trì Nhiên từng bước tiến tới, giẫm một chân lên ngực hắn ta, cúi mắt nhìn hắn ta.

"Ha ha ha..." Người áo choàng đen cười lớn, "Mày, mày vậy mà..."

Trì Nhiên cúi người, dán một lá bùa lên đầu hắn ta, rồi nắm lấy cổ hắn ta, dùng sức bẻ mạnh, trực tiếp vặn gãy cổ.

Khói đen tan đi khỏi bàn tay trắng thon dài của cậu, người áo choàng đen hoàn toàn biến mất.

Trì Nhiên chậm rãi đứng dậy, lấy từ túi Càn Khôn ra một chai nước khoáng, thong thả rửa tay.

Tịch Phong chậm rãi bước tới, lại gọi một tiếng: "Trì Nhiên."

Trì Nhiên ngẩng đầu, ánh mắt dừng trên gương mặt hắn.

"Cậu không sao chứ?" Tịch Phong lần nữa nắm lấy cổ tay cậu.

Trì Nhiên cúi đầu nhìn bàn tay hắn, chỉ vài giây sau đã hất tay hắn ra, rồi cầm chai nước khoáng lên, lại rửa tay một lần nữa.

Tịch Phong nhìn bàn tay mình vừa bị hất ra, nheo mắt, lặng lẽ lùi lại một bước, đang định lên tiếng thì một thanh kiếm từ phía sau lao tới.

Sắc mặt Tịch Phong biến đổi, theo phản xạ đưa tay chụp lấy vai Trì Nhiên, nhưng thanh kiếm đã cắm sâu vào sau lưng cậu, Trì Nhiên khẽ rên một tiếng, bước loạng choạng về phía trước rồi ngã vào lòng Tịch Phong.

"Cô làm gì vậy?" Tịch Phong nhìn Thanh Tương đang đứng phía sau Trì Nhiên.

Thanh Tương cười hì hì: "Người đó không phải là Trì Nhiên."

Người trong lòng Tịch Phong ngẩng đầu nhìn Thanh Tương, hai người nhìn nhau, Thanh Tương búng tay một cái về phía cậu, trước mắt Trì Nhiên tối sầm, rồi ngất đi, thanh kiếm cắm sau lưng cậu cũng biến mất không còn dấu vết.

Làn khói đen tan đi, Tịch Phong ôm Trì Nhiên xuất hiện trong hang động, mấy nhóc con vừa thấy bọn họ liền òa khóc: "Ba lớn, ba nhỏ, cuối cùng hai ba cũng đến rồi... dọa chết bọn con rồi..."