Nhóc Con Xuyên Ra Khỏi Sách Tìm Ba

Chương 40: Tiền trần (thượng)

Khi Trì Nhiên đến công ty thì thấy trong công ty có rất nhiều người đang khóc lóc om sòm, cậu còn chưa kịp bước vào đã bị người ta chỉ tay hét lên: "Chính là cậu ta, chính là cậu ta."

Trì Nhiên khựng lại một chút, rồi bị người ta xông tới nắm lấy cánh tay, ngay sau đó một đám người đồng loạt quỳ xuống trước mặt cậu.

"Đại sư, xin cậu cứu con của chúng tôi..."

Trì Nhiên giật nảy mình, vội tránh sang một bên: "Mọi người là ai?"

Anh Lưu chen từ bên trong ra chắn giúp cậu, rồi kéo cậu vào văn phòng của Trần Thác, sốt ruột nói: "Còn tưởng hôm nay cậu không đến công ty nữa."

"Có chuyện gì vậy?" Trì Nhiên hỏi.

"Là cái đơn cậu nhận ấy."

"Đơn tôi nhận?" Trì Nhiên nhíu mày, "Đơn tìm trẻ em đó à? Bọn trẻ chẳng phải đều đã tìm về rồi sao?"

"Đúng là đều tìm về rồi, nhưng chẳng phải có mấy đứa trẻ... tóc bạc ấy sao, Trung tâm Xử lý Sự vụ Đặc biệt đã nói rõ mọi chuyện với phụ huynh, phụ huynh đều suy sụp, cũng không biết nghe được tin từ đâu rằng cậu là người cứu những đứa trẻ đó, nên tất cả đều tìm đến cầu xin cậu giúp."

Mệnh số đã mất thì làm sao nối lại được? Trừ khi cũng giống người áo choàng đen, tu luyện tà thuật.

Ngoài kia phụ huynh vẫn khóc lóc đòi gặp Trì Nhiên, Trì Nhiên mở cửa bước ra, thành thật nói: "Xin lỗi mọi người, tôi cũng chỉ là người mới, chuyện này thật sự tôi không giúp được."

"Đại sư, cậu nhất định giúp được chúng tôi mà, xin cậu đó, cần bao nhiêu tiền cậu cứ nói, dù phải bán sạch gia sản chúng tôi cũng gom đủ cho cậu."

"Xin cậu cứu con tôi đi, nó mới ba tuổi, cậu cần bao nhiêu tiền tôi cũng đưa..."

"Không phải vấn đề tiền bạc... Mọi người đừng quỳ nữa, đứng lên trước đã..." Trì Nhiên tiến lên đỡ người dậy, "Tôi hiểu tâm trạng của mọi người, nhưng chuyện này không phải vấn đề tiền bạc, thật sự tôi không có năng lực đó."

Khi Trì Nhiên nhiều lần khẳng định mình thật sự không còn cách nào, một giọng the thé vang lên: "Sao cậu lại không có chứ? Cậu đã cứu được người rồi thì sao lại không thể giúp bọn nó trở về như trước? Nếu vậy thì ngay từ đầu cậu đừng cứu bọn nó còn hơn."

"Hu hu hu, rõ ràng những đứa trẻ đang khỏe mạnh, giờ chỉ có thể trơ mắt nhìn chúng sống đến hơn mười tuổi, bảo chúng tôi làm sao chịu nổi? Nếu cậu đến sớm hơn một chút thì biết đâu đã cứu được chúng rồi."

"Biết đâu chính vì cậu động vào điều cấm kỵ gì đó nên bọn trẻ mới thành ra như vậy."

"Nói cho cùng thì cậu vẫn chỉ muốn tiền thôi, cứ ra giá đi, chúng tôi bán máu bán thận cũng đưa cho cậu..."

Trì Nhiên chậm rãi đứng thẳng người dậy, vẻ mặt trở nên lạnh nhạt.

Anh Lưu nghe không nổi nữa: "Mọi người có ý gì? Chẳng lẽ chúng tôi cứu người còn cứu sai rồi sao?"

"Tôi biết các người đều là đơn vị kinh doanh, chẳng qua chỉ muốn tiền thôi, cứ nói thẳng đi." Một người đàn ông đứng dậy từ dưới đất, mắt đỏ hoe nhìn Trì Nhiên, "Con trai tôi mới năm tuổi, là dòng độc đinh của nhà chúng tôi, chỉ cần chữa khỏi cho nó, tôi sẵn sàng trả bất cứ giá nào, cậu cứ ra giá đi."

"Mấy người có bị bệnh không?" Một giọng nói trong trẻo của cô gái vang lên, Trì Nhiên ngước mắt nhìn sang, là Tiểu Hoa và cô bé có em trai bị bắt cóc, người vừa lên tiếng chính là cô bé ấy.

"Người ta cứu con của mấy người, mấy người không những không cảm ơn mà còn dùng đạo đức để ép buộc người ta, có bệnh à? Trong đầu toàn là nước hả?"

"Cô là ai? Liên quan gì đến cô?"

"Sao lại không liên quan? Tôi chỉ chướng mắt đám điêu dân thôi. Còn nói cái gì mà biết vậy thì thà không cứu, thế thì về b*p ch*t con trai ông luôn đi, chẳng phải khỏi phải lo nữa sao? Cậu ấy là cha ông chắc? Còn phải lo cả ăn uống ngủ nghỉ của nhà ông nữa à?"

"Con bé này còn nhỏ mà sao miệng mồm độc địa thế?"

"Tôi độc địa? Ha ha, tim ông còn thối hơn, sao còn có mặt mũi nói tôi."

Người đàn ông bị cô bé nói đến cứng họng, tức quá liền xông lên giơ tay như muốn đánh người, Trì Nhiên chộp lấy cổ tay ông ta rồi hất ra: "Quá đáng rồi."

Cô bé đẩy Trì Nhiên ra, bước tới trước mặt người đàn ông: "Đánh đi, đánh đi, ai không đánh thì là cháu nội. Ông mà dám động vào tôi, tôi sẽ khiến nửa đời còn lại của ông ngồi tù đến chết."

"Ông biết bố tôi là ai không?" Cô bé cười lạnh nhìn ông ta, "Ra ngoài hỏi thăm cho kỹ rồi hẵng giở thói ngang ngược."

"Đi theo tôi." Cô bé kéo lấy cánh tay Trì Nhiên rồi dẫn cậu đi ra ngoài, Trì Nhiên thuận thế đi theo cô rời khỏi đó.

Anh Lưu đứng phía sau lặng lẽ giơ ngón tay cái, thấy Trì Nhiên rời đi an toàn rồi mới bắt đầu trấn an mọi người.

"Mọi người cứ về trước chờ tin đi, tôi nghĩ phía Trung tâm Xử lý Sự vụ Đặc biệt sẽ cho mọi người một câu trả lời thỏa đáng."

...

Thực ra Trì Nhiên rất đồng cảm với những đứa trẻ bị cướp mất tuổi thọ, nhưng mấy vị phụ huynh kia quả thật khiến trong lòng cậu nảy sinh một cảm giác khó chịu khó diễn tả.

"Được rồi, đừng giận nữa." Tiểu Hoa kéo kéo tay áo cậu, "Không đáng đâu."

"Tôi không giận." Trì Nhiên cười với hai cô bé, "Mà này, bố em rốt cuộc là ai vậy?" Nghe có vẻ ghê gớm lắm.

"Bố em tên là Lý Hải Dân, em là con gái của Lý Hải Dân, tên là Lý Tư Tư." Cô bé nói.

"Lý Hải Dân?" Trì Nhiên nhanh chóng lục lọi trí nhớ, đây là nhân vật lớn ghê gớm nào vậy? Hình như chưa từng nghe qua.

Tiểu Hoa bật cười: "Anh ơi, đừng nghe cậu ấy chém gió nữa, bố cậu ấy đúng là tên Lý Hải Dân, nhưng cũng chỉ là bố cậu ấy tên Lý Hải Dân thôi, cậu ấy chỉ dọa mấy người kia thôi."

Lý Tư Tư đắc ý nhướng mày với cậu: "Em lợi hại chứ?"

Trì Nhiên: "..." Con gái bây giờ đúng là tinh quái quá.

"Hai em đến đây làm gì?"

"Đưa tiền cho anh chứ sao." Lý Tư Tư đặt cái túi nilon màu đen trong tay lên chiếc bàn đá ở vườn hoa nhỏ, hào phóng phất tay, "Cảm ơn anh đã cứu em trai em, tất cả đều là của anh."

Trì Nhiên nghi ngờ bước tới mở túi ra, rồi suýt bị lóa mắt, từng cọc từng cọc toàn là tiền.

"Mười vạn tệ đã hứa với anh."

"Oa..." Trì Nhiên tuy "thấy tiền sáng mắt" nhưng vẫn còn giữ được chút lý trí, "Nhóc con, em không phải trộm tiền nhà đấy chứ?"

"Sao có thể chứ, đều là tiền mừng tuổi của em, em lén rút ra."

"Lén?" Trì Nhiên lập tức bắt được từ khóa nhạy cảm.

"Lần này bố mẹ em chỉ nghĩ là cảnh sát tìm được em trai em thôi, em cũng không kể với bọn họ, sợ bọn họ lo, nên tiền cứ để em trả là được, anh cứ nhận đi, cảm ơn anh." Lý Tư Tư vừa nói vừa cúi người thật sâu với Trì Nhiên, "Nếu không có anh thì em trai em đã gặp nguy hiểm rồi." Vì bọn họ đã đặt đơn trên ứng dụng, lại đúng lúc Trì Nhiên hôn mê nên Trần Thác đã thay mặt cậu giải thích tình hình cho bọn họ, bọn họ đều biết đã xảy ra chuyện gì.

Trì Nhiên: "..." Thế này thì cậu còn dám nhận sao?

"Em..." Trì Nhiên thở dài, lấy hai cọc tiền trong túi nhét vào túi quần, "Thôi vậy, số còn lại em mang về đi." Thực ra tìm trẻ con đâu cần đến mười vạn tệ, là chính bọn họ treo thưởng mười vạn, thôi vậy, khoản tiền này không kiếm thì không kiếm nữa.

Lý Tư Tư nhìn cậu đầy khó tin: "Anh ngốc à? Có tiền mà không kiếm? Tiểu Hoa nói anh thấy tiền..." Tiểu Hoa vội bịt miệng cô bé lại.

"..." Trì Nhiên lườm Tiểu Hoa một cái, "Ít phá hoại danh tiếng của tôi thôi."

Trì Nhiên lấy điện thoại ra xác nhận hoàn thành đơn hàng trên ứng dụng, rồi xua tay bực bội: "Mau đi đi, đừng để tôi gặp lại hai đứa."

Nhìn theo bóng lưng Trì Nhiên rời đi, mắt Lý Tư Tư sáng lấp lánh: "Anh ấy tốt bụng thật đấy, trai đẹp mà tốt bụng thì lúc nào cũng khiến người ta thích hơn."

"Đúng vậy, ngoài lạnh trong nóng." Tiểu Hoa cũng đầy vẻ ngưỡng mộ.

"Xin hỏi đi ngân hàng thì đi đường nào?" Có người đến hỏi đường.

Lý Tư Tư chỉ đường cho anh ta, chàng trai trẻ đẹp trai đi hỏi đường đang ôm một con ba ba lớn, nhìn quen quen.

Tiểu Hoa vừa nhíu mày thì chàng trai trẻ đã ôm con ba ba đi xa.

"Hình như tôi từng gặp anh ấy." Tiểu Hoa nói.

"Thật sao?" Mắt Lý Tư Tư lại sáng lấp lánh, "Anh ấy cũng đẹp trai quá."

Tiểu Hoa: "..."

Chu Cẩn cầm chiếc lọ thủy tinh lắc lắc, những viên châu bên trong đã phủ kín cả đáy lọ, chuyện này phải cảm ơn phụ huynh của những đứa trẻ được tìm thấy hôm qua, đương nhiên là phụ huynh của những đứa trẻ không bị tổn hại, mỗi người góp một viên thì đã có thêm hơn chục viên.

"Lòng biết ơn chân thành quả nhiên thuần khiết không tì vết." Chu Cẩn xóc nhẹ con ba ba trong lòng, "Tôi cũng khá khâm phục Trì Nhiên, mười vạn tệ mà cuối cùng chỉ lấy hai vạn, rõ ràng nghèo đến thế rồi mà vẫn cầm lên được thì cũng buông xuống được, không giống tôi, nuôi ba ba cũng là một khoản chi lớn, haizz..."

Chu Cẩn ôm con ba ba trở về căn phòng thuê, nấu cho nó một bát mì rồi đặt trước mặt: "Ăn đi, mấy hôm nay chưa được ăn ngon nhỉ?"

Con ba ba cắm đầu vào bát, húp mì sùm sụp, Chu Cẩn chống cằm trên bàn, chọc chọc đầu nó: "Rốt cuộc ông muốn làm gì vậy?"

"Châu cũng thu rồi, người cũng gặp rồi, bước tiếp theo làm gì?"

Con ba ba ăn xong một bát mì thì ngửa bụng nằm bẹp trên bàn, bốn chân xòe ra, đột nhiên thở dài một tiếng, cất tiếng người: "Không thể để Trì Nhiên và Tịch Phong yêu nhau thêm lần nữa, phải tách bọn họ ra."

"Yêu nhau thêm lần nữa?" Chu Cẩn khó hiểu hỏi, "Bọn họ từng yêu nhau sao? À cũng đúng, trong sách bọn họ đã cùng trải qua sinh tử, yêu nhau cũng là chuyện bình thường."

Con ba ba liếc cậu ta một cái: "Dù sao thì Trì Nhiên tuyệt đối không được yêu Tịch Phong thêm lần nào nữa."

"Thế sao lúc trước ông còn cố ghép hai người bọn họ lại?" Chu Cẩn thắc mắc.

"Tôi chẳng phải..." Con ba ba trợn mắt một cái rồi thở dài, "Tôi cũng bất đắc dĩ thôi..."

"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tôi giúp ông làm bao nhiêu chuyện rồi, Phượng Huyền, vẫn chưa thể nói cho tôi biết sao?" Chu Cẩn hỏi.

"Tôi..." Đôi mắt nhỏ như hạt đậu của Phượng Huyền nhìn cậu ta một cái, rồi lại thở dài.

Thấy nó có vẻ dao động, Chu Cẩn lập tức bê ghế, mang đồ ăn vặt đến ngồi ngay ngắn, chuẩn bị sẵn tư thế nghe chuyện.

Phượng Huyền nhắm mắt lại, chậm rãi cất lời.

"Lúc nhỏ tôi bái nhập Hoan Hỷ Môn, phía trên có ba vị sư huynh, ba vị sư huynh lớn hơn tôi rất nhiều tuổi, không chơi cùng được, nên tôi lớn lên cùng Tương Ly, đồ đệ của đại sư huynh."

"Chúng ta tuổi tác tương đương, tính tình hợp nhau, nên thường xuyên cùng nhau tu luyện, tình cảm rất tốt, sau này khi tôi tròn mười tám tuổi thì bắt đầu xuống núi làm nhiệm vụ."

"Làm nhiệm vụ là đi các thế giới bắt yêu trừ ma à?" Chu Cẩn chen vào.

"Không phải." Phượng Huyền lắc cái đầu ba ba của mình, "Là bảo đảm cho từng thế giới vận hành bình thường. Mỗi thế giới đều tồn tại đủ loại nhân tố bất ổn, có thể là con người, có thể là yêu quái, cũng có thể chỉ là một ngôi sao băng vô tình rơi xuống. Điều chúng tôi phải làm là loại bỏ những nhân tố bất ổn đó, để thế giới tiếp tục vận hành bình thường."

"Tôi lớn hơn Tương Ly ba tuổi. Khi Tương Ly mười bảy tuổi được phép xuống núi rèn luyện thì tôi đã hoàn thành rất nhiều nhiệm vụ rồi, nên đại sư huynh bảo tôi dẫn Tương Ly đi thực hiện một nhiệm vụ, nếu thành công thì năm mười tám tuổi, Tương Ly có thể chính thức xuất sơn."

"Thế là tôi dẫn Tương Ly cùng đi."

"Nhân tố bất ổn của thế giới đó là một quốc sư nước Triệu. Hắn có bản lĩnh triệu âm binh, muốn dựa vào đó để tu luyện rồi thống trị cả thế giới. Chỉ cần trừ khử tên quốc sư đó là mọi chuyện đều viên mãn."

"Khi làm nhiệm vụ, chúng ta không được phá vỡ trật tự của thế giới đó, mọi việc đều phải đường đường chính chính, hợp tình hợp lý."

"Nhiệm vụ này vốn rất đơn giản, nên tôi giao cho Tương Ly."

"Tương Ly đến nước Lương, quốc gia đối địch với tên quốc sư kia. Hoàng đế nước Lương có một người em trai, chính là tiểu vương gia của nước Lương, tên là Bắc Thần."

"Tiểu vương gia Bắc Thần dũng mãnh thiện chiến, nhiều lần đại bại quân Triệu. Chỉ là từ khi nước Triệu có vị quốc sư quỷ dị kia, chiến cuộc bắt đầu rơi vào thế giằng co, còn tiểu vương gia thì trong một trận chiến bị thương ở đầu, thường xuyên đau đầu mất ngủ."

"Thế là Tương Ly lấy thân phận điều hương sư vào Vương phủ, chữa trị chứng đau đầu cho Bắc Thần."

Chu Cẩn nghe đến mê mẩn, chống cằm hỏi: "Rồi sau đó bọn họ yêu nhau à?"

"Tiểu vương gia được hoàng đế hết mực coi trọng, từ nhỏ đã được nuông chiều, tính cách phóng khoáng ngang tàng. Tương Ly thì ôn hòa, lại thật sự rất đẹp, lọt vào mắt tiểu vương gia cũng chẳng có gì lạ."

"Vậy Tương Ly không thích Bắc Thần sao?" Chu Cẩn nhíu mày.

"Ban đầu tôi cũng nghĩ là cưỡng ép chiếm đoạt, còn trêu chọc Tương Ly. Sau nghĩ lại, nếu Tương Ly vô tình, thì sao có thể để tiểu vương gia cưỡng ép được?"