Nhóc Con Xuyên Ra Khỏi Sách Tìm Ba

Chương 2: Vì lòng tự trọng mà chiến đấu

2.

Trong biệt thự nhà họ Trì, ông cụ Trì và cha Trì ngồi ở hai đầu ghế sô pha, phía sau là mọi người trong nhà họ Trì đứng thành hàng, dáng vẻ này trông như tam đường hội thẩm vậy.

Trước đây mỗi lần đối mặt với tình cảnh như thế này, Trì Nhiên luôn cảm thấy thấp thỏm sợ hãi, còn bây giờ cậu chẳng có cảm giác gì cả, nói thế nào thì cậu cũng là người từng lấy thân mình làm mồi cho tang thi ăn, chuyện này chỉ là chuyện nhỏ.

Ba đứa nhóc đứng bên cạnh Trì Nhiên, tò mò quan sát người nhà họ Trì, tiểu nhân ngư bĩu môi: "Những người này dữ quá, nhìn còn dữ hơn cả Tiểu Tang."

Lời của đứa trẻ tuy không lớn nhưng cũng không nhỏ, vừa đủ để tất cả mọi người đều nghe thấy, Trì Nhiên nhìn thấy sắc mặt cha Trì trở nên khó coi.

Ông cụ vẫn còn khá bình tĩnh, ánh mắt sắc bén quét qua ba đứa trẻ, rồi dừng trên người Trì Nhiên, thản nhiên mở miệng: "Ba đứa trẻ này từ đâu ra?"

Trì Nhiên nghĩ một chút rồi trực tiếp đáp: "Con trai cháu."

"Sao anh lại có ba đứa con lớn thế này được." Thiếu gia thật của nhà họ Trì là Trì Sính lên tiếng, "Anh à, anh đừng vì giận dỗi gia đình mà nói bừa như vậy, ảnh hưởng rất lớn."

Trì Nhiên đầy đầu dấu hỏi: "Tôi giận dỗi cái gì?" Ba tháng trước cậu có giận dỗi sao? Không có mà, lúc đó cậu còn chưa biết sự thật nữa.

Với lại gọi ai là anh thế, tôi không dám nhận đâu.

Trì Sính hơi buồn bã cúi đầu: "Em biết tâm trạng anh không tốt, nhưng ba mẹ thật lòng yêu thương anh, tuy bây giờ em đã trở về nhà họ Trì, nhưng bố mẹ vẫn xem anh như con ruột, sao anh có thể gây ra chuyện lớn như vậy làm tổn hại đến lợi ích của nhà họ Trì chứ?"

Trì Nhiên mặt đầy ngơ ngác: "Tôi làm gì mà tổn hại đến lợi ích của nhà họ Trì?"

"Anh không xem tin tức trên mạng à?" Trì Sính nhìn cậu với vẻ mặt kinh ngạc, "Chuyện anh có ba đứa con bây giờ cả thế giới đều biết rồi, đại thiếu gia nhà họ Trì chưa kết hôn đã có con, chuyện lớn như vậy, sao anh có thể tỏ ra chẳng hề để tâm như thế?"

"Hừ." Trì Nhiên mệt mỏi xua tay, cậu còn tưởng chuyện gì chứ, "Chỉ cần công bố cậu là con ruột của nhà họ Trì là được mà." Đến giờ nhà họ Trì vẫn chậm chạp chưa công bố chuyện thiếu gia thật và thiếu gia giả, Trì Nhiên vô cùng nghi ngờ nhà họ Trì vẫn muốn cậu tiếp tục giúp Trì Sính chắn đòn, cậu không muốn tiếp tục bị lợi dụng nữa, công khai sớm thì sớm xong chuyện.

"Được rồi, đừng nói nữa." Ông cụ cắt ngang cuộc nói chuyện của hai người, dịu giọng lại, "Trì Nhiên mãi mãi là con của nhà họ Trì, cho dù công khai rồi thì ba mẹ cháu cũng sẽ nhận cháu làm con nuôi."

Trì Nhiên: ???? Lại định giở trò gì nữa đây?

"Chuyện của bọn trẻ, gia đình sẽ giúp con xử lý sạch sẽ, con chuẩn bị đi, mấy hôm nữa kết hôn với Yên Ngữ nhà họ Hạ đi." Cha Trì nói.

Xử lý sạch sẽ? Bọn trẻ thì xử lý kiểu gì? Với lại, kết hôn?

"???? Kết hôn? Kết hôn cái gì?"

"Yên Ngữ thích con nhiều năm rồi, lúc con hôn mê, con bé khóc lóc ầm ĩ vì con." Mẹ Trì ôn hòa nói, "Đã vậy thì ông cụ quyết định tác thành cho hai đứa, để hai đứa sớm kết hôn."

Hạ Yên Ngữ đúng là từ nhỏ đã thích Trì Nhiên, không ít lần bám riết lấy cậu, nhưng nhà họ Hạ cũng là một gia tộc lớn, sẽ không để thiên kim nhà họ Hạ gả cho một thiếu gia giả đâu, chẳng lẽ nhà họ Trì định lợi dụng cậu để lừa hôn?

"Chuyện này hẳn là hôn nhân thương mại nhỉ." Trì Nhiên cân nhắc lời nói, "Có kết hôn thì cũng phải là Trì Sính cưới cô ấy chứ."

"Tôi mới không cưới tiểu thư nhà họ Hạ đâu, người tôi muốn cưới là đại tiểu thư nhà họ Tịch." Trì Sính không nhịn được lớn tiếng.

"Con nói linh tinh gì thế." Mẹ Trì tượng trưng đánh nhẹ vào cánh tay Trì Sính, "Con có muốn cưới Yên Ngữ thì người ta cũng không gả cho con đâu, người ta thích là Trì Nhiên."

Trì Nhiên chậc lưỡi hai tiếng trong lòng, nghe đi, nghe đi, những lời nói thật tuyệt vời biết bao.

Trì Nhiên nén cơn giận trong lòng, cười mà như không cười: "Tạm không bàn Hạ Yên Ngữ thích ai, người cô ấy muốn gả chắc chắn phải là thiếu gia thật sự của nhà họ Trì chứ."

Cha Trì lên tiếng: "Cho nên, chuyện của con và Trì Sính tạm thời chưa công khai với bên ngoài, đợi sau khi con cưới Yên Ngữ rồi hãy nói, con phải biết rằng đây là vì tương lai của con, có nhà họ Hạ làm nhà ngoại, sau này con sẽ không phải lo gì nữa."

"Hừ, bác cả đúng là đối xử với anh ta tốt thật." Trì Phong, con trai của chú hai nhà họ Trì, chua chát nói, "Đại tiểu thư nhà họ Hạ là người ai muốn cưới cũng cưới được sao, dựa vào đâu lại để người ngoài như anh ta hưởng lợi."

"Im miệng." Chú hai trừng mắt nhìn đứa con vô dụng của mình, đại tiểu thư nhà họ Hạ quả thật không phải ai muốn cưới là cưới được, người ta chỉ công nhận đại thiếu gia nhà họ Trì.

Ba đứa trẻ nghe nãy giờ, tiểu nhân ngư "oa" lên một tiếng: "Ông nội của ba đối xử với ba tốt thật, còn muốn cưới cho ba một người mẹ vừa xinh đẹp vừa giàu có, Tiểu Cương, sau này cậu sẽ có thật nhiều thật nhiều đồ ăn ngon để ăn rồi."

"Cậu có ngốc không thế?" Tiểu cương thi vỗ một cái lên đầu tiểu nhân ngư, "Rõ ràng bọn họ muốn lợi dụng ba để cưới chị nhà họ Hạ về."

"Sao lại là lợi dụng được?" Tiểu nhân ngư nghiêng đầu, vẻ mặt ngây thơ vô tội, "Bọn họ đều nói chị nhà họ Hạ rất tốt mà, ai cũng muốn cưới chị ấy."

Tiểu cương thi vừa định nói thì Trì Nhiên liếc mắt sang: "Đừng nói linh tinh."

Tiểu cương thi trừng mắt nhìn cậu, hai quầng thâm dưới mắt vì trừng mắt mà càng to hơn, nói nhanh: "Ba có ngốc không vậy, bọn họ muốn ba giả làm đại thiếu gia để cưới chị nhà họ Hạ, rồi lại để thiếu gia thật cưới người lợi hại hơn... Con đoán chị nhà họ Tịch kia nhất định còn lợi hại hơn chị nhà họ Hạ, dùng thiếu gia thật và thiếu gia giả để cưới hai vị tiểu thư... Hừ hừ, loại chuyện bẩn thỉu này, tiểu vương gia ta đây thấy nhiều lắm rồi... Ưm ưm..."

"Con câm miệng đi." Trì Nhiên không ngờ tiểu cương thi lại có thể nhìn thấu tất cả, vội bịt miệng thằng bé lại, rồi nhìn người nhà họ Trì đã mặt mày xanh mét, cười gượng nói: "Trẻ con nói bậy, đừng coi là thật, con không nghĩ như vậy..."

Bị một đứa trẻ vạch trần tâm tư, sắc mặt người nhà họ Trì đều vô cùng khó coi.

Trì Sính đi đến bên cạnh Trì Nhiên, khẽ nói: "Anh không nghĩ như vậy là tốt nhất, ba mẹ đều là vì muốn tốt cho anh, anh nghĩ mà xem, một đứa con trai của tài xế như anh có thể cưới được đại tiểu thư nhà họ Hạ thì đúng là tổ tiên phù hộ, vì tiền đồ của mình, anh nên suy nghĩ cho kỹ, còn về..." Trì Sính liếc nhìn ba đứa nhóc đứng bên cạnh trông như cosplay thất bại kia, trong mắt hiện lên vẻ chán ghét, "Ông nội đã nói sẽ giúp anh xử lý thì nhất định sẽ xử lý sạch sẽ, còn con c** ** mà, sau này tiểu thư nhà họ Hạ cũng sẽ sinh cho anh."

Trì Nhiên thấy buồn nôn, nếu là trước đây thì lúc này cậu đã đấm một cú rồi, nhưng Trì Nhiên đã sống ba năm trong thế giới xuyên sách không còn là Trì Nhiên của trước kia nữa, cậu phải nhịn, dù sao mục đích chính hôm nay cậu đến đây là kiếm tiền.

Dù gì thì cậu cũng đã thay Trì Sính gánh nhiều tai họa như vậy, xin ít tiền cũng không quá đáng chứ.

Cậu nằm viện ba tháng, trên người không có lấy một món đồ cá nhân, ngay cả điện thoại cũng không có, nếu không kiếm chút tiền thì sau khi rời khỏi nhà họ Trì cậu sống kiểu gì?

Đầu óc Trì Nhiên xoay chuyển cực nhanh, là nên giả vờ đồng ý cuộc hôn nhân này để bọn họ buông lỏng cảnh giác rồi xin ít tiền, hay là trực tiếp trở mặt dùng chuyện thiếu gia thật và thiếu gia giả để uy h**p bọn họ đây?

Không được, không thể trở mặt, nhà họ Trì sẽ g**t ch*t bọn họ mất.

Bên cạnh, tiểu tang thi lạnh lùng nói: "Tên ngốc này muốn xử lý bọn mình."

Tiểu cương thi cười mỉa: "Đúng thế đấy, hắn đúng là biết nằm mơ giữa ban ngày."

Tiểu nhân ngư: "Hu hu hu, sợ quá đi..."

Tiểu cương thi và tiểu nhân ngư nắm tay nhau lùi về sau một bước, rồi đồng thời nghiêng đầu: "Tiểu Tang, đến lúc cậu biểu diễn rồi, lên đi nào, oa ha."

Khi Trì Nhiên cảm nhận được tiếng gió thì đã quá muộn, nắm đấm của tiểu tang thi lướt sát má Trì Nhiên rồi đấm thẳng vào mặt Trì Sính ở phía đối diện.

Trì Nhiên theo phản xạ nhắm chặt mắt lại, luồng hơi nóng trên mặt cho cậu biết, Trì Sính chảy máu mũi rồi.

"Dám bắt nạt ba của tôi, tôi đánh chết anh..." Tiểu tang thi cưỡi lên người Trì Sính, hai tay liên tục vung nắm đấm, cú nào cú nấy đều chắc nịch.

"Đáng sợ quá." Tiểu nhân ngư che mắt, "Tiểu Tang, cố lên nhé."

Tiểu cương thi: "Hừ, dám bắt nạt ba của bổn vương, đúng là tự tìm chết."

Biến cố này khiến tất cả mọi người đều sững sờ, giây tiếp theo, bảo vệ xông vào, Trì Nhiên cũng lao tới: "Đệt, đừng đánh nữa, không kiếm được tiền rồi... Não con bị tang thi gặm mất rồi à?"

"Cút, mang theo lũ con của mày cút cho tao..."

Chuyện đại thiếu gia của nhà họ Trì có ba đứa con đã làm dấy lên cuộc bàn tán sôi nổi của cư dân mạng, các phóng viên canh trước cổng lớn nhà họ Trì, chờ diễn biến tiếp theo.

Các phóng viên đã chuẩn bị tinh thần ngủ luôn trên xe để đánh trận lâu dài, nhưng chỉ ba tiếng sau, cổng lớn nhà họ Trì lại mở ra, Trì Nhiên với chiếc áo thun đầy vết máu dẫn theo ba đứa con bước ra khỏi cổng lớn nhà họ Trì, các phóng viên lập tức ùa tới: "Anh Trì, đã xảy ra chuyện gì vậy?"

"Trì thiếu gia có phải gia đình không chấp nhận ba đứa trẻ nên đuổi anh ra ngoài không?"

"Trì thiếu gia, anh có thể trả lời về chuyện ba đứa trẻ không? Thật sự là con của anh sao?"

"Trì thiếu gia, xin hỏi mẹ của các cháu là ai?"

......

Trì Nhiên lau mặt một cái, nhìn về phía các phóng viên: "Tôi không phải thiếu gia thật của nhà họ Trì, tôi là đứa trẻ bị ôm nhầm, thiếu gia thật sự đang ở bên trong."

Các phóng viên đồng loạt sửng sốt, đèn flash lập tức hướng về phía cậu, Trì Nhiên nhắm mắt lại, chỉ về phía sau: "Nếu còn không vào phỏng vấn thì cổng sắp đóng rồi, xông lên đi."

Một đám người lựa chọn giữa phỏng vấn Trì Nhiên và phỏng vấn thiếu gia thật của nhà họ Trì thì đều chọn thiếu gia thật, lao vào cổng lớn nhà họ Trì như hổ đói xuống núi, sợ chậm một bước sẽ bị người khác giành trước.

Trì Nhiên nhân cơ hội dẫn ba đứa nhóc rẽ lên đường núi, định đi một vòng rồi xuống núi theo đường mòn.

"Tiểu Tang, lúc nãy cậu ngầu quá." Tiểu nhân ngư khen ngợi.

"Cũng được thôi." Tiểu cương thi không mấy hài lòng, "Động tác cơ thể vẫn hơi cứng, còn phải luyện thêm."

Tiểu tang thi mặt không cảm xúc: "Cậu từng thấy tang thi biết xoạc chân à?"

Trì Nhiên cuối cùng cũng không nhịn được nữa, quay đầu nhìn bọn nhóc nghiến răng gầm lên: "Mấy đứa có ngốc không hả? Có ngốc không hả? Đánh người ta xong bị đuổi ra ngoài, một xu cũng không kiếm được, thế mà còn thấy tự hào à?"

"Ba bị bắt nạt đến mức đó rồi mà vẫn còn nghĩ đến chuyện kiếm tiền à?" Tiểu cương thi chắp hai tay sau lưng, mở to đôi mắt với hai quầng thâm, phát ra câu hỏi từ tận linh hồn, "Lòng tự trọng của ba đâu?"

Trì Nhiên: "......" Đệt, một con cương thi từng bị chôn sống như con mà cũng nói với ba về lòng tự trọng à?

Tiểu nhân ngư suy nghĩ một lúc rồi gật đầu: "Ba nhỏ ơi, đúng là ba hèn thật."

Tiểu tang thi tán đồng gật đầu.

Trì Nhiên: "......"

Trì Nhiên ôm đầu ngồi xổm sang một bên, cạn lời ngước nhìn trời, một ông bố đơn thân không một xu dính túi còn phải nuôi ba đứa con, cuộc sống này biết sống kiểu gì đây? Hủy diệt luôn đi cho rồi.

Tiểu vương gia cương thi khí thế một mét tám đi tới kéo góc áo Trì Nhiên: "Nhiên Nhiên, con đói rồi."

Trì Nhiên: "......" Lúc này không nói đến lòng tự trọng nữa à?

Tiểu nhân ngư cũng dựa lại gần, mềm mại nói: "Ba nhỏ ơi, con nứt rồi."

Trì Nhiên: "......" Dùng lòng tự trọng dán lại đi.

Chỉ có tiểu tang thi vẫn thản nhiên: "Con không sao, vừa nãy con mới đánh người xong, còn hai mươi bốn tiếng nữa mới đến lần mất khống chế tiếp theo."

Trì Nhiên: "......" Cho một tia sét đánh chết cậu đi.

"Rầm" một tiếng, sấm sét nổ vang, những hạt mưa to như hạt đậu rơi xuống.