3.
Cơn mưa này đến quá bất ngờ, Trì Nhiên bế tiểu nhân ngư lên bọc trong áo thun rồi chạy: "Mau đi, mau đi, tìm chỗ trú mưa, dính mưa là con nứt thật đấy."
Lúc trước Trì Nhiên và sư huynh nhận nhiệm vụ xuyên đến một vùng biển, ở đó có một con mực tinh đang làm ô nhiễm nước biển, tàn sát sinh vật biển, trong lúc thu phục mực tinh, bọn họ vô tình lạc vào một hòn đảo, trên đảo toàn là mỹ nhân ngư, tiểu nhân ngư chính là một trong số đó, chỉ là cậu bé không giống những chị mỹ nhân ngư khác, cậu là một bé trai mỹ nhân ngư, mới chỉ bốn tuổi.
Nhóc tiểu nhân ngư đối với nước nhạy cảm hơn rất nhiều so với những mỹ nhân ngư khác, nước biển bị ô nhiễm, những mỹ nhân ngư khác chỉ là cơ thể suy yếu đi một chút, còn đuôi của tiểu nhân ngư thì đã bắt đầu lở loét, cho dù sau này bọn họ đã thanh tẩy nước biển thì tiểu nhân ngư cũng không thể tiếp tục sinh sống ở vùng biển đó nữa, vì vậy các chị mỹ nhân ngư đã nhờ Trì Nhiên và sư huynh đưa tiểu nhân ngư đi.
Thật ra yêu cầu của tiểu nhân ngư đối với nước cũng không quá cao, chỉ cần trong sạch là được, nhưng nước trong sạch bây giờ cũng không dễ tìm, ví dụ như nước mưa lúc này thì tuyệt đối không được, vì trong nước mưa có quá nhiều tạp chất bẩn.
Trước đây bọn họ cũng thường xuyên đến những nơi có môi trường khắc nghiệt, nhưng sư huynh đã tự sáng tạo ra phù lục lọc nước dành cho tiểu nhân ngư, khi không có nguồn nước sạch có thể thanh lọc một tấn nước để ứng phó khẩn cấp.
Mưa càng lúc càng lớn, bốn người trốn dưới một gầm cầu, Trì Nhiên dùng áo lau mặt cho tiểu nhân ngư: "Thế nào rồi, có thấy khó chịu không?"
Tiểu nhân ngư đáng thương đưa tay ra: "Ba nhỏ ơi, con muốn tắm, thật sự sắp nứt rồi, đau quá."
Trì Nhiên đau lòng không thôi, cúi xuống thổi nhẹ cho cậu bé, sốt ruột nói: "Biết làm sao đây, ở đây cũng không có nguồn nước sạch." Sư huynh không có ở đây, cũng chẳng có phù lục nữa.
Không phải Trì Nhiên là phế vật, mà là vẽ phù đâu phải cứ có tay có bút là vẽ được, vẽ phù cần tiêu hao tinh thần lực và tu vi, trong quá trình vẽ cũng không được có bất kỳ sai sót nào, có những loại phù phức tạp thường phải vẽ suốt hai ba canh giờ.
Những sư huynh đệ trong đạo quán của bọn họ phải học rất nhiều năm mới vẽ được những loại phù đơn giản, ví dụ như phù đóng cửa, tắt đèn, ngậm miệng kiểu cơ bản, phù lọc nước nghe thì có vẻ đơn giản nhưng thực ra vẽ vô cùng khó, đây là loại phù mang tính kỹ thuật, cứ nghĩ đến máy lọc nước hiện đại là biết, nhìn thì đơn giản nhưng nguyên lý bên trong lại rất nhiều.
Còn Trì Nhiên là người xuyên qua rồi mất ký ức thì càng không thể học được.
"Cục cưng cố nhịn thêm chút nữa, đợi mưa nhỏ đi, ba sẽ cõng con chạy xuống núi, dưới chân núi có một ngôi làng, trong làng nhất định có nước sạch." Ông cụ nhà họ Trì thích không khí trong lành nên sống trong biệt thự lưng chừng núi cách khu nội thành một đoạn, dưới chân núi có một ngôi làng làm du lịch nông gia.
"Ba nhỏ đừng vội." Tiểu nhân ngư ôm chặt cổ Trì Nhiên, "Con chịu được, con không đau nữa."
Trì Nhiên xoa đầu cậu bé, tiểu nhân ngư là đứa nhóc đầu tiên bọn họ đưa về, lúc đó tiểu nhân ngư hấp hối, đều do Trì Nhiên chăm sóc, đứa nhóc mà chính mình đã bỏ bao tâm huyết nuôi lớn phải chịu khổ như vậy, sao Trì Nhiên có thể không đau lòng.
Nhưng cậu xuyên trở về quá đột ngột, cũng không ngờ ba đứa nhóc lại đi theo, cậu hoàn toàn không có chút chuẩn bị nào, người ta mở màn ít nhất còn có một con chó, còn cậu thì đúng là hai bàn tay trắng, ngay cả một đồng cũng không có.
"Ọc ọc..." Trì Nhiên nhìn sang, chỉ thấy tiểu cương thi ôm bụng co ro một góc, nhíu mày nhỏ mà không nói một lời, Trì Nhiên biết thằng bé đói rồi.
Tiểu cương thi là đứa nhóc thứ hai của cậu và sư huynh, không, là đứa nhóc thứ hai bọn họ nhặt được.
Nói phải nghiêm túc một chút, không thì nghe cứ như sư huynh sinh con cho cậu vậy, sư huynh sẽ lạnh mặt.
Lúc đó bọn họ vào cổ mộ đánh một cương thi vương ngàn năm, trong lúc đánh nhau, tiểu nhân ngư một mình hì hục đào mở một cỗ quan tài trong gian mộ phụ, bên trong là tiểu cương thi đang say ngủ.
Tiểu nhân ngư moi viên ngọc trong miệng tiểu cương thi ra rồi nhét vào đó một cái bánh bao khô cứng, sau đó tiểu cương thi mở mắt.
Đến khi Trì Nhiên và sư huynh vất vả muôn phần đánh xong cương thi vương quay lại thì nhìn thấy tiểu nhân ngư dẫn theo tiểu cương thi hai tay duỗi thẳng, nhảy tưng tưng đi về phía bọn họ, hưng phấn nói: "Ba nhỏ, ba lớn, nhìn này, đây là bạn mới của con."
Vì tiểu nhân ngư cho tiểu cương thi ăn bánh bao, tiểu cương thi ăn ngũ cốc của nhân gian nên thức tỉnh linh trí, nếu mặc kệ thằng bé ở lại trong mộ thì sau này sẽ trở thành một đại boss còn lợi hại hơn cả cương thi vương, nhưng nếu giết nó trước thì lại không đành lòng, dù sao nó cũng chưa từng làm chuyện xấu, còn là một đứa trẻ đáng thương bị chôn sống, vì vậy Trì Nhiên và sư huynh cũng mang tiểu cương thi về.
Chỉ cần dùng thức ăn của loài người nuôi dưỡng, tiểu cương thi sẽ không bị cương thi hóa, nhưng lượng ăn của nó thật sự quá lớn, một đứa nhóc ăn còn nhiều hơn năm người lớn cộng lại, hơn nữa chỉ ăn mà không đi vệ sinh... Không, nói vậy thì th* t*c quá, phải là toàn bộ thức ăn đều được chuyển hóa thành nhân khí.
Trì Nhiên nhìn cơn mưa càng lúc càng lớn, trong lòng có chút sốt ruột, tiểu nhân ngư không thể dính nước mưa, chỗ vừa bị dính mưa đã xuất hiện vết thương, cậu không thể ôm tiểu nhân ngư mạo hiểm xuống núi, nhưng để ba đứa nhóc ở đây rồi tự mình xuống núi trước cũng không thực tế, trên người cậu không có tiền, mà nước sạch và thức ăn đều cần tiền, cậu phải đi mượn điện thoại tìm vài người bạn xem có thể vay ít tiền không, đợi cậu lo xong mọi việc rồi quay lại núi thì còn không biết ba đứa nhóc sẽ thành ra thế nào nữa.
"Ba nhỏ, đừng sốt ruột." Tiểu nhân ngư ôm lấy cậu, mềm mại an ủi Trì Nhiên, "Con chịu được mà, trước đây đuôi con thối rữa hết rồi mà vẫn chưa chết đó."
Vì đau đớn, sắc mặt tiểu nhân ngư đã bắt đầu tái nhợt.
"Con cũng không sao." Tiểu cương thi cũng đi tới ôm lấy chân Trì Nhiên, "Một bữa không ăn cũng không chết đói được."
Tiểu tang thi lặng lẽ nắm chặt vạt áo Trì Nhiên.
Trì Nhiên ôm cả ba đứa nhóc vào lòng, lần lượt xoa đầu từng đứa.
"Có cái gì cấn vào con này." Tiểu nhân ngư nghi ngờ đưa tay sờ lên eo Trì Nhiên, kéo ra một thứ.
Trì Nhiên nhìn sang, rồi trợn tròn mắt, a a a a, là túi Càn Khôn của sư huynh.
Sao túi Càn Khôn lại ở đây?
Mấy đứa nhóc rõ ràng cũng nhận ra, lập tức kích động, la oai oái: "Là túi Càn Khôn của ba lớn, chúng ta được cứu rồi."
Trì Nhiên mang theo tâm trạng kích động thò tay vào lục lọi, lấy ra một xấp phù lục và một ít bánh quy nén, đúng là túi Càn Khôn của sư huynh.
Trì Nhiên tìm được ba lá phù lọc nước trong đống phù lục, còn loại phù nhiều nhất là phù cấm nói, là loại sư huynh thường dùng với cậu và tiểu nhân ngư, vì trong nhà chỉ có hai người bọn họ là lắm mồm nhất.
Trì Nhiên cầm lá bùa dán lên miệng tiểu nhân ngư, tiểu nhân ngư há miệng nhưng không phát ra được tiếng nào.
Trì Nhiên vui mừng khôn xiết, rất tốt, không nói được nữa rồi, phù lục đến thế giới này vẫn còn có tác dụng.
Vì Trì Nhiên không biết chú ngữ, tiểu nhân ngư chỉ khẽ thổi một cái, lá bùa đã rơi xuống đất rồi cháy thành tro.
Trì Nhiên: "......"
Túi Càn Khôn là một túi vải nhỏ màu tím sẫm chỉ lớn bằng lòng bàn tay, bề ngoài hơi giống túi thơm, có thể thò vừa một bàn tay vào, không gian bên trong lớn hơn rất nhiều so với vẻ ngoài, cỡ một ba lô leo núi, bất kể bên trong đựng thứ gì thì trọng lượng của túi Càn Khôn cũng không thay đổi.
Trì Nhiên trước tiên nhét cho tiểu cương thi đang đói một miếng bánh quy nén, sau đó chỉ xuống mặt đất bên cạnh, nói: "Nào, Tiểu Tang, đào cái hố đi."
Trước đây mỗi khi gặp tình huống đặc biệt đều là Trì Nhiên và Tiểu Tang hầu hạ tiểu nhân ngư ngâm nước, nên hai người đã rất thành thạo quy trình này.
Tiểu Tang đi đến một chỗ trũng, hoạt động tay chân một chút, rồi đấm một cú xuống đất tạo thành một cái hố lớn, không nhiều không ít, vừa đúng một mét khối có thể chứa một tấn nước, hơn nữa thành hố rắn chắc như được gọt bằng dao.
Còn Trì Nhiên thì lấy ra một lá phù dẫn nước, niệm chú dẫn số nước vừa mới đọng trên mặt đất vào trong hố, sau đó lại dùng phù lọc nước lên chỗ nước trong hố, cuối cùng đặt tiểu nhân ngư đã tự giác c** s*ch quần áo, lộ ra chiếc đuôi cá khô khốc của mình vào trong.
"Oa..." Tiểu nhân ngư thoải mái thở dài một tiếng, những vết thương nhỏ do vừa nãy dính mưa và thiếu nước cũng bắt đầu nhanh chóng lành lại, lại trở thành tiểu nhân ngư xinh đẹp như trước.
Thấy vậy, Trì Nhiên thở phào nhẹ nhõm, vừa quay đầu đã thấy tiểu cương thi ôm bánh quy nén mà vẫn chưa ăn.
"Sao thế?" Trì Nhiên nhíu mày, "Không lẽ hết hạn rồi à?"
"Không đâu, con muốn ăn cùng mọi người." Tiểu vương gia cương thi tuy kiêu ngạo nhưng chưa bao giờ ăn một mình.
"Được, cùng ăn." Trì Nhiên cầm bánh quy nén chia cho tiểu nhân ngư và tiểu tang thi mỗi đứa một miếng.
Thế giới cuối cùng mà Trì Nhiên và sư huynh trải qua là tận thế, trước khi xuyên đến bọn họ hoàn toàn không ngờ thế giới đó lại khắc nghiệt đến vậy, ngay cả chút đồ ăn cũng không có, những chiếc bánh quy nén này đều là tích trữ ở tận thế, nên mùi vị thật sự rất khó diễn tả.
Tiểu tang thi cũng là gặp được vào lúc đó.
Thế giới tận thế ấy xuất hiện vì loài người nhiễm một loại virus, nên nhiệm vụ của Trì Nhiên và sư huynh là giúp nhân loại chế tạo ra thuốc tiêu diệt virus, trong quá trình đó bọn họ gặp được tiểu tang thi.
Thằng bé là một sự tồn tại rất đặc biệt, là một tiểu tang thi được sinh ra sau khi mẹ bị cắn rồi biến thành tang thi, nó ăn cùng, ở cùng với tang thi, mang những đặc điểm rất rõ rệt của tang thi, ví dụ như nóng nảy cuồng bạo, không thể khống chế bản thân, nhưng đồng thời nó vẫn giữ được ý thức tỉnh táo, cho dù lúc phát tác cũng biết mình đã làm gì, chỉ là không có cách nào hoàn toàn kiểm soát cơ thể của mình.
Sư huynh đã dùng huyết thanh lấy từ trên người thằng bé để chế tạo phù lục thanh trừ độc tố, giải quyết tận gốc nguồn bệnh.
Những con người đã biến thành tang thi thì không thể hồi phục, vì vậy cuối cùng tang thi vẫn phải bị tiêu diệt, chỉ có tiểu tang thi trở thành một vấn đề nan giải, thằng bé đã có cống hiến to lớn cho nhân loại, nhưng nó vẫn là một tang thi.
Vì thế Trì Nhiên và sư huynh lại nhặt được đứa nhóc thứ ba, sư huynh nói tiểu tang thi còn quá nhỏ, đợi lớn thêm một chút rồi được thanh tẩy thì nhất định sẽ trở thành một con người bình thường.
Ba đứa nhóc đều bắt đầu ăn những chiếc bánh quy nén khô cứng, Trì Nhiên cầm một miếng cắn một miếng rồi đặt sang một bên, lúc ở tận thế còn không cảm thấy gì, nhưng sau mấy ngày ăn cơm ngon trong bệnh viện, giờ lại ăn bánh quy nén thì thật sự khó nuốt.
"Ba nhỏ, ba không ăn sao?" Tiểu tang thi nhìn cậu.
Trì Nhiên nhìn ba đứa nhóc ăn ngon lành, trong lòng thấy chua xót, bọn chúng đều mới chỉ năm sáu tuổi, ở thế giới này, trẻ con tầm tuổi đó đều được bố mẹ nâng niu trong lòng bàn tay, nhưng bọn chúng chưa từng được hưởng cuộc sống như vậy, thậm chí còn chưa từng uống sữa hay ăn hamburger.
Vì thế Trì Nhiên hứa với bọn chúng: "Sau này ba nhỏ sẽ để các con được sống những ngày tháng tốt đẹp, ăn ngon uống sướng, không bao giờ phải ăn bánh quy nén nữa."
"Thật sao?" Tiểu cương thi đã ăn năm miếng bánh quy nén, nghẹn đến mức liên tục nấc cụt, đi đến bên cạnh tiểu nhân ngư uống một ngụm nước tắm của cậu bé, rồi mở to đôi mắt với hai quầng thâm hỏi Trì Nhiên, "Con muốn mỗi ngày đều được ăn một trăm lẻ tám món ăn, con chỉ từng thấy bác Hoàng đế ăn như vậy, phụ vương nói đợi sau khi người làm Hoàng đế rồi truyền ngôi cho con thì con cũng có thể mỗi ngày ăn nhiều món như thế, nhưng con còn chưa kịp làm Hoàng đế thì đã bị chôn sống rồi, Nhiên Nhiên, ba có thể giúp bổn tiểu vương gia thực hiện nguyện vọng không?"
Tiểu tang thi nuốt nước miếng một cái: "Một trăm lẻ tám là bao nhiêu vậy, con chỉ biết đếm đến mười thôi, con cũng chỉ từng ăn bánh quy nén."
Tiểu nhân ngư nằm bò trên thành hố, dùng chiếc đuôi cá xinh đẹp của mình vỗ nước tung tóe, suy nghĩ rồi nói: "Vậy chẳng phải Tiểu Cương phải đi làm Hoàng đế sao? Khó quá, nguyện vọng của con thì đơn giản hơn nhiều."
Tiểu nhân ngư chắp hai tay trước ngực, ước với Trì Nhiên: "Ba nhỏ, con có thể có một cái bồn tắm thật to thật to, bơi mãi cũng không tới mép được không? Đuôi của con phải dài thật dài, còn phải lấp lánh phát sáng nữa, cái này nhỏ quá."
Trì Nhiên: "......" Xin lỗi, cậu lỡ lời rồi, coi như vừa nãy cậu chưa nói gì được không?