Nhóc Con Xuyên Ra Khỏi Sách Tìm Ba
Chương 1: Xuyên sách rồi lại xuyên về rồi
1.
Trước cổng bệnh viện, Trì Nhiên bị một đám phóng viên vây kín, đèn flash chớp đến mức cậu choáng váng.
"Trì thiếu gia, ngài hôn mê ba tháng, bây giờ cơ thể đã hoàn toàn khỏe lại chưa?"
"Trì thiếu gia, đây đã là lần thứ tư từ nhỏ đến lớn ngài gặp tai nạn xe, ngài có điều gì muốn nói về chuyện này không?"
"Trì thiếu gia, hôm nay vì sao Chủ tịch Trì và phu nhân không đến đón ngài xuất viện?"
"Anh Trì Nhiên, anh có thể trả lời những câu hỏi của chúng tôi không?"
"Trì thiếu gia, trong ba tháng hôn mê này, ngài có ý thức không? Hôn mê là cảm giác như thế nào? Có thể nói một chút được không?"
Trì Nhiên không nhịn được liếc nhìn tên phóng viên thiểu năng này một cái, hôn mê là cảm giác gì à? Tự mình hôn mê thử xem.
"Tôi nói tôi xuyên không rồi, anh tin không?" Trì Nhiên hỏi ngược lại.
Phóng viên sửng sốt, sau đó bừng tỉnh gật đầu, nói vào tai nghe Bluetooth: "Mau đăng bài đi, đại thiếu gia nhà họ Trì tỉnh lại sau tai nạn xe, nghi ngờ tinh thần có vấn đề."
Trì Nhiên: "..." Anh mới có vấn đề về thần kinh ấy.
Trì Nhiên thật sự đã xuyên không, không, nói chính xác hơn thì phải là xuyên vào sách.
Ba tháng trước, Trì Nhiên đột nhiên được báo rằng mình không phải là đứa con thật sự của nhà họ Trì, đứa con thật sự thực ra là con trai của tài xế, năm đó tài xế vì nảy sinh lòng đố kỵ nên đã tráo đổi hai đứa trẻ.
Trì Nhiên tin, hơn nữa còn thật lòng cảm thấy thiếu gia thật quá đáng thương.
Người nhà họ Trì rất rộng lượng, đồng ý để Trì Nhiên tiếp tục sống trong nhà họ Trì, cũng không đuổi việc tài xế, nhưng sau khi cân nhắc, Trì Nhiên vẫn quyết định dọn ra ngoài.
Nhà họ Trì là một gia tộc lớn, đời này người nắm quyền là ba của Trì Nhiên, mà ba của Trì Nhiên chỉ có một mình Trì Nhiên là con trai.
Theo lý mà nói Trì Nhiên hẳn phải rất được cưng chiều, nhưng hai mươi bốn năm sống ở nhà họ Trì, ngoài việc tiêu tiền không bị hạn chế ra, những mặt khác dường như đều kém một chút.
Ví dụ như ba mẹ cậu chưa từng ôm cậu, lại ví dụ như từ nhỏ cậu đã bị cấm vào phòng sách của ông nội, nhưng những người em họ thì có thể, trước đây cậu còn rất vui, dù sao những người em họ đó vào phòng sách thường đều là để bị mắng, chỉ có cậu là không cần.
Những chuyện tương tự nhiều không kể xiết, vì vậy khi Trì Nhiên biết được sự thật rồi ngẫm lại tất cả, cậu cảm thấy quan hệ huyết thống thật kỳ diệu, bởi vì mình không phải là con nhà họ Trì nên ngay từ đầu người nhà họ Trì đã không thân thiết với cậu.
Nhưng còn chưa kịp dọn ra ngoài thì cậu đã gặp tai nạn xe, sau tai nạn linh hồn cậu lơ lửng trong nhà mấy ngày, nghe được rất nhiều chuyện nội tình.
Ví dụ như trước khi thiếu gia thật ra đời, có người đã bói một quẻ, nói cậu ta mang sát khí trong số mệnh, nhất định phải tìm người gánh đỡ, thế là thiếu gia thật được đưa vào nhà tài xế, còn Trì Nhiên là thiếu gia giả được tùy tiện nhận nuôi từ cô nhi viện.
Những năm qua, Trì Nhiên suýt bị bắt cóc năm lần, thật sự bị bắt cóc hai lần, gặp tai nạn xe bốn lần, bị anh em họ cả trong sáng lẫn ngầm bắt nạt vô số lần...
Nhà họ Trì tính toán thấy thời hạn sát khí hẳn đã qua rồi, nên Trì Nhiên không còn tác dụng nữa, thiếu gia thật quay trở về.
Mà nhà họ Trì vì giữ gìn danh tiếng nên bịa ra câu chuyện Trì Nhiên là con trai của tài xế.
Sau khi biết tất cả những chuyện này, linh hồn Trì Nhiên bay khỏi nhà họ Trì, rồi cũng chẳng hiểu sao lại xuyên vào một cuốn tiểu thuyết huyền huyễn, cuốn tiểu thuyết này là cậu đọc trên xe trước khi gặp tai nạn, tên là Xuyên Nhanh Chi Đạo Sĩ Cực Phẩm, nghe cái tên thôi đã đủ cực phẩm rồi...
Trong thế giới của cuốn tiểu thuyết có một đạo quán, trong đạo quán có một đám đạo sĩ lấy việc bắt yêu trừ quái làm sứ mệnh của mình.
Trì Nhiên xuyên thành tiểu sư đệ trong đó, tiểu sư đệ này thiên tư thông minh, tuổi còn nhỏ mà tu vi đã vượt qua rất nhiều sư huynh, cũng vì vậy mà chiêu được nhiều sự oán hận, bị người hãm hại rơi xuống vực mất mạng.
Trong nguyên tác, tiểu sư đệ chỉ là một vai phụ, nhân vật chính là đại sư huynh, bình thường quan hệ giữa hai người rất bình thường, tiểu sư đệ không quá thích vị đại sư huynh lúc nào cũng mặt lạnh như tiền, u ám không có sức sống này, nhưng sau khi tiểu sư đệ bị hại, chỉ có đại sư huynh vượt mọi khó khăn tìm ra hung thủ giết tiểu sư đệ, rửa sạch oan khuất cho cậu.
Vì vậy sau khi xuyên sách, Trì Nhiên lập tức ôm chặt đùi đại sư huynh, hơn nữa tuy cậu đã xuyên sách nhưng năng lực nghịch thiên của tiểu sư đệ thì chẳng kế thừa được chút nào, trở thành một phế vật... chỉ có thể ôm đùi.
Trì Nhiên mặt dày bám riết bên cạnh đại sư huynh, vì để giữ mạng còn trèo lên giường của sư huynh... chỉ đơn thuần ôm sư huynh ngủ, nguyên chủ chính là vì lúc ngủ ban đêm mà trúng kế của người khác.
Sau đó sư huynh bắt đầu xuống núi rèn luyện, Trì Nhiên là một phế vật cá mặn nên đương nhiên cũng đi theo.
Bọn họ xuyên qua các thế giới khác nhau để bắt yêu trừ quái, trải qua ba năm vừa kinh hiểm k*ch th*ch vừa đầy thú vị.
Nhưng cho dù đại sư huynh rất lợi hại, hai người vẫn gặp rất nhiều tình huống bất ngờ, ở thế giới cuối cùng, hai người rơi vào giữa bầy tang thi, Trì Nhiên thấy đại sư huynh sắp bị tang thi cắn nên dứt khoát lao tới lấy mình làm mồi cho tang thi... chết vô cùng thê thảm...
Sau đó Trì Nhiên tỉnh lại.
Nhất thời Trì Nhiên cũng không biết đó là một giấc mơ hay mình thật sự đã xuyên vào cuốn sách đó.
Quản gia che chở Trì Nhiên chen ra ngoài, tài xế mở cửa xe để Trì Nhiên lên xe.
"Cha ơi..."
"Ba ơi..."
"Phụ thân..."
Mấy giọng trẻ con non nớt bị nhấn chìm trong tiếng người ồn ào.
"Không được gọi cha, cũng không được gọi phụ thân, phải gọi là ba."
"Ồ, biết rồi."
"Một hai ba, cùng nhau... ba ơi..."
Tiếng ồn ào lập tức tan biến, xung quanh rơi vào khoảng lặng ngắn ngủi, các phóng viên quên cả đặt câu hỏi, chỉ chăm chú nhìn ba cậu bé từ trong đám đông chen vào.
Những người bị đẩy ra đều cảm nhận được một sức mạnh rất lớn, thậm chí có một người đàn ông lực lưỡng còn bị đẩy ngã ngồi phịch xuống đất.
Ba đứa trẻ nắm tay nhau, thông suốt không chút cản trở đi tới trước xe, cùng nhau mềm mại gọi một tiếng: "Ba ơi."
Trì Nhiên đang định chui vào xe chuồn đi, thuận miệng quay đầu lại, sau khi nhìn rõ ba đứa trẻ thì sợ đến mức đập thẳng vào thân xe, buột miệng chửi một câu: "Đệt, sao mấy đứa lại ở đây?"
Ba đứa trẻ, một đứa mắt có hai quầng thâm, mặt trắng như trát mười tám lớp bột, trông chẳng khác nào gấu trúc thành tinh.
Một đứa khác đen như thể vừa lăn hơn chục vòng trong đống than rồi bò ra, còn một đứa tóc xanh mắt xanh, xinh đẹp như búp bê.
Các phóng viên ngửi thấy mùi tin sốt dẻo, đồng loạt hướng ống kính về phía Trì Nhiên.
Trì Nhiên nuốt nước bọt.
Trên con đường chém yêu trừ ma lúc nào cũng đầy biến số, ví dụ như trong cổ mộ phát hiện một tiểu vương gia cương thi bị chôn theo, dưới biển cả gặp một tiểu nhân ngư mất nửa cái đuôi đang hấp hối, lại ví dụ như cứu một tiểu tang thi bị bầy tang thi cô lập.
Sao mấy đứa lại tới đây?
Chẳng lẽ đại sư huynh cũng tới?
Trì Nhiên lập tức nhìn quanh đám đông tìm kiếm, nhưng đáng tiếc là không thấy bóng dáng quen thuộc của sư huynh.
"Các cháu nhỏ, đừng gọi bừa, chúng tôi không quen các cháu." Quản gia mỉm cười nói với các phóng viên, "Chỉ là trẻ con nhận nhầm người thôi."
Quản gia thật sự không hề hoảng, mấy năm nay Trì Nhiên đều ở ngay dưới mí mắt bọn họ, sao có thể qua mắt mọi người sinh ra ba đứa con, hơn nữa còn lớn ngần này rồi.
"Bọn cháu cũng không quen chú." Đứa trẻ xinh đẹp nghiêng đầu, chỉ vào Trì Nhiên, dùng giọng trẻ con non nớt nói, "Nhưng bọn cháu quen chú ấy, chú ấy là ba của bọn cháu."
"Không thể nào, thiếu gia nhà chúng tôi không có con." Quản gia nhìn quanh hai bên, "Người lớn nhà các cháu đâu?" Chắc là người phụ nữ vô liêm sỉ nào đó muốn đến ăn vạ đây mà.
"Ba ơi, con là tiểu mỹ nhân ngư đây..." Đứa trẻ xinh đẹp tiến đến bên cạnh Trì Nhiên, đưa tay ôm lấy chân cậu, nức nở, "Ba không nhận ra con nữa sao? Vậy con biến cho ba xem..."
Trì Nhiên lập tức bịt miệng cậu bé xinh đẹp lại: "Nào, cục cưng, để ba ôm nào."
Trì Nhiên một tay bế một đứa, nhét cả ba đứa nhỏ vào trong xe, rồi tự mình cũng leo lên xe, thúc giục tài xế: "Mau mau mau, đi nhanh lên."
Quản gia sững sờ một lúc, cũng mặt mày đen sì lên xe, bảo tài xế lập tức lái đi.
Đám phóng viên đã phát điên rồi, vừa lái xe đuổi theo xe nhà họ Trì, vừa gửi tin tức mới nhất về tòa soạn.
Các tin như # Thiếu Gia Nhà Họ Trì Bí Mật Kết Hôn Sinh Con# #Cậu Cả Nhà Họ Trì Một Lần Sinh Ba# #Bóc Trần Bạn Gái Da Đen Của Cậu Cả Nhà Họ Trì# lập tức bùng nổ khắp mạng.
Trên xe, Trì Nhiên và ba đứa nhóc nhìn nhau, tiểu cương thi hừ lạnh một tiếng: "Ba không được bỏ bọn con."
Tiểu tang thi buồn bực nói: "Ba không thể không cần bọn con."
Tiểu nhân ngư chống cằm, tủi thân nói: "Ba nhỏ ơi, chẳng lẽ bọn con không còn là những bé cưng của ba nữa sao?"
Trì Nhiên: "..." Trì Nhiên véo mạnh vào đùi mình một cái, đúng là không phải mơ.
Đã từng có một lần kinh nghiệm xuyên sách, Trì Nhiên rất nhanh đã chấp nhận tất cả, c** nh* giọng hỏi ba đứa nhóc: "Thế còn sư huynh thân yêu của ba..."
Ba đứa nhóc đồng thời lắc đầu, bé xinh đẹp hừ hừ nhỏ giọng nói: "Không gặp được ba lớn, bọn con cũng không biết vì sao lại ở đây, sau đó thì nhìn thấy ba."