17.
Trần Thác giữa đường không về công ty mà đi tìm sư phụ mình, Trì Nhiên cũng nhân cơ hội lười biếng, trực tiếp bắt xe buýt về nhà.
Đến trước cổng nhà, cậu nhìn thấy hai đứa trẻ đang nằm bò trên đầu tường nhà mình nói chuyện với ba đứa nhóc.
"Ba cậu sao lại nhốt mấy cậu ở nhà vậy?"
"Ba nói không được nói chuyện với người lạ." Tiểu nhân ngư đứng dưới gốc cây ngẩng đầu nhìn bọn chúng.
"Bọn mình đâu phải người lạ, bọn mình cũng sống trong thôn này mà, tôi tên Hạo Hạo, bạn ấy tên Nhiên Nhiên, sau này chúng ta có thể cùng nhau chơi." Cậu bé giơ gói đồ ăn vặt trong tay lên, "Cậu muốn ăn không?"
"Là gì vậy?" Tiểu nhân ngư nuốt nước miếng, "Ngon không?"
"Mì ăn liền ăn sống, ngon lắm, cho cậu này." Cậu bé ném gói mì qua, tiểu nhân ngư đón lấy, rồi xé bao cắn một miếng, lập tức hai mắt sáng rực, "Oa, ngon thật đấy, trước giờ tôi chưa từng ăn luôn."
"Cậu thích ăn không?" Cô bé mong chờ nhìn cậu, "Cậu đẹp quá, giống hệt búp bê của tôi, cậu ra ngoài chơi với tôi được không?"
"Được chứ, được chứ." Tiểu nhân ngư vui vẻ đút mì ăn liền cho tiểu cương thi và tiểu tang thi, "Đợi ba về, bọn mình sẽ ra ngoài chơi với các cậu."
"Tôi không muốn chơi với hai cậu ấy, chỉ muốn chơi với cậu thôi." Cô bé chu môi, "Hai cậu ấy xấu quá, đừng cho bọn họ ăn mì ăn liền."
"Cậu nói ai xấu?" Tiểu cương thi hung dữ ngẩng đầu nhìn sang.
Tiểu tang thi cũng nhăn cái mũi nhỏ, vung nắm tay bé xíu của mình: "Ba nhỏ nói bọn tôi đẹp nhất."
"Không phải đâu, cậu nhìn cậu đen thế kia mà, bà tôi nói mấy đứa trẻ da đen đều xấu."
"Cậu mới xấu ấy." Tiểu nhân ngư phồng má giận dữ, "Cậu mới không đẹp, cả nhà cậu đều không đẹp, tôi không thèm ăn mì ăn liền của cậu nữa." Nói xong liền ném gói mì ăn liền qua đầu tường, gói mì đã xé sẵn làm mì văng tung tóe lên người hai đứa trẻ, hai đứa vừa khóc vừa trèo xuống tường, lau nước mắt rồi chạy mất.
Trì Nhiên: "..." Bà nội kiểu gì vậy chứ.
Trì Nhiên lấy chìa khóa mở cánh cửa khóa từ bên ngoài rồi đi vào, ba đứa nhóc nhìn thấy cậu thì reo lên một tiếng, chạy tới ôm lấy cậu: "Ba nhỏ, ba về rồi."
Trì Nhiên ôm lấy chúng, lần lượt xoa đầu từng đứa, rồi nói với tiểu cương thi và tiểu tang thi: "Bọn họ nói bậy đấy, da đen đâu có xấu, sau này không chơi với bọn họ nữa."
Tiểu nhân ngư cũng sờ sờ mặt tiểu tang thi an ủi: "Cậu đáng yêu lắm mà, chỉ kém tôi một tí tẹo thôi."
Tiểu tang thi gật đầu: "Vâng, tôi biết mà, ba nhỏ nói tôi là đứa đẹp trai nhất giới tang thi."
Trì Nhiên: "..."
Tiểu nhân ngư lại chạy đi an ủi tiểu cương thi, tiểu cương thi trợn cặp mắt thâm quầng: "Im miệng."
Tiểu nhân ngư chu môi: "Hừ, cậu xấu nhất."
Tiểu cương thi hừ một tiếng, quay đầu duỗi hai tay nhảy lò cò trong sân.
Trì Nhiên: "..." Được rồi, tiểu vương gia bị tổn thương lòng tự trọng rồi.
Trì Nhiên xách túi đồ ăn vào nhà rồi mở ra: "Mau lại xem ba lớn mua gì cho ba con mình nào."
"Ba lớn? Ba nhỏ, ba tìm được ba lớn rồi sao?" Tiểu nhân ngư và tiểu tang thi lập tức vây lại, tiểu cương thi cũng nhảy tới, ba đứa nhóc phấn khích nhìn cậu, rõ ràng ba lớn còn hấp dẫn hơn cả đồ ăn.
"Ừ, tìm được rồi." Trì Nhiên thở dài, "Nhưng ba lớn không nhớ chúng ta nữa."
"Á... Sao lại thế được?" Mắt tiểu nhân ngư lập tức đỏ hoe, rưng rưng nước mắt nói, "Ba lớn không cần chúng ta nữa sao?"
"Ngoan, đừng khóc." Trì Nhiên vội ôm đứa nhỏ lên, "Ba lớn chỉ bị mất trí nhớ thôi, ba nhỏ sẽ khiến ba lớn nhớ lại."
"Hu hu hu." Tiểu nhân ngư ôm cổ Trì Nhiên sụt sịt khóc, "Con nhớ ba lớn quá..."
"Tại sao ba lớn không nhớ chúng ta nữa?" Tiểu tang thi chống cằm suy nghĩ, "Hay là lúc xuyên qua bị ép dẹp cả não rồi?"
Tiểu cương thi cạn lời: "Việc bây giờ chúng ta cần làm không phải đoán xem ba lớn có bị ép dẹp não hay không, mà là nghĩ cách để ba lớn nhớ lại chúng ta."
Trì Nhiên giơ ngón tay cái với cậu bé: "Vẫn là tiểu vương gia thông minh."
"Hừ." tiểu cương thi kiêu ngạo hất cằm, "Bổn vương chưa bao giờ trông cậy vào các người."
Trì Nhiên: "... Vừa ăn vừa nói đi, hôm nay đồ ăn rất thịnh soạn đấy, đều là ba lớn trả tiền."
Trì Nhiên bày từng món ăn mang từ nhà hàng lên bàn, ba đứa nhóc nhìn đến ngây người, rồi liên tục nuốt nước miếng: "Nhiều món quá đi mất, ba lớn giàu thật đó..."
Trì Nhiên chia tôm hùm Úc cho mỗi đứa một con: "Nào, chúng ta cùng cảm ơn ba lớn."
Ba đứa nhóc hướng về phía xa cúi người, đồng thanh nói: "Cảm ơn ba lớn."
"Ngoan lắm." Trì Nhiên phất tay, "Ăn thôi."
Buổi trưa Trì Nhiên ăn nhiều rồi, tối không có khẩu vị lắm nên đưa phần của mình cho tiểu cương thi.
Ba đứa nhóc vui vẻ ăn cơm, Trì Nhiên kể lại chuyện của Tịch Nhuế, rồi hỏi: "Tiểu Cương, con có ý kiến gì không?"
Tiểu cương thi đang cầm cái đùi gà gặm, bên này tiểu nhân ngư và tiểu tang thi còn đào thịt tôm hùm nhét vào miệng cậu, hai má phồng lên một lúc lâu mới nuốt xuống được rồi nói: "Không biết nữa."
Trì Nhiên: "..."
"Là cô út sao?" Tiểu nhân ngư hỏi.
"Đúng rồi, là cô út." Trì Nhiên chống cằm buồn bã nói, "Ba lớn rất lo cho cô ấy."
"Haiz..." Tiểu nhân ngư và tiểu tang thi cũng bắt chước Trì Nhiên thở dài, "Cô út đáng thương quá."
"Ba nhỏ, chẳng phải ba có một cuốn bách bảo thư do ba lớn đưa cho sao?" Tiểu cương thi đột nhiên nói.
"Đó toàn là sách vẽ bùa." Muốn nói Trì Nhiên ghét nhất cái gì thì chính là cuốn sách rách đó, nó giống hệt bài tập nghỉ hè nghỉ đông của bọn trẻ, là cơn ác mộng của Trì Nhiên.
Nhưng... Trì Nhiên đột nhiên "a" lên một tiếng, nhìn ba đứa nhóc, bốn cha con đồng loạt gật đầu, biết đâu trong đó lại có loại bùa nào giúp được thì sao.
Trì Nhiên lục lọi túi Càn Khôn mãi mới moi được cuốn sách nhàu nhĩ ở góc túi ra, bốn cha con nằm bò trên bàn cùng nhau lật xem.
"Trấn yêu, hộ thân, phá sát, trừ sâu..." Trì Nhiên lật từng trang, "Biết đâu thật sự là cổ trùng, tuy triệu chứng không khớp lắm, nhưng ngoài cổ trùng ra thì ba không nghĩ ra thứ gì có thể khiến người ta yêu đến chết đi sống lại, hay thử lá bùa trừ sâu này xem?"
"Hay quá hay quá." Tiểu nhân ngư vỗ tay bôm bốp, "Ba nhỏ giỏi quá."
Tiểu cương thi mặt không cảm xúc: "Bùa trừ sâu là để đuổi rắn, côn trùng, chuột, kiến, chẳng liên quan một chút nào đến cổ trùng cả."
"Là vậy sao?" Ba nhỏ phế vật huýt sáo một tiếng, "Tiểu Cương giỏi thật đấy, chuyện này cũng biết luôn."
Tiểu cương thi: "..." Ba lớn rốt cuộc làm sao có thể nhịn được mà không nổi giận nhỉ?
Tiểu nhân ngư không vui trừng cậu một cái, nhỏ giọng nói: "Ba lớn nói không được đả kích ba nhỏ, phải thuận theo mà khen ba, nếu không ba sẽ cố tình ăn vạ lười học đấy."
Tiểu cương thi hừ một tiếng: "Biết rồi mà."
"Ê, ở đây có một lá bùa đoạn tình tuyệt ái." Hai mắt Trì Nhiên sáng rực, "Có thể lấy độc trị độc không nhỉ?"
Tiểu cương thi đang định lên tiếng thì tiểu nhân ngư và tiểu tang thi đồng thời nhìn sang cậu, môi tiểu cương thi khẽ động, cuối cùng vẫn nhịn xuống: "Ba nhỏ giỏi quá... Nhưng chưa nói đến việc lá bùa này có tác dụng hay không, ba vẽ được không?"
"Đúng ha." Trì Nhiên buồn bã, "Đây là bùa cấp rất cao, lúc ba lớn còn ở đó ba cũng không biết vẽ."
Trì Nhiên lại lật thêm vài trang nhưng vẫn không tìm thấy gì hữu ích, bèn ném cuốn sách sang một bên rồi ngả người lên ghế: "Ngày mai Tiểu Cương đi cùng ba, tìm cơ hội xem có gặp được cô út của các con không, biết đâu Tiểu Cương sẽ nhìn ra được gì."
Tiểu nhân ngư lại gần đấm bóp chân cho Trì Nhiên: "Ba nhỏ, vậy khi nào bọn con mới được gặp ba lớn đây?"
"Đợi thêm chút nữa đi, đợi xử lý xong chuyện của cô út rồi tính, chắc giờ ba lớn chưa có tâm trí để chấp nhận chuyện đột nhiên có thêm ba đứa con đâu."
Thấy ba đứa nhóc có vẻ thất vọng, Trì Nhiên lấy một ít tiền từ trong túi ra chia cho chúng: "Mấy đứa ra tiệm tạp hóa mua đồ ăn vặt đi, đừng để mì ăn liền của người ta dụ dỗ nữa."
"Cảm ơn ba nhỏ." Ba đứa nhóc cầm tiền vui mừng khôn xiết, "Vậy bọn con đi luôn được không?"
"Đi đi, đi đi." Trì Nhiên xua tay, "Nhưng không được bắt nạt người khác, không được đánh nhau, nghe chưa?"
"Biết rồi mà..." Ba đứa nhóc nắm tay nhau chạy đi.
Trì Nhiên nhắm mắt suy nghĩ một lúc, nhưng đầu óc trống rỗng chẳng nghĩ ra được gì, chỉ đành cầm lại cuốn sách tiếp tục lật xem.
Không có ba đứa nhóc ở bên cạnh quấy rầy, cậu đột nhiên cảm thấy cuốn sách này cũng không khó hiểu như trước nữa, trước đây lúc sư huynh giảng bài cho cậu, phần lớn cậu đều không hiểu, giờ vừa lật xem vừa nhớ lại lời sư huynh, vậy mà lại có cảm giác bừng tỉnh ngộ.
Bất giác đã xem hơn một tiếng đồng hồ, mãi đến khi ba đứa nhóc cười đùa chạy ùa vào, cậu mới ngẩng đầu lên khỏi cuốn sách.
"Mua gì thế?" Trì Nhiên đặt sách xuống, xoa cái cổ hơi cứng rồi nhìn bọn chúng.
"Ta-da..." Tiểu nhân ngư cầm một chiếc hộp nhỏ cỡ bàn tay chen vào lòng Trì Nhiên, "Ba nhỏ, nhìn này, bọn con mua cái này."
"Đây là gì?" Trì Nhiên khó hiểu nhận lấy xem, rồi không nhịn được trợn tròn mắt, "Kem che khuyết điểm?"
"Đúng vậy." Tiểu nhân ngư vui vẻ thả chiếc đuôi cá của mình ra lắc lư, Trì Nhiên suýt nữa ôm không nổi cậu bé, vội đưa tay vòng lấy đuôi cá rồi nhấc lên một chút.
"Hôm qua lúc bọn con đến tiệm tạp hóa thì gặp chị gái hàng xóm, chị ấy bảo chị ấy làm hàng xách tay, hộp kem che khuyết điểm này bán hơn ba trăm tệ, nhưng mua chỗ chị ấy chỉ có một trăm năm mươi tệ thôi." Tiểu nhân ngư đắc ý nói.
"Khoan đã." Trì Nhiên khó hiểu, "Mấy đứa mua kem che khuyết điểm làm gì? Lại có ăn được đâu?"
"Để che quầng thâm cho Tiểu Cương mà." Tiểu nhân ngư phấn khích nói.
"???" Trì Nhiên theo phản xạ nhìn sang tiểu cương thi, khuôn mặt nhỏ của tiểu cương thi đỏ bừng, nhưng vẫn kiêu ngạo hất cằm lên, rồi duỗi hai tay nhảy lò cò ra sân.
Không biết là vui hay ngượng nữa.
"Ba nhỏ." Tiểu tang thi lại gần, kéo vạt áo cậu lắc lắc.
"Sao thế? Tiêu hết tiền rồi phải không?" Trì Nhiên lại lấy ra một ít tiền, "Giờ đi mua đồ ăn vặt đi."
Tiểu tang thi có chút ngượng ngùng, một lúc lâu sau mới nhỏ giọng nói: "Chị gái đó nói chị ấy còn có mặt nạ làm trắng da, con muốn mua..."
"..." Trì Nhiên xoa khuôn mặt đen nhẻm của cậu bé, "... Mua, mấy đứa muốn gì ba nhỏ cũng mua cho."