Nhóc Con Xuyên Ra Khỏi Sách Tìm Ba

Chương 16: Một nghìn tệ một lá bùa

16.

Trì Nhiên xách ba túi đồ ăn gói mang về, vui vẻ theo Trần Thác trở lại công ty, hôm nay thu hoạch rất lớn, vừa tìm được đại sư huynh, lại còn giải quyết được một bữa ăn, cậu vô cùng hài lòng.

Trần Thác ngồi bên cạnh cũng cảm nhận được sự vui vẻ của cậu, không nhịn được mà đánh giá cậu một lượt, tuy cậu là thiếu gia giả, nhưng dù sao cũng từng được nuông chiều từ nhỏ, bây giờ bị đuổi khỏi nhà họ Trì, rơi vào hoàn cảnh thế này cũng khá đáng thương.

Nhưng còn trẻ như vậy mà đã có đến ba đứa con...

Đúng là quá giỏi thật.

Từng là con cưng của trời, giờ vì nuôi con mà có thể vứt hết thể diện xuống đất, biết co biết duỗi, cũng xem như là một người cha tốt.

"Tôi sẽ ứng trước cho cậu một tháng lương." Trần Thác nói.

"Thật hả?" Hai mắt Trì Nhiên sáng lên, "Sếp, anh đúng là người tốt."

Nhận được cùng một tấm thẻ người tốt giống Tịch Phong, mí mắt Trần Thác giật giật, bèn chuyển chủ đề: "Nếu cậu đã có lá bùa đó, chẳng lẽ không có cách giải quyết sao? Nếu thiếu tiền, tôi có thể giúp cậu đi thương lượng."

Trì Nhiên liếc anh ta một cái: "Cái này cũng giống như chụp phim ở bệnh viện thôi, có thể giúp anh nhìn ra bệnh, còn chữa bệnh là việc của bác sĩ."

"Cậu không làm bác sĩ được à?" Trần Thác hỏi ngược lại.

Trì Nhiên chậc một tiếng: "Anh đoán xem vì sao nó lại gọi là bùa phế vật?"

Trần Thác: "..." Cảm giác như đang bị mỉa mai.

Trần Thác im lặng một lúc vẫn chưa chịu từ bỏ: "Vậy người đưa lá bùa này cho cậu..."

"Đừng nghĩ nữa." Trì Nhiên xua tay, "Nếu tìm được anh ấy, anh nghĩ tôi còn thảm đến mức này sao?"

Trần Thác: "..."

Trì Nhiên quay đầu nhìn anh ta, chủ động giải thích: "Tôi tình cờ gặp được sư huynh, sư huynh dạy tôi một ít bản lĩnh, nhưng tôi không học được, chắc anh ấy thấy tôi quá vô dụng nên bỏ đi mất, tôi cũng không biết sư huynh đến từ đâu, đi về đâu..."

Ý là đừng hỏi nữa, có hỏi cũng chẳng hỏi được gì.

Trần Thác ho khan một tiếng: "... Theo quy trình nên hỏi thôi, đừng để ý." Trì Nhiên đã nói như vậy, Trần Thác đương nhiên cũng không tiện tiếp tục truy hỏi.

Trì Nhiên thì hoàn toàn không để bụng, cười niềm nở với anh ta: "Anh chưa từng thấy bùa phế vật đúng không? Có muốn mua không? Tôi còn rất nhiều, có thể bán giảm giá cho anh."

Khóe miệng Trần Thác giật giật: "... Chính cậu cũng gọi là bùa phế vật rồi, vô dụng thế này, chẳng ai mua đâu." Bây giờ mà mua thì cậu ta chắc chắn sẽ hét giá, cứ từ từ rồi tính.

Trì Nhiên tiếc nuối thở dài, bùa phế vật này đúng là chẳng có tác dụng gì mấy.

Người tu vi cao thì không cần dùng, người tu vi không đủ thì dù dùng bùa phế vật biết được có vấn đề thì cũng làm gì được, cũng không chữa nổi, nên đúng là rất vô dụng.

"Tôi thấy triệu chứng của đại tiểu thư khá nghiêm trọng." Trì Nhiên nghiêm mặt.

"Ý cậu là sao?" Trần Thác lập tức hỏi.

"Chỉ đốt vài sợi tóc thôi mà đã khiến anh và thư ký Kỷ như vậy, anh thử nghĩ xem trong cơ thể đại tiểu thư chứa bao nhiêu thứ như thế..." Trì Nhiên nhất thời không nghĩ ra nên diễn tả thế nào, nhưng Trần Thác đã hiểu, chân mày nhíu chặt: "Không phải hạ cổ, cũng không phải cổ trùng, lại có thể khiến người ta trong trạng thái tỉnh táo mà yêu một người, hơn nữa còn là một người nhất định... Đúng rồi, vì sao tôi và Kỷ Minh lại nảy sinh tình cảm? Vì bọn tôi cùng lúc hít phải mùi hương đó, hay là vì người đầu tiên bọn tôi nhìn thấy chính là đối phương?"

"Lá bùa đó chỉ là một phương pháp dùng để xác minh, kết quả có thể có sai số." Trì Nhiên giải thích, "Sư huynh khi vẽ bùa đã thêm vào rất nhiều ý tưởng khéo léo, anh và thư ký Kỷ vì hít phải mùi hương nên mới nảy sinh tình cảm, nhưng đại tiểu thư chưa chắc đã trúng chiêu theo cách đó, hiệu quả tạo ra cũng chưa chắc giống hai anh, đây là một kiểu... kỹ thuật phóng chiếu và khuếch đại có thể làm sai lệch kết quả, tôi nói vậy anh hiểu không?"

Trần Thác vừa hiểu ra lại càng thêm kinh ngạc, tuy lá bùa này có hơi vô dụng, nhưng có thể tinh xảo đến mức này thì anh ta chưa từng thấy, hiện giờ cả giới đều thiếu phù sư, nếu tìm được vị sư huynh của Trì Nhiên thì tốt biết bao.

Trần Thác nảy ra một ý tưởng kỳ lạ: "Thế nếu... đại tiểu thư ngửi thấy mùi hương này thì sẽ thế nào?"

Trì Nhiên xua tay: "Chẳng thế nào cả, đại tiểu thư bây giờ giống như một người đã uống cả một vại rượu trắng nồng độ cao, say đến bất tỉnh nhân sự, anh lại rót cho cô ấy một chén rượu gạo pha nước, anh nghĩ cô ấy sẽ có phản ứng sao?"

"Hơn nữa, điều tôi lo nhất không phải là cô ấy thích ai, nếu những thứ đó không ảnh hưởng đến cô ấy thì thích ai có gì quan trọng đâu, điều đáng sợ là thứ này làm tổn hại cơ thể." Dù là bị hạ cổ hay bị tà nhập thì làm gì có chuyện không gây hại cho cơ thể chứ?

Sắc mặt Trần Thác cũng trầm xuống: "Đưa tôi một lá bùa, với cả số tóc còn lại, tôi mang đi hỏi sư phụ."

Trì Nhiên lấy từ túi Càn Khôn ra một lá bùa, lắc lắc trước mặt Trần Thác: "Một nghìn tệ một lá."

Trần Thác trừng mắt nhìn cậu: "Cậu nhân cơ hội tăng giá à? Coi tôi là kẻ ngốc nhiều tiền chắc?"

"Vật hiếm thì quý." Trì Nhiên nhướng mày với anh ta, "Cũng là vì tôi tốt bụng, không muốn chém người quen, chứ không thì lá bùa này không có một vạn tệ tôi không bán."

Trần Thác: "..."

Trần Thác lười nhiều lời với cậu, chuyển cho cậu một nghìn tệ.

Trì Nhiên bấm nhận tiền, rồi lại ngượng ngùng hỏi: "Thế... chuyện ứng trước một tháng lương lúc nãy... bao giờ thì đưa tôi?"

Trần Thác hít sâu một hơi, vừa rồi Tịch tổng rốt cuộc đã nhịn kiểu gì mà không đánh người vậy? Riêng bàn đồ ăn Trì Nhiên gọi vừa nãy cũng đã hơn một vạn tệ rồi.

Quả nhiên, người làm đại sự đều nhẫn nhịn hơn người thường.

Vị Tịch tổng rất biết nhẫn nhịn lúc này đang ngồi trên xe xem ảnh trên máy tính bảng.

Bức ảnh được chụp cách đây nửa năm, người trong ảnh không hề e ngại ống kính, nhưng trong ánh mắt vẫn mang theo vài phần khách sáo xa cách, có khí chất của một cậu ấm cao quý, còn bức ảnh tiếp theo thì được chụp mấy ngày trước ở cổng bệnh viện, người gầy đi rất nhiều so với nửa năm trước, đường nét khuôn mặt rõ ràng hơn, nhưng khí chất quanh người lại như biến thành một người khác, hàng mày khóe mắt đều mang ý cười, bớt đi vài phần kiêu ngạo của một thiếu gia, lại thêm chút hơi thở phố chợ.

Trong ảnh còn có cả những "đứa con" mà cậu nhắc đến, ba đứa trẻ, hai đứa lớn khoảng năm sáu tuổi, đứa nhỏ khoảng bốn năm tuổi, ba đứa trẻ trông không giống nhau, cũng chẳng đứa nào giống Trì Nhiên, hai đứa lớn thì một đứa da ngăm, một đứa da trắng, chỉ có đứa nhỏ là có vài nét giống Trì Nhiên, đó là đều rất xinh đẹp.

Tịch Phong thản nhiên nói với Kỷ Minh: "Đi điều tra lại Trì Nhiên, làm rõ ba đứa trẻ đó từ đâu mà có." Tin tức giải trí luôn thích phóng đại, ra sức đưa tin Trì Nhiên có ba đứa con riêng để câu view, nhưng Trì Nhiên mới ngoài hai mươi tuổi, sao có thể sinh ra ba đứa trẻ như vậy được, hơn nữa còn chẳng đứa nào giống cậu.

Hơn nữa, một vị đại thiếu gia luôn sống trong nhà họ Trì sao lại biết mấy thứ gọi là "tà môn ngoại đạo" này?

Khả năng rất lớn là nhà họ Trì có vấn đề, nếu không thì Tịch Nhuế sao lại trúng chiêu của Trì Sính được?

"Tôi hiểu rồi, tôi sẽ điều tra thật kỹ." Kỷ Minh theo Tịch Phong đã lâu, những điều tổng giám đốc nghĩ anh ta cũng nghĩ đến, tài liệu điều tra trước đây vẫn còn quá hời hợt, lần này phải đào thật sâu.

"Đúng rồi, bảo Đới Tinh theo sát Tịch Nhuế, đừng để nó..." Tịch Phong liếc Kỷ Minh một cái, ý trong mắt không cần nói cũng hiểu.

Kỷ Minh hiểu rất rõ, lập tức gật đầu: "Tôi sẽ dặn cậu ấy thêm."

Tịch Phong đặt máy tính bảng xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ, bàn tay vô thức sờ lên d** tai.

Bên này, Tịch Nhuế đến bệnh viện, vừa rồi trong lúc gọi điện cô mới biết Trì Sính nhập viện, nên vội vã chạy tới.

Vốn định giấu Tịch Phong, nhưng nhìn Đới Tinh đi theo sau mình thì biết không giấu được, không giấu được thì thôi vậy, yêu đương tự do, kết hôn tự do, đây là thời đại tự do!!! Anh trai cô cũng không thể ngăn cô lao vào biển tình yêu được.

Tịch Nhuế đeo khẩu trang đội mũ kín mít bước vào bệnh viện, theo lời Trì Sính tìm đến phòng bệnh của hắn ta.

"Anh đứng ngoài đợi." Tịch Nhuế bĩu môi, "Tốt nhất là biến khỏi tầm mắt tôi."

Thân hình cao lớn của Đới Tinh đứng đó, hơi ngẩng cằm lên cũng không lên tiếng, trên mặt viết rõ ba chữ: Đừng có mơ.

Tịch Nhuế tức tối trừng mắt nhìn anh ta một cái, rồi đẩy cửa bước vào phòng bệnh, nhìn thấy Trì Sính trên giường bệnh mặt mũi bầm dập thì kinh hô một tiếng: "Ai đánh anh vậy?"

Đới Tinh cao lớn, phải cúi mắt mới nhìn được tình hình trong phòng qua ô cửa kính.

Là đội trưởng đội vệ sĩ, mấy chục năm hành nghề từng trải qua vô số tình huống nguy hiểm, anh ta chưa từng nghĩ có một ngày nhiệm vụ của mình lại là trông chừng một cô gái, không để cô ấy quá thân mật với bạn trai.

Ban đầu anh ta sống chết không đồng ý, nhưng thư ký Kỷ tăng lương cho anh ta, thế là anh ta đành cúi đầu vì cơm áo gạo tiền.

Cũng may đại tiểu thư bận công việc, không có nhiều cơ hội gặp cái tên Trì Sính chết tiệt này, người đại diện của đại tiểu thư cũng đề phòng Trì Sính, không cho hai người gặp nhau vào buổi tối, nên giữa bọn họ cũng chẳng có hành động thân mật gì.

Đới Tinh theo Tịch Phong nhiều năm như vậy, trước giờ chưa từng biết tổng giám đốc lại là một người cuồng em gái, nhưng h*m m**n kiểm soát này cũng quá đáng sợ rồi, cô gái nhỏ yêu đương thì đã sao? Cho dù nhà họ Trì không xứng với nhà họ Tịch, nhưng cũng đâu phải yêu là nhất định sẽ cưới.

Đới Tinh chỉ dám nghĩ trong lòng, vẫn phải tận tâm làm nhiệm vụ, chỉ một lúc lơ đãng như vậy thôi, anh ta đã thấy tay đại tiểu thư chạm lên khuôn mặt sưng húp của Trì Sính.

Nói thật, với gương mặt của Trì Sính thì đúng là không xứng với đại tiểu thư.

Đới Tinh gửi cho Kỷ Minh một tin nhắn: Đại tiểu thư sờ mặt ** rồi.

Là một vệ sĩ chu đáo, anh ta biết tổng giám đốc ghét Trì Sính, nên tự giác mã hóa tên của Trì Sính.

Tịch Nhuế đau lòng nâng khuôn mặt Trì Sính lên: "Anh nói cho em biết ai xấu xa như vậy, em sẽ đòi lại công bằng cho anh."

Trì Sính dịu dàng cười: "Không sao, dưỡng vài ngày là ổn thôi, em đừng buồn nữa, nhìn xem em khóc lem cả mặt rồi." Hôm đó hắn ta bị mấy đứa con riêng của Trì Nhiên đè xuống đất đánh, đúng là thằng nhóc đó rất khỏe, nhưng một đứa trẻ thì có thể đánh hắn ta thành thế này sao? Chắc chắn là Trì Nhiên nhân lúc hỗn loạn trả thù hắn ta.

Vết thương đều ở trên mặt, trên người cũng bị đánh mấy cái, xương sườn rất đau nhưng may là chưa gãy, thật ra về nhà dưỡng thương cũng được, nhưng hắn ta muốn Tịch Nhuế đến thăm mình, bên ngoài còn có phóng viên đang chầu chực nữa.

"Nếu anh không muốn nói thì thôi vậy, nếu có chuyện gì cần em, nhất định phải nói cho em biết nhé." Tịch Nhuế dịu dàng nói.

Trì Sính gật đầu, nhìn Tịch Nhuế bằng ánh mắt đầy tình ý: "Thật ra anh chỉ muốn gặp em thôi, anh nhớ em rồi."

Tịch Nhuế lập tức đỏ mặt tim đập nhanh, e thẹn cúi đầu, nhưng vẫn mạnh dạn nói: "Em cũng nhớ anh."

"Nhuế Nhuế, anh yêu em."

"Em cũng yêu anh." Người trước mắt tuy đã bị đánh thành đầu heo, nhưng trong mắt Tịch Nhuế vẫn tuấn tú vô song, tim cô đập rất nhanh, tuy cô và Trì Sính quen nhau chưa lâu, nhưng cô biết người này chính là chàng bạch mã hoàng tử của đời mình.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, Trì Sính giơ tay khẽ vuốt gương mặt Tịch Nhuế, nhiệt độ trong phòng tăng vọt, hai người càng lúc càng áp sát vào nhau.

Đới Tinh gần như dán cả mặt lên ô cửa kính, tay không ngừng gõ chữ: Sắp hôn nhau rồi, phải làm sao đây, có nên ngăn lại không?

Kỷ Minh bị Đới Tinh liên tục tường thuật trực tiếp bằng từng tin nhắn làm cho đau cả đầu, anh biết phải làm sao chứ, thật sự xông lên ngăn thì e rằng sẽ chọc đại tiểu thư nổi điên mất, chỉ hôn một cái thôi thì cũng chẳng phải chuyện gì to tát, bây giờ đâu còn là thời đại bó chân nữa, cùng lắm thì coi như bị chó gặm một cái, nhưng anh vừa mới trải qua màn "tình ý cuồn cuộn" với Trần Thác, lại sợ sau này đại tiểu thư tìm mình tính sổ, nhất thời cũng không quyết được, lại không dám hỏi Tịch Phong.

Đới Tinh không nhận được chỉ thị nên nhất thời không dám hành động, nhưng đến giây phút cuối cùng anh ta vẫn nghĩ thông suốt, tổng giám đốc đã cuồng em gái như vậy, nếu thật sự hôn nhau thì có phải sẽ tìm anh ta tính sổ không?

Thế là Đới Tinh trực tiếp đẩy cửa bước vào, cất giọng ồm ồm: "Tôi nhìn thấy phóng viên rồi."

Tịch Nhuế bị anh ta dọa giật mình, lúc quay đầu, đôi môi lướt qua má của Trì Sính, nhất thời vừa xấu hổ vừa tức giận, trực tiếp xách túi chạy ra ngoài.

Trì Sính nhìn Đới Tinh, trong mắt đầy lửa giận, Đới Tinh cười lạnh: "Cho phóng viên phục sẵn trước cổng bệnh viện, cậu tưởng tổng giám đốc nhà chúng tôi là người dễ lừa sao? Khuyên cậu đừng giở trò vặt, nếu không đến lúc chết thế nào cũng không biết."

Nói xong, Đới Tinh cũng mặc kệ Trì Sính, sập cửa bước ra ngoài, vừa đuổi theo Tịch Nhuế vừa nhắn tin cho Kỷ Minh: Hình như hôn trúng má rồi.

Kỷ Minh trả lời tin nhắn cho anh ta: Mua cho đại tiểu thư một chai nước súc miệng đi.

Đới Tinh: ???

Kỷ Minh đặt điện thoại xuống, thở dài một hơi, nếu sau này đại tiểu thư tỉnh táo lại, nhớ đến chuyện hôm nay...

Kỷ Minh có trải nghiệm thực tế nên cảm xúc rất sâu sắc, không nhịn được ôm bụng... Ọe...