Nhóc Con Xuyên Ra Khỏi Sách Tìm Ba

Chương 18: Ba lớn, ôm ôm

18.

Sáng sớm hôm sau, Trì Nhiên thức dậy nấu cơm cho ba đứa nhóc, Tiểu Cương không ở nhà, lúc nấu cơm có thể bớt đi khẩu phần của năm người lớn, số gạo mua mấy hôm trước vừa hay đã hết, tối về còn phải ghé tiệm tạp hóa bổ sung nhu yếu phẩm.

Lúc dẫn Tiểu Cương ra ngoài, Tiểu Cương vẫy tay với một cô gái đang chạy xe điện: "Chào chị."

Cô gái nhìn thấy Tiểu Cương thì vẻ mặt cứng đờ vài giây, sau đó liếc Trì Nhiên một cái, vặn ga chạy mất, chỉ để lại bóng lưng.

"Ai thế?" Trì Nhiên hỏi.

"Chị gái hôm qua bán kem che khuyết điểm cho con."

Trì Nhiên cúi đầu nhìn tiểu cương thi, hộp kem che khuyết điểm đó đúng là che rất tốt, che kín hai quầng thâm mắt, nhìn từ xa gần giống một đứa trẻ bình thường, còn nhìn gần thì... thôi kệ, con vui là được.

Trì Nhiên trước tiên gọi điện cho Trần Thác, định hỏi ý anh ta rồi tìm cơ hội gặp Tịch Nhuế, cậu đã tra được lịch trình của Tịch Nhuế trên mạng, hôm nay cô ấy có cảnh quay.

Cậu định dẫn Tiểu Cương đến phim trường của cô ấy.

Điện thoại vừa kết nối, còn chưa kịp mở miệng thì Trần Thác đã nói: "Bọn tôi đang ở chỗ Tịch tổng đây, tối qua đại tiểu thư nôn ra máu rồi."

Trì Nhiên biến sắc: "Sao lại như vậy?"

"Đừng nói nữa, cậu đến công ty trước đi... Không, cậu đến thẳng đây luôn đi, tôi sẽ gửi địa chỉ vào điện thoại cho cậu."

Trì Nhiên nhận được địa chỉ cũng chẳng còn tâm trạng ngồi xe buýt, trực tiếp bắt một chiếc taxi.

Nơi ở của Tịch Phong là một khu biệt thự nằm ở khu vực sầm uất, khi đến nơi, Trần Thác đã đứng đợi ở cổng khu dân cư, nhìn thấy tiểu cương thi thì khó hiểu nói: "Sao còn dẫn theo cả đứa nhỏ đến đây?"

"Anh đừng để ý chuyện tôi dẫn theo con nữa, Tịch tiểu thư rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy?" Trì Nhiên sốt ruột hỏi.

Trần Thác lập tức chuyển sự chú ý, kể về chuyện của Tịch Nhuế: "Nửa đêm nhận được điện thoại của thư ký Kỷ, nói Tịch tiểu thư đột nhiên hộc máu, không chỉ vậy, cô ấy còn la hét đòi tìm Trì Sính, nên tôi liền đón sư phụ cùng chạy tới đây, sư phụ đã thi triển Tĩnh Tâm Chú cho cô ấy, cuối cùng cũng khiến cô ấy yên tĩnh lại."

"Vậy sư phụ của anh nhìn ra được gì chưa?" Trì Nhiên hỏi.

Trần Thác thở dài, không nói gì.

Trì Nhiên đi theo Trần Thác bước vào cổng lớn nhà họ Tịch, trên ghế sô pha có hai người đang ngồi, một người là Tịch Phong, người còn lại lớn tuổi hơn, mặc đạo bào, để râu dài, dáng vẻ tiên phong đạo cốt, hẳn chính là sư phụ của Trần Thác.

Hai người đang nói chuyện, dường như Tịch Phong không nhìn thấy có người đi vào từ cửa, vẻ mặt không hề thay đổi, Kỷ Minh đứng bên cạnh thì đã nhìn thấy, nhưng cũng chỉ liếc một cái rồi không nói gì.

Khoảnh khắc nhìn thấy Tịch Phong, mắt tiểu cương thi sáng lên, tay nắm lấy vạt áo Trì Nhiên lắc qua lắc lại, ba lớn, là ba lớn, đúng là ba lớn.

Trì Nhiên xoa đầu nhóc trấn an.

Sư phụ của Trần Thác nhìn sang, Trần Thác lập tức dẫn Trì Nhiên đi tới, giới thiệu: "Sư phụ, lá bùa đó là do sư huynh của cậu ấy vẽ, Trì Nhiên, đây là sư phụ tôi, đạo trưởng Vương."

Trong sách Trì Nhiên cũng có sư phụ và sư thúc, nên biết lễ nghi, cung kính hành lễ: "Đạo trưởng Vương, chào ngài."

Tiểu cương thi bắt chước theo, cũng hành lễ: "Ông đạo trưởng, chào ông."

Đạo trưởng Vương đánh giá Trì Nhiên một lượt, gật đầu: "Rất không tệ, chàng trai, sư huynh của cậu rất lợi hại."

Mặc dù không phải khen mình, nhưng Trì Nhiên vẫn cảm thấy vô cùng vinh dự: "Vâng ạ."

Đạo trưởng Vương còn nhìn nhóc con một cái, Trì Nhiên như vô tình như cố ý che tiểu cương thi lại, sợ bị vị đạo trưởng này nhìn ra điều gì, nhưng có lẽ đạo trưởng Vương cũng không có tâm trạng trêu trẻ con, chỉ mỉm cười hiền hòa với nhóc con rồi hỏi Trì Nhiên: "Vậy cậu đã từng nghe nói đến tình nhân chu chưa?"

Tình nhân chu?

Trì Nhiên lắc đầu: "Chưa."

"Sư huynh của cậu cũng chưa từng nhắc với cậu sao?" Đạo trưởng Vương lại hỏi.

Trì Nhiên cẩn thận nghĩ lại, rồi lắc đầu: "Chưa, đó là gì vậy?"

Đạo trưởng thở dài, không nói gì, quay đầu nhìn Tịch Phong: "Tịch tổng, nếu tôi đoán không sai, Tịch tiểu thư là đã trúng cổ tình nhân chu."

"Tình nhân chu?" Tịch Phong nhíu chặt mày.

"Đúng." Đạo trưởng Vương gật đầu. "Loại cổ này tôi chỉ từng thấy trong cổ tịch, chưa bao giờ gặp ngoài thực tế."

"Người Miêu Cương giỏi nuôi cổ luyện cổ, người tu đạo như chúng tôi cũng nghiên cứu khá nhiều, đối với các loại cổ thuật thông thường chúng tôi đều có thuật pháp tương ứng để đối phó, nhưng cũng có vài loại cổ mà người Miêu Cương rất khó luyện thành, còn chúng tôi thì chưa từng thấy, nên cũng không có cách ứng phó, tình nhân chu chính là một trong số đó."

Mí mắt Trì Nhiên giật giật, trong lòng bỗng dâng lên một dự cảm chẳng lành.

"Tôi cũng chỉ từng thấy trong cổ tịch, tình nhân chu toàn thân đỏ rực, có kịch độc, người vô ý chạm phải sẽ toàn thân lở loét mà chết, hơn nữa loại nhện này khả năng sinh sản rất thấp, rất khó có được."

"Cổ được luyện từ tình nhân chu gọi là tình nhân cổ, cần nghiền và tinh luyện năm mươi cặp nhện đực nhện cái đang trong kỳ đ*ng d*c, chế thành hai loại cổ độc âm dương, độc tố của nhện đực sẽ khiến một người tỏa ra mùi hương hấp dẫn nhện cái, còn độc tố của nhện cái sẽ khiến người ta phát cuồng mà yêu người đó, một lòng một dạ, đến chết không đổi."

Kỷ Minh không nhịn được lên tiếng: "Ý của đạo trưởng là đại tiểu thư nhà chúng tôi trúng cổ độc của nhện cái, còn trên người Trì Sính có cổ của nhện đực?"

Đạo trưởng khẽ gật đầu: "Cổ độc thông thường có rất nhiều loại, có loại khiến người ta chết ngay tại chỗ, có loại sẽ ẩn nấp trong cơ thể khiến người ta từng giây từng phút đều phải chịu đau khổ, còn tình trạng của Tịch tiểu thư đây không có bất kỳ triệu chứng nào, thần trí tỉnh táo nhưng lại chỉ một lòng một dạ yêu một người, thứ duy nhất ta có thể nghĩ đến chính là tình nhân cổ này, nếu nói theo y học hiện đại thì tình nhân cổ này đã thay đổi cái gì gọi là... amine..."

Đạo trưởng nhìn sang Trần Thác, Trần Thác vội nói: "Dopamine."

Đạo trưởng gật đầu: "Đúng, dopamine chỉ tiết ra đối với một người nhất định."

"Vậy tại sao đại tiểu thư lại hộc máu?" Kỷ Minh lại hỏi.

Đạo trưởng Vương trầm ngâm một lát, cau mày nói: "Có lẽ là vì trong lòng đang kháng cự chăng, trước đây tình cảm của cô ấy với Trì Sính kia như thế nào?"

"Không quen biết." Kỷ Minh lập tức lắc đầu, "Trước đây đại tiểu thư còn chưa từng gặp hắn ta."

"Nếu vốn đã ghét một người, hoặc là... vì người trong nhà cực lực phản đối mối quan hệ này, tạo áp lực tinh thần cho cô ấy, hai bên xung đột với nhau nên..."

Tịch Phong mệt mỏi đưa tay xoa xoa giữa mày: "Vậy có cách giải không?"

Im lặng vài giây, đạo trưởng Vương mới nói: "Tình nhân chu có kịch độc, nhưng cổ luyện thành lại không có bất kỳ độc tố nào, cũng không gây hại gì cho cơ thể, nó chỉ khiến một người yêu một người khác, thậm chí còn khiến tình yêu dần dần biến thành một loại thói quen... Thứ này đã không còn có thể dùng cổ độc để định nghĩa nữa."

"Vậy nếu... không để cô ấy ở bên người đàn ông đó thì sẽ thế nào?" Trì Nhiên đột nhiên lên tiếng.

"Cũng chẳng thế nào cả, chỉ là cả đời yêu mà không được." Đạo trưởng Vương nói.

Trì Nhiên: "..." Mẹ nó, vậy mà còn có chút ý vị bi thương nữa chứ...

"Vậy nếu..." Tịch Phong ngẩng đầu, mặt không biểu cảm, "Nhện cái mất đi khí tức của nhện đực thì sao?"

Cả căn phòng đều rơi vào im lặng, chuyện này... chẳng phải là muốn giết Trì Sính sao?

Trì Nhiên thầm nghĩ, tàn nhẫn thì vẫn là đại sư huynh tàn nhẫn.

"Muôn vàn lần không được." Đạo trưởng Vương lại rất bình tĩnh, vẻ mặt không hề thay đổi, "Một khi mất đi khí tức của nhện đực, vậy thì từ không độc sẽ biến thành có độc, Tịch tiểu thư cũng sẽ không sống được bao lâu nữa."

Nói nhiều như vậy, tổng kết lại chỉ có hai chữ: vô giải.

"Đạo hạnh của bần đạo còn nông cạn, Tịch tổng cũng có thể mời người khác đến xem thử, biết đâu là do tôi nhìn nhầm."

"Đạo trưởng ngài đừng khiêm tốn nữa." Kỷ Minh bất đắc dĩ, ngành nào cũng có người đứng đầu, đạo trưởng Vương chính là một trong những người đứng đầu của ngành này, lúc trước tìm Trần Thác, nguyên nhân chủ yếu chính là vì phía sau anh ta có chỗ dựa là đạo trưởng Vương, sở dĩ ban đầu không trực tiếp mời đạo trưởng Vương là vì bọn họ vẫn luôn cho rằng đại tiểu thư chỉ bị hạ hàng đầu, mà hạ hàng đầu thật sự không tính là chuyện lớn gì, Trần Thác với tư cách là đệ tử đắc ý của đạo trưởng Vương đã là đủ rồi, không ngờ cuối cùng lại thành ra như thế này.

Trì Nhiên lặng lẽ tiến lại gần Tịch Phong, nhỏ giọng nói bên cạnh hắn: "Tịch tổng, sư huynh tôi từng nói với tôi một câu, rằng bất kỳ thuật pháp hay cổ độc nào cũng đều có cách giải, chỉ là nhất thời chúng ta chưa nghĩ ra thôi, may mà đại tiểu thư không gặp nguy hiểm đến tính mạng, chúng ta vẫn còn rất nhiều thời gian để tìm cách phá giải, anh đừng quá sốt ruột."

Tịch Phong nâng mắt nhìn cậu, Trì Nhiên mỉm cười với hắn.

Khi Trì Nhiên cười, đôi mắt cong cong, mang theo vài phần khí chất thiếu niên, là kiểu ngoại hình rất được người khác yêu thích.

Mày Tịch Phong khẽ nhíu lại đến mức khó nhận ra, đổi thành bất kỳ ai khác dám ăn uống thả cửa còn gói đồ mang về vô phép tắc như vậy trước mặt hắn, Tịch Phong sẽ không bao giờ để người đó xuất hiện trước mặt mình lần thứ hai, nhưng đối với người trước mắt này, Tịch Phong lại không hề có chút chán ghét nào, đây là một chuyện vô cùng kỳ lạ, không hề giống với tính cách bình thường của hắn.

Hơn nữa người này còn biết thuật pháp, Tịch Phong dời mắt đi, thản nhiên nói: "Cậu đứng xa tôi một chút."

Trì Nhiên: "!!!"

Tôi có lòng tốt an ủi anh, vậy mà anh lại bảo tôi cút?

"Hu hu hu... ba nhỏ, ba nhỏ..." Trên lầu đột nhiên vang lên tiếng khóc của trẻ con, mọi người đồng loạt ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy đứa nhỏ vừa khóc vừa vội vã chạy xuống cầu thang.

Vừa rồi mọi người đều bị lời của đạo trưởng Vương thu hút, chẳng ai phát hiện tiểu cương thi đã tự mình chạy lên lầu từ lúc nào.

Trì Nhiên lập tức chạy tới ôm lấy tiểu cương thi, sốt ruột hỏi: "Sao vậy, cục cưng? Sao lại khóc thế, ai bắt nạt con rồi? Ba nhỏ giúp con đánh hắn."

Tiểu cương thi run run ôm lấy cổ Trì Nhiên, vùi đầu vào lòng cậu, nức nở vì vẫn còn sợ hãi: "Ba nhỏ, con ngửi thấy mùi của mẹ con rồi."

"Mẹ con?" Mày Trì Nhiên nhíu chặt thành hình chữ Xuyên, sao ở đây lại có mùi của mẹ nhóc được?

Nhưng tiểu cương thi là người thông minh nhất trong nhà chỉ sau sư huynh, tuyệt đối sẽ không đem chuyện này ra đùa.

"Ngoan, đừng sợ, có ba nhỏ ở đây." Trì Nhiên ôm chặt nhóc, không ngừng dỗ dành.

Tiểu cương thi run rẩy ghé sát tai Trì Nhiên, nhỏ giọng nói: "Máu của cô út có mùi giống hệt máu của mẹ con."

Toàn thân Trì Nhiên run lên, theo bản năng ôm chặt thân thể nhỏ bé của nhóc con, trong đầu dậy lên sóng to gió lớn.

Năm đó đưa tiểu cương thi ra ngoài là từ một ngôi mộ cổ, ngôi mộ đó thuộc về cha của tiểu cương thi là An Nam Vương.

Trong mộ có ghi chép về cuộc đời của An Nam Vương, khi ấy Trì Nhiên rất tò mò nên cầm đuốc xem hết một lượt.

Khi An Nam Vương còn là hoàng tử, đã yêu con gái của một vị tướng quân, nhưng người con gái ấy lại yêu hoàng huynh của hắn, cũng chính là Thái tử điện hạ lúc bấy giờ.

An Nam Vương không cam lòng, dùng hết mọi cách để giành được trái tim người đẹp, nào ngờ người đẹp vì sự cố chấp của hắn mà càng lúc càng chán ghét hắn hơn.

Sau đó người con gái ấy đính hôn với Thái tử, vào đêm trước đại hôn của hai người, An Nam Vương đã hạ độc vu cổ lên người nàng.

Người con gái ấy đột nhiên đổi ý, nhất quyết không lấy ai ngoài An Nam Vương, chuyện này gây ra dư luận vô cùng lớn, nhưng cha nàng là đại tướng quân chinh chiến nam bắc, còn An Nam Vương lại là hoàng tử nhỏ được hoàng đế sủng ái nhất, cuối cùng hoàng đế vẫn quyết định sửa đổi hôn ước, để người con gái ấy kết hôn với An Nam Vương.

Sau khi thành hôn, vợ chồng An Nam Vương vô cùng ân ái khiến ai nấy đều ngưỡng mộ, một năm sau kết tinh tình yêu của bọn họ, cũng chính là tiểu vương gia, ra đời.

Tiểu vương gia là cách Trì Nhiên trêu chọc tiểu cương thi, lúc đó tiểu vương gia thực ra là thế tử, sự ra đời của thế tử khiến An Nam Vương vô cùng vui mừng, nhưng những ngày tháng hạnh phúc chỉ kéo dài được nửa năm, nửa năm sau tâm trạng của Vương phi bắt đầu thay đổi thất thường, khi đối diện với Vương gia cũng không còn sự kiên nhẫn và yêu thương như trước, về sau lại biến thành chán ghét và căm hận.

Lúc đọc đến đây, Trì Nhiên đoán rằng có lẽ vì không biết nguyên nhân gì mà cổ độc trên người Vương phi đã được giải.

Chuyện sau đó thì vô cùng tàn khốc, sau khi tỉnh táo, Vương phi đã cắm sừng Vương gia, đối tượng ngoại tình chính là Thái tử năm xưa, nay đã là hoàng đế.

An Nam Vương không chịu nổi, bèn âm mưu tạo phản, cuối cùng tạo phản thất bại, bị tống vào đại lao.

Nếu chỉ như vậy thì chuyện này vẫn có thể xem là thiện ác hữu báo, nhưng điều tàn nhẫn nhất là hoàng đế ra lệnh cho người ta đóng đinh đứa con trai mới sáu tuổi của An Nam Vương vào trong quan tài ngay trước mặt ông, còn mẹ của thế tử thì đứng ở bên cạnh.

Trong mộ có tranh vẽ, Trì Nhiên mãi mãi nhớ rõ khung cảnh ấy, thế tử nằm trong quan tài, nhìn thấy người mẹ đã lâu không gặp thì vô cùng vui mừng, còn đưa tay đòi mẹ bế, Vương phi chỉ lạnh lùng nhìn đứa bé, nói với nó: "Chỉ cần nghĩ đến việc ngươi là do ta sinh ra, ta đã thấy ghê tởm."

An Nam Vương tận mắt chứng kiến đứa con trai mới sáu tuổi của mình bị đóng đinh sống trong quan tài, cả người hoàn toàn phát điên, vì vậy sau khi chết oán khí khó tiêu, trở thành cương thi vương.

Tiểu cương thi nói máu của Tịch Nhuế có mùi giống hệt máu mẹ nhóc, chẳng lẽ hai người trúng cùng một loại độc vu cổ?

Trong ghi chép để lại trong ngôi mộ năm đó, người luyện cổ nói với Vương gia rằng loại cổ này vô giải, vì vậy sau này khi tâm trạng của Vương phi thay đổi, Vương gia bắt người đó đến, người ấy vẫn nói loại cổ độc này không thể có ai giải được, sau đó Vương gia liền chém chết hắn.

Đới Tinh xuất hiện ở đầu cầu thang, vẻ mặt lúng túng: "Tổng giám đốc, tôi không để ý nên để đứa bé này lẻn vào phòng của đại tiểu thư, vừa bước vào thì nó đã khóc rồi chạy ra, tôi không đánh nó đâu, thật sự tôi không đánh nó..."

Kỷ Minh trừng mắt nhìn anh ta một cái, sao có thể để người ngoài tùy tiện vào phòng của đại tiểu thư chứ?

Đới Tinh sờ sờ cổ, lạch bạch chạy lên lầu.

Trần Thác có chút chột dạ, vội vàng giải thích với Tịch Phong: "Xin lỗi, Tịch tổng, nhà cậu ấy có quá nhiều con... không có ai trông bọn nhỏ... nên mới dẫn theo... mong ngài thông cảm..."

Trần Thác vẫn còn đang nói, Tịch Phong đã đi đến bên cạnh Trì Nhiên, ngồi xổm xuống, nhìn đứa bé trong lòng cậu rồi nhẹ giọng hỏi: "Con nhìn thấy gì?"

Tiểu cương thi ngẩng đầu khỏi lòng Trì Nhiên, nhìn Tịch Phong vài giây, rồi nước mắt lưng tròng đưa hai tay về phía hắn: "Bế bế."

Tịch Phong khựng lại một chút, mí mắt Kỷ Minh cũng giật lên, ngay giây tiếp theo, đứa bé tự mình bước lên hai bước, thân hình mềm mại nho nhỏ dựa vào lòng Tịch Phong, đôi tay nhỏ ôm lấy cổ hắn: "Hu hu hu... sợ quá..." Vừa khóc vừa lấy luôn bộ vest của Tịch Phong lau lau mắt, tức thì trên bộ vest xuất hiện một mảng trắng xám, đó chính là màu của tuýp kem che khuyết điểm một trăm năm mươi tệ.

Trì Nhiên tiện tay vỗ vỗ nhóc, kem che khuyết điểm một trăm năm mươi tệ mà sao lại không chống nước chứ? Không phải bị lừa rồi đấy chứ?