Nhật Ký Yêu Đương Của Nữ Sinh Hướng Nội

Chương 17

 

​Trầm Tịch: "Đại ca, một người sống sờ sờ như tôi đứng đây nãy giờ rồi đấy!"

​Dứt lời, Compa vừa uống no nước liền nhẹ nhàng nhảy xuống.

​Trần Trường Cảnh với vẻ mặt hơi mệt mỏi ngước mắt lên, quầng thâm dưới mắt cậu đen sì, rõ ràng là đang thiếu ngủ trầm trọng.

​Cậu thở hắt ra, bất lực nói: "Cậu muốn hỏi gì?"

​Trầm Tịch nghe vậy liền cười "hắc hắc" hai tiếng, ánh mắt trêu chọc: "Chúc Xuân là sao hả?"

​Trầm Tịch vẫn đang cố kiềm chế sự tò mò của bản thân. Cậu sẵn sàng chừa cho cậu bạn thân từ thuở nhỏ chút không gian riêng tư, chỉ định hóng hớt một xíu xiu thế thôi.

​Trần Trường Cảnh nghiêng đầu nhìn đống bát đĩa, giọng nói bình thản như không có chút gì bất thường: "Là đàn em trong ban Tâm lý học mà tôi phải hướng dẫn."

​Trầm Tịch vươn tay phải định vớt lấy con mèo  đang đi ngang qua, kết quả cân nặng của nó hơi vượt ngoài dự kiến khiến cậu mất đà lảo đảo hai bước. Cậu đành dùng cả hai tay ôm c.h.ặ.t Viên Quy, vẻ mặt không thể tin nổi trừng trừng mắt nhìn nó, rồi kéo dài giọng trêu chọc: "E là không chỉ đơn thuần là đàn em đâu nhỉ."

​Trần Trường Cảnh không nói gì.

​Trầm Tịch xốc xốc con mèo béo trong lòng, không nhịn được nhíu mày nhìn Trần Trường Cảnh.

​Trần Trường Cảnh không nhìn lại cậu bạn. Anh  ngoảnh đầu nhìn chiếc tủ bếp màu trắng treo bên cạnh, không biết đang nghĩ gì.

​Thấy anh  như vậy, Trầm Tịch đặt Viên Quy trong lòng xuống, tiếp tục mỉm cười với vẻ mờ ám: "Tôi thấy cô đàn em đó cũng đáng yêu phết đấy."

​Trần Trường Cảnh không nhúc nhích, nhưng đôi mắt đen láy lại d.a.o động kịch liệt.

​Thấy anh  vẫn không lên tiếng, Trầm Tịch quyết định tung chiêu cuối: "Bạn của cậu  là tôi đây  đã ế từ trong trứng nước ngần ấy năm rồi, cũng đến lúc..."

​Trầm Tịch cố tình chơi xấu, dứt câu bằng việc kéo dài âm cuối, liếc mắt nhìn Trần Trường Cảnh.

​Đúng như ý nguyện, Trần Trường Cảnh quay phắt lại, đôi mắt đen chằm chằm nhìn cậu. Dù chẳng thốt lên lời nào nhưng dường như ánh mắt ấy đã nói lên tất cả.

​Bầu không khí dường như đông cứng lại. Trầm Tịch biết mình hơi quá trớn, bèn đưa tay vuốt tóc, hắng giọng, quyết định không trêu cậu bạn nữa mà đi thẳng vào vấn đề cốt lõi: "Cậu có phải đang có hảo cảm với cô ấy không?"

​Câu hỏi được ném ra, trực diện và không chút che đậy ngay trước mặt Trần Trường Cảnh.

​Trần Trường Cảnh nhàn nhạt liếc cậu một cái, nhưng trong lòng lại dấy lên sóng to gió lớn. Gần đây có một câu hỏi cứ liên tục làm anh mất ngủ: Anh đối với Chúc Xuân rốt cuộc là loại tình cảm gì?

​Anh  coi cô là bạn bè bình thường sao?

​Nghĩ đến đây, Trần Trường Cảnh c.ắ.n răng lắc đầu bật cười khẽ. Làm sao có thể là bạn bè bình thường được chứ.

​Sự hoang mang và lo lắng tột độ khi thấy Chúc Xuân bị bắt nạt là một thứ cảm xúc xa lạ mà cậu chưa từng nếm trải, nó chua xót, tê rần và có chút đau nhói trong tim. Nhìn thấy cô dáo dác nhìn quanh như một chiếc con quay nhỏ, anh  lại thấy cô thật đáng yêu. Lúc thấy cô giơ tay nghiêm túc thả "like" cho mình, anh lại vui vẻ lạ thường...

​Chẳng biết từ khoảnh khắc sai lệch nào, anh bắt đầu liên tục bị cô thu hút. Bất kể cô nói gì, anh đều thấy đáng yêu đến không chịu nổi.

​Sau một hồi trầm ngâm suy nghĩ, Trần Trường Cảnh ngước mắt nhìn Trầm Tịch.

​Trầm Tịch rướn mày ra hiệu cho anh  trả lời.

​Trần Trường Cảnh phủ nhận: "Không phải là hảo cảm."

​Trầm Tịch kinh ngạc: "Hả?"

​Ánh mắt Trần Trường Cảnh khẽ chuyển động, cậu mỉm cười thấp thoáng: "Là tôi thích cô ấy."

​"Bạn bè bình thường" hay "bạn khác giới" đều không phải là tiêu chuẩn anh dành cho cô, "người mình thích" mới chính là vị trí của cô trong lòng anh . Thích cô chính là nguyên do khiến thái độ của anh  thay đổi, anh đã dùng cả một đêm mất ngủ để phân tích ra được đáp án này.

​Trầm Tịch sốc đến mức rớt cả hàm, theo bản năng buột miệng: "Vậy... giờ cậu định làm gì?"

​Trần Trường Cảnh nhướng mày, lười biếng dựa vào mép tủ bếp, hiếm khi lại nở một nụ cười ranh mãnh đến thế: "Đợi cô ấy theo đuổi tôi chứ sao."



​Trầm Tịch cười lạnh hai tiếng "ha ha", để lại một câu "Đồ làm màu" rồi kiên quyết quay lưng bước đi.

​Trần Trường Cảnh đứng nguyên tại chỗ nhìn cậu bạn rời đi, không nói một lời. Sau đó anh  hít một hơi thật sâu, xoay người lại, ngước mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Bàn tay với những khớp xương thon dài, đều đặn chống lên mặt bàn hơi ẩm ướt. Có lẽ vì vừa chạm vào nước, những đường gân trên tay cậu nam sinh hằn lên chút sắc đỏ.

​Bầu trời ngoài cửa sổ bạt ngàn tĩnh lặng, xanh thẳm không một gợn mây.

​Lá ngô đồng khẽ đung đưa, trái tim Trần Trường Cảnh lại đang lơ lửng chìm xuống.

​Chẳng biết trái tim đã lún vào nơi mềm mại nào, Trần Trường Cảnh nhắm mắt lại, khẽ bật cười thành tiếng.

​Mẹ kiếp, Trần Trường Cảnh, sao mày lại nhát gan thế cơ chứ?

​Nhát gan đến mức sợ vì mình chủ động mà cô ấy sẽ không thích mình, sợ làm xáo trộn nhịp điệu của cô ấy.

​Ánh nắng xuyên qua lớp rèm mỏng mang theo vài tia sáng trong trẻo. Trần Trường Cảnh tắm mình trong nắng ấm, lẳng lặng cảm nhận thứ cảm xúc khó khăn lắm mới có được này.

​Sự tĩnh lặng chốn không người chẳng mấy chốc đã bị phá vỡ. Chiếc điện thoại đặt bên cạnh vang lên tiếng "tít tít" vô cùng không đúng lúc.

​Trần Trường Cảnh thu hồi ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, hơi nghiêng người, cực kỳ dứt khoát cầm điện thoại lên mở ra. Quả nhiên lại thấy ảnh đại diện đầu mèo quen thuộc gửi tin nhắn tới.

​Mùa xuân đây: [Đàn anh ơi, tháng hoạt động Tâm lý tiếp theo có bận lắm không ạ?]

​Mùa xuân đây: [Hoạt động Tâm lý thứ Tư tuần này, em không đi có được không?]

​Mùa xuân đây: [Em có việc bận mất rồi, =UwU=]

​Trần Trường Cảnh đọc từng dòng một rồi ấn bàn phím trả lời.

​Tâm tâm niệm niệm: [Sẽ không bận lắm đâu.]

​Tâm tâm niệm niệm: [Việc gì thế?]

​Chúc Xuân ngồi ở chỗ của mình trong ký túc xá, thấy tin nhắn liền hút một hơi thật mạnh ly trà sữa ổi hồng ba phần đường. Ừm, ly này cô vừa vòi mẹ Chúc Lâm khao.

​Việc gì ư?

Chẳng có việc gì cả.

​Đơn thuần chỉ là không muốn đi. Mạnh Thiên Hành còn chẳng thèm đi, dựa vào đâu mà một "tên lính quèn" như cô phải đi chứ? Chui đầu ra nắng gắt nộp mạng à? Trời nóng đổ lửa thế này ai mà rảnh đi tham gia hoạt động cơ chứ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

​Không muốn, Chúc Xuân cô từ chối.

​Cô bĩu môi, vừa c.ắ.n ống hút vừa gõ chữ.

Thư Sách

​Mùa xuân đây: [Chuyện chung thân đại sự ạ.]

​Trần Trường Cảnh nhìn sáu chữ này, cau mày suy nghĩ xem ý nghĩa thực sự của nó là gì. Nghĩ một lát vẫn không tìm ra đáp án, cậu dứt khoát hỏi thẳng.

​Tâm tâm niệm niệm: [Chung thân đại sự gì cơ?]

​Mùa xuân đây: [Sống sót ạ [mỉm cười]]

​Trần Trường Cảnh...

​Tâm tâm niệm niệm: [Không đi thì ở lại chỉnh lý tài liệu.]

​Tâm tâm niệm niệm: [Làm tài liệu cũng khá đơn giản.]

​Tài liệu có đơn giản chút nào đâu! Một "mù công nghệ" như Chúc Xuân lần nào cũng phải vật lộn cả nửa ngày. Trước khi làm, cô nhất định phải lưu sẵn một bản gốc, chỉ sợ mình làm hỏng rồi không khôi phục lại được.

​Chúc Xuân nhe răng, có chút oán hận sự ngoan ngoãn của bản thân hồi bé, sao lúc đó không chịu chơi máy tính nhiều hơn cơ chứ?

​Haiz, hết cách rồi, con ngoan trò giỏi thì không thích chơi máy tính là thế đấy.

​Chúc Xuân tự an ủi bản thân vài câu cho vơi bớt muộn phiền, nhếch mép cười nhắn tin lại cho Trần Trường Cảnh.

​Mùa xuân đây: [Thế thì đàn anh giỏi quá o(////▽////)q, đúng là một đồng đảm (người cùng hâm mộ một thần tượng) tài ba nha.]

​Hai phần khen ngợi, hai phần hời hợt, hai phần cạn lời và bốn phần mỉa mai. Trong đó nồng độ mỉa mai là cao nhất.

​Trần Trường Cảnh rũ mắt nhìn icon cảm xúc trong điện thoại, không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

​Ừm, rất đáng yêu.

​Tâm tâm niệm niệm: [Nghề nghiệp có chuyên môn riêng.jpg]

​Chúc Xuân bị cái meme đột nhiên xuất hiện này làm cho sửng sốt. Cô đưa tay trái lên giữ kính, cau mày, tay phải từ từ lướt màn hình lên trên, lướt đến kịch trần rồi lại loẹt xoẹt lướt ngược xuống dưới.

​Không nhìn nhầm, đây đúng là lần đầu tiên Trần Trường Cảnh gửi meme.

​Wow! Chàng đồng đảm này cuối cùng cũng "hòa mạng" rồi sao.

​Khóe miệng Chúc Xuân cong lên, cười đến mức run cả người.

​.

​Lát sau, điện thoại của Trần Trường Cảnh nhận được một dòng tin nhắn hoàn toàn đi trệch khỏi nội dung đang trò chuyện.

​Mùa xuân đây: [Tài năng quá, văn chương lai láng luôn! Mấy câu kiểu này mà anh cũng biết! Thế nên cô giáo Chúc thưởng cho đàn anh sang học "Hán ngữ cổ đại" nhé [Nháy mắt]]

​Trần Trường Cảnh siết c.h.ặ.t điện thoại, nụ cười trên môi ngày càng rạng rỡ.

​.

​Chúc Xuân thì chẳng buồn cười nữa.

​Cô đứng ngoài phòng thí nghiệm, lén lút dòm vào xem Trần Trường Cảnh đang hướng dẫn các bạn làm thí nghiệm bên trong. Ngay sau đó, cô nghiến răng quay ngoắt lại, lôi điện thoại từ trong túi ra nhắn tin cho Chu Diên.

​Mùa xuân đây: [Cái phòng học này sao lại có người khác vậy hả?]

​Chu Diên nói với cô là Trần Trường Cảnh sắp đến đây làm thí nghiệm. Ồ, cậu ta còn thần thần bí bí bảo là có "kinh ngạc lớn" cơ.

​Và kết quả kinh ngạc lớn ở đây là! Trong phòng này còn có cả đống người khác!

​Thế này thì bảo cô vác mặt vào kiểu gì? Mặc dù dạo gần đây hai chữ "thể diện" đã hơi xa lánh cô một tẹo, nhưng cả đời này cô nhất quyết không bao giờ đ.á.n.h mất từ đó đâu.

​Cái tên bên kia màn hình điện thoại tự dưng bốc hơi đâu mất tiêu.

​Chúc Xuân tức giận giậm nhẹ chân. Thật là không có lương tâm, nếu được cô hận không thể đăng bài bóc phốt cậu ta lên trang confession của trường, cái tội dám lừa gạt thời gian và tấm lòng chân thành của thiếu nữ!

​Trưa thứ Hai hiếm hoi mới được trống tiết, cô đã không quản khó nhọc chạy một mạch từ ký túc xá qua đây, kết quả là...

​Dã tràng xe cát biển Đông.

​Chúc Xuân khóa màn hình, cúi đầu ngập ngừng xem có nên quay về ký túc xá luôn không thì đột nhiên nghe thấy có người gọi tên mình.

​Giọng nói ấy dịu dàng, mang theo một sự êm ái khó tả, hệt như những chùm hoa dương liễu bay lất phất giữa tháng Tư.

​"Chúc Xuân."

​Chúc Xuân tò mò ngước mắt lên, lập tức chạm phải một ánh mắt hoàn toàn xa lạ.

​Lý Thuật Hoài gật đầu mỉm cười với cô: "Em đến tìm Trần Trường Cảnh à?"

​Chúc Xuân mím môi, gật đầu trong trạng thái đầu óc hơi "đứng hình".

​Lý Thuật Hoài nghe vậy thì khựng lại, ánh mắt dịu dàng đang đặt trên người cô cũng dời đi. Thấy cô nhíu mày ngẩn ngơ, anh liền lên tiếng giải thích thân phận của mình: "Anh là Lý Thuật Hoài, bạn cùng phòng với Trần Trường Cảnh."

​Lời vừa dứt, Chúc Xuân lập tức cảm thấy toi đời. Cô căng thẳng nuốt nước bọt, khẽ gật đầu.

​Ngượng c.h.ế.t đi được, sao cô lại xui xẻo thế này! Không những bẽ mặt trước Trần Trường Cảnh, mà còn để lại một ấn tượng kỳ quặc trong mắt bạn cùng phòng của cậu ấy nữa chứ.

​Lý Thuật Hoài vẫn đứng nguyên tại chỗ. Khi nhận thấy hai má Chúc Xuân đang đỏ lựng dần lên, anh bật cười khẽ nói: "Anh vào trong gọi cậu ấy giúp em nhé."

​Chúc Xuân người đang bị "treo não" nhìn anh ngơ ngác: "Dạ..."

​Lời còn chưa dứt, Lý Thuật Hoài đã xoay người bước thẳng vào trong lớp học.

​Còn Chúc Xuân đứng chôn chân tại chỗ thì rất nhanh đã định thần lại. Sau khi nhận ra mình vừa lỡ miệng đáp lời gì, đồng t.ử của cô lập tức giãn to. Cô không thể tin nổi lắc lắc đầu, rồi chẳng kịp nghĩ ngợi thêm mà quay ngoắt người, chuẩn bị chuồn lẹ.

​Cô không hề muốn để mọi người nhìn thấy bộ dạng lúc cô bị từ chối đâu! Ngượng như thế thì đến nửa đêm cô cũng phải bật dậy khỏi giường vì xấu hổ mất! Chắc chắn là sẽ như thế!

​Giờ nghỉ trưa, hành lang khu giảng đường vắng tanh không bóng người.

​Trần Trường Cảnh bước vội vã từ trong phòng học ra, ánh mắt lập tức bị bóng dáng màu xanh nhạt nơi cầu thang thu hút. Khi chú ý tới những bước chân luống cuống, vội vã của cô, anh khẽ rướn mày, chững lại một nhịp.

​Hôm nay cô ăn mặc rất thanh mát: quần jeans xanh nhạt, áo thun trắng mix cùng áo khoác kẻ caro xanh.

​Sợ gọi tên sẽ làm cô ngại, Trần Trường Cảnh không lên tiếng mà chạy bước nhỏ đuổi theo cô.