Mỗi lần gặp nhau, cô và Thẩm Mộng Trạch đều mang quà cho đối phương. Cô thích ăn đồ ăn vặt nên hay tặng Thẩm Mộng Trạch đồ ăn vặt. Mỗi lần tặng xong, Chúc Xuân lại thấy bàn học của mình gọn gàng hẳn đi. Thẩm Mộng Trạch chú trọng trang điểm và chăm sóc da, mỹ phẩm mua về toàn đồ chất lượng, thế nên cô ấy thường xuyên đóng vai "sứ giả chăm sóc da".
Nguyễn Quất ngủ cả chiều trong phòng thấy Chúc Xuân về liền ngồi dậy xuống giường. Nhìn Chúc Xuân đang háo hức bóc đồ, cô ấy hơi ngập ngừng gọi:
"Xuân ơi."
Chúc Xuân: "Hả?"
Mạnh Thiên Hành đang lướt bài giảng trên phần mềm học tập nghe vậy liền buông chuột, quay đầu nhìn sang.
Nguyễn Quất đứng ở giữa lối đi trong phòng ký túc xá, mím môi mấy lần, cuối cùng quyết định nói thẳng quan điểm của mình:
"Cậu có thấy Trần Trường Cảnh đối xử với cậu có gì đó khác khác không?"
Rất khác là đằng khác.
Năm ngoái lúc tham gia hoạt động của CLB, Nguyễn Quất từng gặp Trần Trường Cảnh dưới khán đài. Anh ấy được vài người bạn vây quanh chúc mừng, rõ ràng là một khung cảnh vui vẻ, nhưng biểu cảm của Trần Trường Cảnh lại vô cùng nhạt nhẽo, đôi mắt thu hút nhất cũng tĩnh lặng như dòng sông ngưng đọng, êm đềm và u tối, nhìn lâu thậm chí còn thấy hơi đáng sợ.
Khó mà diễn tả bằng lời, cô độc sao? Lại chẳng giống, giống như cố tình tách mình ra khỏi đám đông hơn.
Trần Trường Cảnh chưa bao giờ mang lại cho cô ấy ấn tượng giống như người đã đứng ra che chở cho Chúc Xuân tối qua.
Nguyễn Quất vẻ mặt nghiêm túc nhìn Chúc Xuân.
Chúc Xuân giật mình, rõ ràng là vẫn chưa bắt kịp nhịp. Cô nhảy dựng khỏi ghế, đôi mắt tròn xoe cong lên, lấy tay che cái miệng đang há to, mắt lấp lánh nhìn Nguyễn Quất.
Nguyễn Quất ngập tràn cảm xúc, đưa ánh mắt cổ vũ nhìn cô.
Giây tiếp theo, Chúc Xuân cười ngốc nghếch lên tiếng:
"Cậu cũng thấy tụi tớ hiện tại xem như là bạn bè rồi đúng không?"
Nguyễn Quất ngớ người, khóe môi giật giật liên hồi, tay giơ lên trước miệng làm điệu bộ rồi bất lực quay sang cầu cứu Mạnh Thiên Hành.
Không phải chứ? Cô hết cách thật rồi. Cô phải công nhận cái mạch suy nghĩ của Chúc Xuân còn khó hiểu hơn cả Hán ngữ cổ đại.
Mạnh Thiên Hành thấy vậy liền hóa thân thành phiên bản "Thuyết văn giải tự", dùng những lời trực diện và dễ hiểu nhất để thức tỉnh Chúc Xuân:
"Ý của cậu ấy là, cậu có cảm thấy Trần Trường Cảnh thích cậu không?"
Đúng là chỉ có Mạnh Thiên Hành mới hiểu mình. Nguyễn Quất hài lòng mỉm cười quay sang nhìn Chúc Xuân, đứng mãi mỏi chân nên cô kéo ghế ra ngồi chễm chệ.
Chúc Xuân hoàn toàn ngẩn ngơ tại chỗ.
Trần Trường Cảnh thích cô?
Cụm từ này kỳ quặc đến mức gợn lên trong lòng cô một cảm giác xót xa, khó chịu. Cô nhíu mày, theo bản năng phản bác:
Thư Sách
"Không thể nào."
Nguyễn Quất gặng hỏi: "Tại sao?"
Chúc Xuân bàng hoàng: "Anh ấy lý do gì mà thích tớ cơ chứ, đấy mới là vấn đề ấy!"
Nói xong câu đó, Chúc Xuân gật đầu vô cùng chắc chắn. Tuy bình thường cô khá tự tin và hay trêu bạn bè "cậu yêu thầm tớ à", nhưng tất cả chỉ là đùa thôi.
Một người xa lạ làm sao tự nhiên lại thích cô được? Mới quen nhau có vài ngày, à không, phải là kiểu quen biết mang tính quấy rối đơn phương từ phía cô mới đúng. Trong hoàn cảnh đó mà Trần Trường Cảnh lại thích mình, Chúc Xuân nghi ngờ anh ấy có m.á.u M mất.
Không đúng, không đúng, sai hết rồi.
Chúc Xuân nuốt nước bọt, nghe đống lập luận của hai người họ mà tự nhiên thấy hoang mang. Cô quy sự dồn dập bất thường của nhịp tim lúc này là do sợ hãi, một niềm sợ hãi bất an trước điều chưa biết.
Nguyễn Quất thấy cô như vậy đành bất lực nhìn Mạnh Thiên Hành. Thấy Mạnh Thiên Hành đang cúi đầu suy nghĩ gì đó, Nguyễn Quất lại tiếp tục chiến đấu:
"Sao lại không thể thích cậu chứ?"
Chúc Xuân: "Tụi tớ mới quen nhau được vài ngày thôi mà."
Nguyễn Quất nâng cao tông giọng: "Đời thực có phải tiểu thuyết đâu mà cần phải trải qua sinh ly t.ử biệt khắc cốt ghi tâm mới xác nhận được tình cảm chứ!"
Thấy Chúc Xuân sững sờ, cô ấy tiếp tục xả thoại: "Có khi chỉ cần một giây thôi, một giây luồng sáng chiếu xuống, hoặc giả là khoảnh khắc hai ánh mắt chạm nhau, tất cả đều có thể khiến người ta nảy sinh tình cảm. Thích một người chính là thứ cảm xúc bùng nổ đột ngột như thế đấy!"
Cuộc sống là dòng sông êm đềm chảy, không phải những con chữ c.h.ế.t cần con người phải đoán già đoán non. Chẳng cần tràng giang đại hải để giải thích cho một hiện tượng, sức hút mà con người gán cho chữ nghĩa đều là sự phản chiếu ý thức cá nhân, thế nên những cảm xúc trong đời thực đâu cần lý thuyết suông để chứng minh.
Vui là vui, buồn là buồn, thích là thích, không cần chứng minh thì nó vẫn tồn tại.
Chúc Xuân mím môi rồi lại lắc đầu: "Nhưng tớ thấy mình chẳng có điểm sáng nào đáng để anh ấy thích cả."
Cô chẳng có tí chí tiến thủ nào, lên đại học làm mọi thứ chỉ cốt để vui vẻ, chẳng buồn băn khoăn về tương lai phát triển ra sao, mọi chuyện rắc rối đều quăng ra sau đầu. Cô hệt như một đứa trẻ dựa dẫm vào bố mẹ mãi không chịu lớn.
Phản bác theo bản năng vẫn tiếp diễn, Chúc Xuân vẫn không thể tin vào kết luận nhảm nhí của hai cô bạn.
Chúc Xuân dứt lời, phòng ký túc xá rơi vào im lặng trong thoáng chốc. Tiếng trò chuyện của bác quản lý ký túc xá ngoài cửa sổ vạch qua không gian. Mạnh Thiên Hành đang ngồi trên ghế im lặng bị sự tĩnh lặng này thu hút, đá trong lòng rơi xuống, cô mỉm cười ngẩng đầu nhìn Chúc Xuân đang đứng ở giữa phòng vẻ mặt khá lúng túng.
Mạnh Thiên Hành ánh mắt dịu dàng, nhưng lời nói lại vô cùng rõ ràng và có lực:
"Nhưng tớ lại thấy cậu rất đáng được thích. Cậu giống như một ngọn cỏ nhỏ tràn đầy sức sống vậy. Lúc tớ bị đau bụng kinh nhờ cậu mua cơm giúp, cậu đã chịu khó leo thang bộ lên tận tầng ba mua đúng suất cơm đùi gà tớ hay ăn. Tớ đi bệnh viện khám bệnh, cậu cũng đi cùng tớ. Tớ thi Bằng 6 tiếng Anh không qua mood tệ, cậu cũng nhận ra rồi rủ tớ đi dạo công viên Dương Hồ. Cậu mượn đồ của tớ dùng, dùng xong nhất định sẽ để lại đúng vị trí cũ. Đi ra ngoài mua hoa quả về cũng chia cho tụi tớ ăn. Ngay vừa rồi thôi, cậu bước vào cửa trêu đùa với Kinh Độ, nhưng thấy tớ đang xem bài giảng, bước chân đi vào trong liền nhẹ nhàng hơn hẳn."
Vượt qua bản tính sợ đám đông để giúp đỡ người khác, điều đó thật vĩ đại.
Chúc Xuân giống như một ngọn cỏ nhỏ chu đáo với tất cả mọi người, dù không ai chú ý vẫn có thể vươn lên vạm vỡ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Mạnh Thiên Hành vừa khen xong, Chúc Xuân cảm động rơm rớm nước mắt ngay tại chỗ, lao đến ôm Mạnh Thiên Hành hôn chụt chụt mấy cái.
Thật là, cái người này sao nói chuyện xúc động thế không biết! Thật là!
Đôi mắt Chúc Xuân rấn rấn nước mắt, tung mấy đ.ấ.m "thần quyền tình ái" vào người Mạnh Thiên Hành đang ôm ghế cười không ngừng. Hai người họ náo nhiệt, Nguyễn Quất đứng bên cạnh còn bồi thêm câu:
"Cảm động quá, cảm động quá chừng. Năm sau danh sách Top 10 nhân vật làm xúc động Trung Quốc mà không có Mạnh Thiên Hành là tớ không phục đâu đấy."
Lời vừa dứt, hai người đang đùa giỡn dừng khựng lại, đồng loạt quay đầu nhìn Nguyễn Quất.
Nguyễn Quất làm nét mặt quỷ, cũng che mặt giả khóc theo. Nhưng tiếng khóc còn khó nghe hơn tiếng cười.
Chúc Xuân: "..."
Mạnh Thiên Hành: "..."
.
Cuối cùng Nguyễn Quất lại sâu sắc nhắc nhở: "Dù sao thì mối quan hệ giữa hai người mà cứ phát triển theo hướng này chắc chắn là có vấn đề."
"Nếu Trần Trường Cảnh mà đối xử với nữ sinh khóa dưới nào cũng như thế..." Nguyễn Quất bĩu môi, vỗ vai Chúc Xuân, kéo dài giọng: "Thì chỉ chứng minh con người cậu ta có vấn đề thôi."
"Mấy kiểu người tâm lý phản sai khác biệt quá lớn thì đừng có lại gần. Thực tế không phải tiểu thuyết, xin đừng hòng làm nữ chính đi cứu rỗi thanh niên lầm đường lạc lối."
Chúc Xuân nghe xong một tràng của cô bạn mà đầu óc mơ hồ, ngoan ngoãn quay về chỗ ngồi, vơ lấy điện thoại gọi cho mẹ - Chúc Lâm.
Gặp vấn đề tìm mẹ chắc chắn không sai vào đâu được.
Sau khi cuộc gọi được kết nối, Chúc Xuân cuống cuồng đeo tai nghe, rời khỏi phòng ký túc xá chạy ra chỗ phơi quần áo bên ngoài, ngồi xổm xuống dưới cây đào.
"Mẹ ơi~"
Chúc Lâm có lẽ đang bận việc gì đó, bên kia tai nghe vang lên tiếng lật giấy tờ: "Sao thế con yêu?"
Chúc Xuân vừa nghe thấy giọng mẹ là muốn khóc, cô mếu máo tủi thân, uể ải lên tiếng: "Mẹ ơi, làm sao mới có thể xác nhận đối phương có thích mình hay không ạ?"
Động tác bên phía Chúc Lâm dừng lại, phát ra âm thanh tò mò: "Hả?"
Chúc Xuân bĩu môi, tay ngượng ngùng gảy gảy mấy cọng cỏ trong kẽ đá, không nói gì nữa.
Một lúc sau, Chúc Lâm cười khẽ vài tiếng, hình như đã đi ra chỗ thoáng hơn nên giọng nói không còn đè nén nữa: "Con thích đối phương thì con sẽ xác nhận được đối phương có thích con hay không."
Chúc Xuân dừng động tác gảy cỏ, nhíu mày suy nghĩ ý nghĩa của câu nói này.
Cuối cùng Chúc Xuân đầu hàng, bĩu môi nũng nịu: "Mẹ ơi~ con không hiểu."
Chúc Lâm cười: "Chúc Xuân nhà mình tốt như thế, được người ta thích chẳng phải rất bình thường sao?"
Chúc Lâm tiếp tục dặn dò: "Đoán suy nghĩ của người khác mệt mỏi lắm, con yêu của mẹ không cần phải như thế. Nếu con không thích cậu ấy thì chẳng việc gì phải đi xác nhận xem cậu ấy có thích con hay không, bởi vì chúng ta vốn không cần phải chịu trách nhiệm cho tình cảm của người khác. Nhưng nếu con thích cậu ấy, chẳng cần ai hướng dẫn, con nhất định sẽ nhận ra cậu ấy có thích con hay không."
Chúc Lâm rất hiểu con gái mình. Cô bé có năng lực yêu thương người khác, cô bé sẽ cảm nhận được tất cả.
Biết yêu thương, đồng nghĩa với việc có thể nhận ra đối phương có yêu thương mình hay không.
Chúc Xuân gật đầu nửa hiểu nửa không ậm ừ, sau đó hai mẹ con lại tán phét đủ chuyện trên trời dưới biển.
Lúc Chúc Xuân định cúp máy, Chúc Lâm đột nhiên phản ứng lại, cười trêu con gái: "Có phải cái cậu thanh niên ưu trầm đó không?"
Chúc Xuân nghe vậy, mặt không cảm xúc bấm thẳng nút ngắt kết nối.
.
Tiểu thuyết và chuyện tình cảm của bản thân, cái nào quan trọng hơn?
Chẳng cần nghi ngờ, tiểu thuyết là quan trọng nhất! Suy nghĩ thêm một giây thôi cũng là sự sỉ nhục đối với cuốn tiểu thuyết top 1 trong lòng Chúc Xuân.
Còn về...
Đề tài Trần Trường Cảnh rốt cuộc có thích mình hay không, Chúc Xuân thấy cứ gạt sang một bên đã, đợi ngày nào đó cô có thể nhận ra rõ ràng tình cảm ccủa anh rồi tính tiếp.
Mặc khác...
Chúc Xuân đứng dậy, dựa vào cây đào xum xuê cành lá, qua kẽ lá nhìn lên bầu trời đang dần tối sầm, không kìm được lắc đầu. Nói thật thì cô vẫn không nghĩ Trần Trường Cảnh thích mình.
"Trần Trường Cảnh thích Chúc Xuân."
Câu này nghe chẳng khác nào câu "mặt trời mọc ở đằng Tây" cả.
Biết đâu từ "thích" này lại mang một tầng nghĩa khác thì sao.
.
Trầm Tịch tựa vào cửa bếp, nhìn Trần Trường Cảnh đang cúi người rửa việt quất bên trong, nheo mắt cười trêu:
"Cậu có bệnh đúng không?"
Trần Trường Cảnh khóa vòi nước, không thèm chấp nhặt.
Trầm Tịch cạn lời, đứng nguyên tại chỗ.
Một lúc sau, chú mèo compa đi lắc lư qua chân Trầm Tịch, đi đến trước bồn rửa mặt, nhẹ nhàng nhảy tót lên bệ đứng vững. Trần Trường Cảnh liếc nhìn nó một cái, Compa "meo" một tiếng, Trần Trường Cảnh liền mở dòng nước cho nó uống.
Compa thỏa nguyện uống nước chảy, Trần Trường Cảnh quay người dựa vào mép tủ, cúi đầu, mái tóc đen mượt che bớt tầm mắt. Cậu rút hai tờ khăn giấy ướt, từ từ lau sạch từng chút nước trên tay.
Lau khô tay xong, cậu quay người khóa vòi nước lại, vứt giấy rác vào thùng.
Trầm Tịch - người bị lờ đi từ đầu đến cuối - đảo mắt một cái.