Nhật Ký Yêu Đương Của Nữ Sinh Hướng Nội

Chương 18

 

​Tiếng bước chân quen thuộc ngày càng đến gần, Chúc Xuân dừng bước nơi đầu cầu thang như thể đành cam chịu số phận. Tim cô đập thình thịch, cô sắp tiêu đến nơi rồi.

​Tiếng bước chân hoảng loạn trên hành lang hoàn toàn dừng lại, không gian bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng.

​Trần Trường Cảnh đứng phía sau cô, hơi thở có chút gấp gáp. Ánh mắt anh lướt qua mái tóc buộc thấp và vành tai đỏ ửng của Chúc Xuân, cuối cùng dừng lại trên đôi bàn tay nhỏ bé trắng trẻo của cô.

​Ừm, tay đang nắm c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m và khẽ run rẩy.

​Anh đoán không sai, cô đang căng thẳng.

​Bọn họ giống nhau.

Thư Sách

​Khóe môi Trần Trường Cảnh khẽ cong lên, anh gọi tên cô: "Chúc Xuân."

​Chúc Xuân muốn c.h.ế.t quách cho xong.

​Cô c.ắ.n răng, hít một hơi thật sâu rồi quay người nhìn Trần Trường Cảnh.

​Chúc Xuân gượng gạo nhếch mép cười: "Dạ."

​Trần Trường Cảnh bước lên một bước, thân trên hơi chúi về phía cô, đôi mắt đen láy lấp lánh ánh sáng. Giọng điệu cậu bình thản nhưng pha chút trêu chọc: "Sao lại bỏ đi thế?"

​Chúc Xuân túm lấy vạt áo, ngước đầu nhìn anh.

​Khoảng cách giữa hai người rất gần, gần đến mức cô cảm giác mình đang bị bao bọc trong mùi hương thanh mát đặc trưng trên người Trần Trường Cảnh, gần đến mức cô có thể nhìn rõ đôi mắt đen láy trong veo của anh .

​Trong lòng cô như có thứ gì đó ầm ầm sụp đổ, một cảm giác kỳ lạ chợt dâng lên.

​Cô không nói gì, sau khi hoàn hồn liền cúi gầm mặt nhìn sàn nhà, trong lòng thầm oán trách: Cái người này sao lại thế chứ! Cứ nhất quyết phải xem cô làm trò cười mới chịu à!

​Không thể giả vờ như chưa nhìn thấy rồi để cô đi luôn sao?

​Thật quá thiếu đạo đức mà.

​Trần Trường Cảnh thấy cô cúi đầu thì đứng thẳng người lại, ho nhẹ một tiếng, dời mắt đi chỗ khác: "Đi thôi."

​Chúc Xuân nhíu mày: "Hả?"

​Trần Trường Cảnh bật cười: "Chẳng phải em đến tìm anh sao?"

​Chúc Xuân: ...

​Cô vậy mà lại không có cách nào phản bác.

​Cô thực sự rất muốn đào bới nội tâm của anh, muốn xem thanh "độ hảo cảm" của anh rốt cuộc đến mức nào thì mới được tính là bạn bè đây? Trước kỳ nghỉ lễ Quốc tế Lao động liệu có đầy được không nhỉ.

​Chúc Xuân cười gượng, giơ tay làm động tác xin chuồn: "Hay là anh cứ làm việc của anh đi? Em đi trước nhé?"

​Cô biết trong phòng học vẫn còn những sinh viên khác, bọn họ hình như đang vây quanh Trần Trường Cảnh làm thí nghiệm. Chúc Xuân không muốn làm phiền bọn họ, và càng không muốn làm phiền "thể diện" của chính mình.

​Thể diện đâu phải là viên đạn trong phim, không thể cứ mặc kệ để nó "bay thêm một lát" được.

​Trần Trường Cảnh bất lực thở dài: "Không bận nữa."

​Chúc Xuân không hiểu, thốt lên một tiếng: "Hả?"

​Trần Trường Cảnh lên tiếng giải thích: "Nhà cô giáo có việc nên về trước rồi, cô nhờ anh trông chừng mọi người làm xong thí nghiệm."

​Thực ra vẫn còn vế sau: "Vì em đến rồi nên anh cho họ về luôn." Nhưng anh không nói ra. Trần Trường Cảnh rũ mắt, ánh mắt lại một lần nữa dừng trên vành tai đã khôi phục màu sắc bình thường của Chúc Xuân.

​Ừm, anh không chắc những lời nói mạo phạm của mình liệu có làm tai cô đỏ bừng lên lần nữa hay không. Tốt nhất là thôi đi.

​Chúc Xuân tỏ vẻ đã hiểu, gật gật đầu, chớp chớp mắt ngước nhìn anh : "Vậy nên bây giờ bọn họ làm xong rồi ạ?"

​Trần Trường Cảnh phủ nhận: "Không phải, là anh cho họ về đấy."

​Anh đã lược bớt nguyên nhân.

​Chúc Xuân khẽ nhướng mày, bàn tay đang buông thõng hơi nhúc nhích rồi lại siết c.h.ặ.t, thốt ra một câu kinh người: "Đúng là cán bộ tốt của nhân dân!"

​Trần Trường Cảnh cạn lời thở dài. Anh phát hiện Chúc Xuân hệt như một chiếc túi bách bảo ngôn từ, lúc nào cũng nhảy ra mấy từ kỳ quặc. Anh không nói gì thêm, nghiêng người ra hiệu cho cô đi theo mình.

​Trên hành lang vắng người, cửa sổ bên phải mở toang, gió xuân mang theo chút hơi ấm thổi vào. Chúc Xuân vô cùng hối hận cúi gầm mặt đi theo sau anh , trong lòng thầm cảnh cáo đôi tay của mình không được lộn xộn vượt quá giới hạn nữa.

​Lúc khen Trần Trường Cảnh, cô vậy mà lại chực vươn tay vỗ vai cậu theo bản năng.

​Chúc Xuân, mày đúng là ảo tưởng sức mạnh quá rồi, cô tự cảnh cáo chính mình.

​Sự tĩnh lặng một lần nữa bị lấp đầy bởi âm thanh. Đôi dép sục màu trắng trên chân Chúc Xuân phát ra tiếng cọt kẹt. Cô c.ắ.n răng đi chậm lại, cố gắng chống lại thứ âm thanh kỳ quái kia. Nhưng mà... cuối cùng vẫn thất bại.

​Trần Trường Cảnh vẫn luôn không quay đầu lại. Anh không muốn nhìn biểu cảm hối hận của cô. Anh cứ thế bước về phía trước, băng qua hết luồng gió mát này đến luồng gió mát khác.

​Anh rất biết ơn tiếng động từ đôi dép của cô, biết ơn vì thứ âm thanh này đã cho trái tim đang đập thình thịch của anh một chỗ để bám víu, biết ơn âm thanh kỳ lạ ngay lúc này lại cùng nhịp điệu với trái tim mình .



​Bước vào phòng học, Chúc Xuân tuân theo nguyên tắc "chỗ nào gần thì ngồi", ngồi ngay xuống hàng ghế đầu tiên. Còn Trần Trường Cảnh thì đi ra phía sau đến trước máy móc, tiếp tục hoàn thành phần thí nghiệm mà các bạn sinh viên vẫn chưa làm xong.

​Chúc Xuân ngoái đầu nhìn cậu, khó hiểu hỏi: "Bọn họ đi hết rồi mà anh vẫn phải làm thí nghiệm sao?"

​Hành động này chẳng phải cũng giống như việc chuẩn bị bài trước ở nhà sao? Bỏ qua luôn đi chứ.

​Trần Trường Cảnh ngẩng đầu lên từ bàn thí nghiệm ngổn ngang đồ đạc, bắt gặp ánh mắt tò mò của cô, thản nhiên đáp: "Vì cô giáo yêu cầu phải gửi kết quả cho cô xem."

​Sự im lặng sẽ sinh ra ngượng ngùng, Chúc Xuân cực kỳ hiểu rõ đạo lý này. Thế nên ngón trỏ tay trái của cô đẩy nhẹ gọng kính, bắt đầu thao thao bất tuyệt: "Ngành của các anh có phải thao tác thủ công nhiều lắm không?"

​Ngành Cơ khí chắc là phải hay động tay động chân lắm nhỉ. Thực ra ngành Hán ngữ cũng hay phải "động tay", nhưng cái sự "động tay" của Hán ngữ là viết ghi chép đọc hiểu, viết đủ loại tiểu luận, và đến tuần thi cuối kỳ thì lật sách đến điên cuồng. Lật đến mức cô chỉ muốn bỏ học luôn cho rồi!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

​"Thí nghiệm thì nhiều hơn một chút, còn thao tác thủ công thì anh không rõ."

​Chúc Xuân dạn dĩ đón nhận ánh mắt của anh , tiện tay vuốt lại phần tóc mái bằng đang rối tung của mình, hơi khó hiểu: "Hả?"

​Hàng lông mày đang nhíu lại của Trần Trường Cảnh giãn ra. Anh tìm thấy chỗ có vấn đề rồi bắt đầu thao tác máy, đồng thời giải đáp thắc mắc của cô: "Không có khái niệm đó. Ngành của bọn anh chỉ có thí nghiệm và thí nghiệm kỹ thuật thôi."

​"Thí nghiệm đều là yêu cầu bắt buộc của môn học ạ?"

​"Đúng thế."

​Nói xong chữ này, Trần Trường Cảnh dừng một chút, bổ sung thêm: "Thí nghiệm thường chiếm khoảng mười, hai mươi điểm trong điểm đ.á.n.h giá, còn điểm danh thì không tính điểm."

​Chúc Xuân bị sốc, quay ngoắt người lại với biên độ cực lớn, tò mò gặng hỏi: "Điểm danh không tính điểm á!?"

​Thế thì quá đáng thật sự, Chúc Xuân không thể chịu đựng nổi kiểu yêu cầu này. Điểm quá trình của cô chủ yếu tập trung ở việc cày view bài giảng trực tuyến và điểm danh, còn điểm phát biểu trên lớp thì gần như là con số không. Thế nên cô chưa từng dám trốn một tiết học nào. Có lòng tặc nhưng chẳng có gan tặc, chỉ nơm nớp lo lỡ như có chuyện gì. Lỡ như giáo viên điểm danh thì sao, lỡ như giáo viên bắt quét vị trí/ký hiệu tay để điểm danh thì sao, lỡ như giáo viên bắt cuối giờ mới điểm danh thì sao, lỡ như giáo viên cuối giờ cầm mã QR bắt sinh viên từng người một quét thì sao, lỡ như hội sinh viên quay video kiểm tra sĩ số lớp thì sao...

​Khóe miệng Trần Trường Cảnh gợn lên một nụ cười nhẹ: "Thường thì không có."

​"Ồ."

​Sau đó, Chúc Xuân thấy động tác tay của Trần Trường Cảnh khựng lại, không biết đang nghĩ gì.

​Chúc Xuân cũng rất biết điều mà "tắt mic". Tuy mấy thứ này cô hoàn toàn mù tịt, nhưng cô hiểu khi người khác đang suy nghĩ thì phải giữ im lặng, đó là phép lịch sự tối thiểu. Cô ghét nhất những kẻ thích chỉ tay năm ngón xía vào chuyện người khác.

​Một lát sau, Trần Trường Cảnh lấy lại tinh thần, quay đầu nhìn Chúc Xuân, đôi mắt đen lộ vẻ khó hiểu.

​Chúc Xuân cũng tỏ vẻ mặt mờ mịt nhìn lại cậu.

​Nhìn cô làm gì? Cô có biết làm đâu.

​Trần Trường Cảnh nâng ánh mắt lên nhìn cô. Trong khoảnh khắc thời gian như ngưng đọng này, anh nhếch môi cười trêu chọc: "Chẳng phải là bạn bè sao? Không định giúp anh một tay à?"

​Chúc Xuân bị đóng băng giữa tháng Tư ngập tràn hơi ấm.

​Giọng nói của Trần Trường Cảnh rất êm tai, trong trẻo lại mang theo chút từ tính, tựa như một dòng sông phẳng lặng đang ẩn giấu những dòng điện cuộn trào bên dưới, đầy mê hoặc nhưng cũng chất chứa sự nguy hiểm chưa biết trước. Khi anh nhìn cô nói chuyện, l.ồ.ng n.g.ự.c hơi phập phồng, toát ra vài phần quyến rũ và dịu dàng...

​Chúc Xuân "đứng máy" chìm vào câm lặng, cúi đầu trốn tránh ánh mắt anh . Đôi môi mềm mại của cô he hé rồi lại mím c.h.ặ.t, cố gắng tìm ra một luồng lý luận để giải thích cho sự hoảng loạn khó hiểu của bản thân lúc này.

​Cuối cùng, người thuộc làu làu mấy xe sách như Chúc Xuân cũng đành bó tay thất bại.

​Chúc Xuân siết c.h.ặ.t điện thoại, nghĩ ngợi hồi lâu mới đáp: "Hay là em tìm một đàn anh khác tới giúp anh nhé?"

​Cô thấy mình nói rất đúng. Không biết thì dĩ nhiên phải đi hỏi các anh chị khóa trên rồi, một nam sinh như Trần Trường Cảnh chắc chắn phải tìm một đàn anh tới giúp.

​Cô nói vô cùng chân thành, hàng lông mi đen nhánh khẽ chớp. Cô hỏi rất cẩn trọng dè dặt, nhưng lời nói rơi vào tai Trần Trường Cảnh lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Anh bỗng nhiên ý thức được một vấn đề.

​ Cô vẫn còn có một người "đàn anh" thân thiết khác.

​Trần Trường Cảnh im lặng, Chúc Xuân cũng không nói gì nữa, trong phòng học chỉ còn vương lại chút tiếng tạp âm nhỏ bé từ máy móc.

​Trần Trường Cảnh dời ánh mắt khỏi người cô, rũ mắt nhìn dữ liệu thí nghiệm, giọng nói trở nên trầm đục hơn lúc trước: "Ai cơ?"

​Chúc Xuân không hề nhận ra sự khác thường của cậu. Cô nhoẻn miệng cười, giơ cao tay phải đang cầm điện thoại vẫy vẫy: "Đấy! Lên diễn đàn trường tìm người giúp đỡ chứ ai!"

​Cô thường xuyên lên diễn đàn trường để đặt câu hỏi. Đang thèm đi ăn lẩu nhỏ ở phố thương mại sau một thời gian dài, cô cũng phải lên đó hỏi xem quán lẩu đã đóng cửa hay chưa.

​Trần Trường Cảnh khựng lại, có chút ngỡ ngàng ngước mắt nhìn cô.

​Chúc Xuân thấy thế liền "xì" một tiếng. Cô đứng dậy, hai tay chống lên mặt bàn màu xanh đậm, lên tiếng giải thích: "Thì là diễn đàn trường đó, trong đó có thể đăng bài nhờ giúp đỡ. Này, em đăng một bài hỏi đáp kèm phần thưởng 5 tệ để giúp anh, anh thấy sao?"

​Nói đến đây, cô chợt nảy ra một ý tưởng, đôi mắt hạnh cong lên, cười cực kỳ ngọt ngào: "Giúp anh theo cách đó, anh thấy thế nào?"

​"Hửm?"

​Cô cố ý nhấn mạnh âm tiết: "Bạn - bè?"

​Chất giọng của cô rất bắt tai, trong veo, mềm mại xen lẫn chút lanh lảnh. Cách nói chuyện chậm rãi kết hợp với âm cuối hơi v.út cao, giống hệt thứ mùi hương độc đáo trên người cô, hương đào mềm hòa cùng táo giòn, mọi thứ đều vô cùng ăn nhập với đôi mắt mang ý cười ấy.

​Chúc Xuân đang trêu cậu. Quá rõ ràng là đang trêu ghẹo anh .

​Cách nhấn chữ ở hai từ "bạn bè" này nghe không bình thường chút nào.

​Trần Trường Cảnh nhìn chằm chằm cô, nghĩ thầm. Rất nhanh sau đó, anh cúi đầu xuống.

​Mái tóc đen mềm rủ xuống che lấp khuôn mặt anh. Tiếng máy móc tích tắc làm mờ đi cảm xúc trong ánh mắt. Chúc Xuân không nhìn rõ anh, cũng không biết cậu có vì sự mạo phạm của cô mà cạn lời hay không.

​Yết hầu Trần Trường Cảnh khẽ lăn. Anh dùng đôi tay run rẩy lấy điện thoại ra chụp lại dữ liệu thí nghiệm, toàn bộ quá trình không hề phát ra một tiếng động nào nữa.

​Chúc Xuân thấy anh không phản ứng gì với mình, đành bĩu môi đứng thẳng dậy.

​"Sao anh không nói gì nữa?"

​Đừng có bơ đi cái sự chủ động hiếm hoi lắm mới bộc phát của người ta được không? Tôi đứng đây ngượng c.h.ế.t đi được rồi này!

​Trần Trường Cảnh thở phào một hơi, cất điện thoại đi, nhấc chân bước về phía cô hai bước. Anh đưa ánh mắt sâu thẳm nhìn cô, ý cười đong đầy: "Ừm, bạn bè."

​Rầm —

​Phòng tuyến tâm lý của Chúc Xuân hoàn toàn bị phá vỡ, cô vui vẻ cười tít mắt: "Hehe, em cũng thấy chúng ta là bạn bè rồi. Quả nhiên bạn của anh nói hôm nay có sự ngạc nhiên lớn là thật!"

​Tên mọt sách Chu Diên này cập nhật tin tức nhanh nhạy thật đấy.

​"Sự ngạc nhiên lớn?"

​"Chu Diên nói hả?"

​Trần Trường Cảnh cầm gói khăn ướt trên bàn trước mặt lên, rút ra một tờ, chậm rãi lau tay, hết sức tự nhiên mà thăm dò cô.