Nhật Ký Yêu Đương Của Nữ Sinh Hướng Nội

Chương 13

 

​Thái độ thay đổi tùy theo hoàn cảnh, tính khí lúc nắng lúc mưa.

​Chúc Xuân nắm c.h.ặ.t gói bưu phẩm màu xám trong tay, thầm mắng trong lòng: Tên Trần Trường Cảnh đáng ghét, có phải học luật đâu mà làm gì cũng rạch ròi công tư như vậy chứ?

​9 giờ 30 phút tối thứ Sáu, bầu trời tối mịt. Chúc Xuân và bạn cùng phòng đang khổ sở ở lại sân vận động phía Tây để tập luyện đội hình. Học kỳ mùa hè năm nay rất ngắn, thời gian tập luyện có hạn, đành để những sinh viên như họ chịu thiệt thòi tăng ca tập thêm.

​"Lần này mọi người đi đều lắm! Tạm nghỉ ngơi một lát đi! Lát nữa chúng ta sẽ tập luyện động tác!"

​"Mọi người cố gắng lên, phấn đấu lấy giải Nhất nhé!"

​Người chỉ huy tập luyện bên cạnh tắt loa, dành cho họ những lời khen ngợi.

​Chúc Xuân đứng ở vị trí ngoài cùng bên phải hàng thứ hai, khóe miệng giật giật, không nói gì.

​Cụm từ "tinh thần tự hào tập thể" đã quá xa vời với cô. Hồi cấp ba trường chẳng tổ chức hoạt động ngoại khóa nào cần sự nỗ lực của tập thể, còn lên đại học thì về bản chất là chẳng có khái niệm đó. Cô không bận tâm lắm đến thành tích, cô chỉ quan tâm đến kết quả cuối cùng, thứ cô nhắm đến chỉ là một chút điểm rèn luyện kia thôi.

​Nhưng mà...

​Cô không chịu thừa nhận rằng trong lòng mình cũng có một chút xíu mong đợi giành giải Nhất. Được giải Nhất thì có giấy khen, có giấy khen nghĩa là được tuyên dương.

​Chúc Xuân vốn dĩ rất thích được người khác khen ngợi! Thích được bố mẹ khen, thích họ mua đồ ngon để thưởng cho mình.

​Trong mười phút nghỉ ngơi, Chúc Xuân còn chưa kịp tìm chỗ trống để ngồi xuống thì Mạnh Thiên Hành và Nguyễn Quất đã mang theo ánh mắt sáng rực vây lại gần.

​Chúc Xuân bận rộn cả một tuần trời, trong lòng bỗng "thịch" một tiếng, có một dự cảm chẳng lành.

​Đứng trước hai ánh mắt nóng bỏng, Chúc Xuân nghiến răng, ngồi bệt xuống bãi cỏ trống. Mạnh Thiên Hành và Nguyễn Quất cũng ngồi xuống theo, vây quanh hai bên cô. Bầu không khí kỳ lạ đến mức khiến Chúc Xuân tê dại cả da đầu.

​Cô... có quên bài tập nào không nhỉ?

Đâu có...

Cũng chẳng có bài tập nhóm nào mà.

​Nguyễn Quất nhìn sang Mạnh Thiên Hành, Mạnh Thiên Hành bặm môi nhìn lại, ra hiệu cho cô nàng mở lời.

​Nguyễn Quất hắng giọng: "Kế hoạch kết bạn của cậu tiến triển đến đâu rồi?"

​Nói xong, cô nàng chớp chớp mắt nhìn Chúc Xuân, nhìn cái đứa bạn ngốc nghếch nhà mình dù có đọc cả trăm cuốn tiểu thuyết ngôn tình thì dây thần kinh tình cảm vẫn chẳng chịu thông suốt.

​Tin tức Chúc Xuân theo đuổi Trần Trường Cảnh đã lan truyền trong nội bộ lớp, và đang nhanh ch.óng bùng nổ ở những góc khuất. Ngoại trừ người trong cuộc không biết, mọi người đều đã rõ mười mươi. Lời đồn truyền đi quá chân thực, thực đến mức khiến Mạnh Thiên Hành và Nguyễn Quất bắt đầu nghi ngờ Chúc Xuân đã phản bội lại "lý tưởng ban đầu" của chính mình.

​Sau khi cơ thể thả lỏng, trong đầu Chúc Xuân toàn là tiếng nhạc nền mạnh mẽ lúc nãy tập luyện, hoàn toàn không chú ý đến ánh mắt kỳ lạ của hai người bên cạnh. Cô suy nghĩ một chút rồi thành thật lắc đầu: "Chẳng ra sao cả."

​"Anh ta khó tiếp cận quá."

​"Tớ có cảm giác cuốn tiểu thuyết của tớ sắp say goodbye với tớ rồi."

​Chúc Xuân nói xong, hai tay giang ra tỏ vẻ bất lực. Kỳ nghỉ lễ mùng 1 tháng 5 cô phải về quê, trước ngày đó cô nhất định phải hạ gục được Trần Trường Cảnh chính xác hơn là tóm lấy cuốn tiểu thuyết trong tay anh  ta!!!

​Nguyễn Quất bị lời nói của bạn mình làm cho cạn lời, khóe miệng giật giật, ánh mắt cầu cứu Mạnh Thiên Hành.

​Mạnh Thiên Hành khựng lại một nhịp, sắp xếp từ ngữ rồi lên tiếng: "Vậy cậu tiếp cận anh ấy như thế nào?"

​Rốt cuộc là tiếp cận kiểu gì mà lại bị mọi người đồn đại thành Chúc Xuân đang theo đuổi Trần Trường Cảnh vô cùng mãnh liệt như vậy chứ.

​Chúc Xuân nhắm mắt lại, ngượng ngùng vài giây, ánh mắt lơ đãng nhìn ngọn đèn đường bên lối chạy, kể lại ngọn ngành mọi chuyện xảy ra trong mấy ngày qua. Nói xong, khóe miệng cô nhếch lên, ánh mắt mang theo chút hưng phấn nhìn hai cô bạn cùng phòng.

​Đầu tháng Tư, chênh lệch nhiệt độ khá lớn. Nghe xong câu chuyện, Nguyễn Quất và Mạnh Thiên Hành như bị đóng băng tại chỗ.

​Với tư cách là người duy nhất trong phòng 153 có kinh nghiệm yêu đương, Nguyễn Quất híp mắt lại, nhìn chằm chằm về phía Chúc Xuân. Chúc Xuân mím môi khó hiểu, chớp chớp đôi mắt to tròn nhìn lại. Nguyễn Quất bị nhìn đến mức bất lực, trong họng bật ra một tiếng cười nhẹ, mày nhíu c.h.ặ.t.

​Cô nàng thực sự muốn gõ mở não Chúc Xuân ra, xem bên trong ngoài tiểu thuyết và đồ ăn thì còn có cái gì nữa? Đọc "sách" bao nhiêu năm nay trôi đi đâu hết rồi à?

​Không có ai nói cho cô ấy biết, cách kết bạn của cô ấy và cách theo đuổi người khác chẳng khác gì nhau sao? Ồ, không đúng, thậm chí còn mãnh liệt hơn cả cách theo đuổi thông thường, đúng là cách theo đuổi phiên bản Plus.

​"Chu Diên, cậu cười ngông cuồng quá rồi đấy."

​Trong phòng ký túc xá, Lý Thuật Hoài không nhịn được lên tiếng nhắc nhở. Cái cậu bạn nào đó sau khi ra ban công gọi một cuộc điện thoại quay lại, cứ ngồi trên ghế liên tục phát ra những tiếng cười kỳ quái.

​Khóe miệng Chu Diên không ngừng giật giật, cố nhịn cười, nhướng mày nói: "Bạn cùng phòng của cậu vừa đi làm ông tơ về đấy." Nói xong, cậu ta đưa tay vuốt vuốt mái tóc rối bù của mình.

​Bàn tay đang cầm cốc nước của Lý Thuật Hoài khựng lại, hỏi vặn: "Gì cơ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

​"Ngôn Chất Văn ở ban Văn thể mỹ khoa Cơ điện ấy, đoán xem cậu ta nhìn thấy ai trên sân vận động Tây?"

​Lý Thuật Hoài nghĩ không ra nên lắc đầu.

​"Chúc Xuân! Cái cô bạn thích Trần Trường Cảnh ấy!"

​Có người thích Trần Trường Cảnh dường như là chuyện rất bình thường, Lý Thuật Hoài không hề cảm thấy bất ngờ. Cậu chỉ tò mò, sao cô bạn này lại khiến Chu Diên phản ứng mạnh đến vậy: "Đó là ai thế?"

​Chu Diên nhìn khuôn mặt bình thản của Lý Thuật Hoài, chợt nhận ra cậu không biết Chúc Xuân là ai. Cậu ta ngẫm nghĩ một chút rồi bắt đầu miêu tả: "Hôm thi đấu bóng rổ, cái bạn nữ mặc áo cộc tay màu xám, váy ngắn hoa nhí màu xanh lá cây ấy. À! Đúng rồi! Cô ấy để mái bằng, đeo kính gọng tròn."

​Chu Diên vẫn đang thao thao bất tuyệt, nhưng âm thanh đã dần xa khỏi tai Lý Thuật Hoài. Cậu cụp mắt nhìn xuống mặt đất, trong đầu hiện lên bóng dáng màu xanh lục có chút đáng yêu kia.

​Chúc Xuân, hóa ra cô ấy tên là Chúc Xuân.

Thư Sách

​Chu Diên không nhận ra sự khác thường của bạn mình, tiếp tục nói: "Khoa của họ không đủ người, phải mượn người của khoa mình, cơ hội tốt như vậy sao có thể bỏ lỡ được!"

​Hiện tại là Ngôn Chất Văn đang giúp bật nhạc, nhưng nếu Trần Trường Cảnh qua đó thì hoàn toàn có thể thay thế.

​Chu Diên cao giọng: "Tớ đã gọi điện ngay cho Trần Trường Cảnh, bịa một lý do để lừa cậu ta đến sân Tây rồi."

​Tuyệt cú mèo! Chu Diên lâng lâng đợi chờ một ngày tháng năm nào đó, Trần mỗ sẽ phải rơi nước mắt biết ơn mà mời cậu ta ăn một bữa no nê. Dù sao thì, cái tên này mà không có cậu giúp thì khó mà "thoát ế" được.

​Buổi tập luyện động tác bắt đầu. Chúc Xuân đứng ở góc hàng thứ nhất, mở to đôi mắt nhìn bạn nữ hướng dẫn động tác phía trước, não cô gần như trống rỗng, hoàn toàn không để tâm.

​"Khi hành lễ, bốn ngón tay đan chéo nhau, ngón cái gập vào trong, nam thì tay trái ở trên, nữ thì tay phải ở trên."

​Não Chúc Xuân trống rỗng, nhưng tay vẫn làm theo động tác.

​Còn chưa làm xong, Mạnh Thiên Hành đứng cạnh cô nhích lại gần một bước, ánh mắt liếc nhìn nam hộ cờ bên trái hàng thứ hai, hạ giọng nói: "Cái tên kia vô duyên ghê, vừa nãy cậu ta xì xào với người bên cạnh, nói là nữ sinh ở cột thứ tư hàng thứ hai trông không tồi, còn nữ sinh hàng thứ ba thì trông không đẹp. Thật bó tay luôn, bản thân trông có ra làm sao đâu mà còn không biết xấu hổ đi bàn tán người khác."

​Nói xong, Mạnh Thiên Hành bực bội ra mặt.

​Hai chữ "vô duyên" trực tiếp kéo Chúc Xuân đang mơ màng về lại thực tại. Cô bỏ tay xuống, khựng lại một nhịp, liếc mắt mỉm cười nhìn Mạnh Thiên Hành.

​Sự theo đuổi thường mang lại lòng can đảm độc nhất vô nhị, Chúc Xuân dạo này đã bị ai đó rèn giũa đến mức dám hành động bốc đồng rồi, giờ phút này cô đang có lòng can đảm dâng trào.

​Ánh đèn sân vận động chiếu xuống, đôi mắt hạnh xinh đẹp của Chúc Xuân rực sáng long lanh. Mạnh Thiên Hành hiểu được ý cô liền gật đầu.

​Mạnh Thiên Hành thở hắt ra, hơi cao giọng: "Xuân, cậu thấy nam sinh nào trông xấu nhất?"

​Chúc Xuân ngước mắt nhìn bóng dáng cậu nam sinh phía trước, hai bàn tay rịn mồ hôi nắm c.h.ặ.t lại, giọng nói vô cùng rõ ràng, vừa cười vừa trêu chọc: "Hả? Không phải mọi người đều biết sao? Chính là cậu hộ cờ bên trái kia kìa."

​Âm lượng của hai người không nhỏ, đủ để nam sinh phía trước nghe rõ mồn một.

​Vài giây sau khi dứt lời, nam sinh có vóc dáng không cao kia nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, mang theo vẻ mặt tức giận quay phắt lại nhìn hai người họ. Chúc Xuân c.ắ.n răng, siết c.h.ặ.t t.a.y, lùi lại một bước theo bản năng.

​"Các cậu có ý gì?"

​Cậu nam sinh cao giọng, tiến lại gần hai người. Động tĩnh bên này không nhỏ, mọi người đều dừng động tác, ngoái nhìn về phía họ.

​Làm chậm trễ việc tập luyện vốn không phải là chủ ý của Chúc Xuân. Cô mím môi cảm thấy hơi áy náy, gò má chợt đỏ bừng ngay khoảnh khắc mọi người đổ dồn ánh mắt sang.

​Nhưng Chúc Xuân vẫn nghiến răng đáp trả: "Chẳng có ý gì cả, trình bày sự thật cũng không được sao?"

​Cô đứng cạnh Mạnh Thiên Hành, ngẩng đầu nhìn nam sinh hung hăng trước mặt mình. Cho phép cậu ta đàm tiếu người khác, không cho phép người khác đàm tiếu cậu ta à? Đàn ông con trai đúng là hay so đo tính toán.

​Cậu nam sinh kia lập tức mất bình tĩnh, bước tới một bước, hét vào mặt Chúc Xuân: "Não có vấn đề à!"

​Giọng cậu ta rất to, cảm xúc đã mất kiểm soát, những người phía trước thấy tình hình không ổn liền bắt đầu lên tiếng can ngăn. Chúc Xuân lại lùi bước, nhưng lần này lưng cô không còn ôm lấy không khí nữa mà đụng trúng vào một l.ồ.ng n.g.ự.c quen thuộc.

​Mùi hương hoa trắng thanh nhã, sạch sẽ chẳng chút kiêng dè len lỏi vào nhịp thở của cô. Cơ thể Chúc Xuân cứng đờ, còn chưa kịp quay đầu lại, bờ vai đã bị một đôi bàn tay thon dài, ấm áp và mạnh mẽ giữ c.h.ặ.t.

​Trần Trường Cảnh cúi đầu nhìn Chúc Xuân một cái, sau đó nâng mắt nhìn nam sinh dữ tợn đối diện cô với ánh mắt lạnh lẽo không chút nhiệt độ, giọng điệu đều đều: "Cậu muốn thế nào?"

​Giọng của anh  rất ngang, âm thanh trong trẻo, sạch sẽ, nhưng không hề thiếu đi sức uy h.i.ế.p. Bốn chữ đơn giản như vậy khiến Chúc Xuân đang tựa lưng vào anh không nhịn được mà nổi da gà, giống như một luồng điện chạy dọc sống lưng, toàn thân tê rần, luống cuống không biết làm sao.

​Chàng trai nói xong liền cúi đầu nhìn Chúc Xuân, nhẹ giọng hỏi: "Cậu ta mắng em  à?"

​Không biết từ lúc nào Mạnh Thiên Hành đã bị Nguyễn Quất kéo sang một bên. Vị trí thay đổi, bên cạnh Chúc Xuân lúc này chỉ còn lại Trần Trường Cảnh. Hai cô bạn nhìn cảnh tượng này, há hốc mồm ngạc nhiên đến mức tròn xoe như hình chữ O.

​Ủa khoan? Chuyện này sao không giống với những gì Chúc Xuân vừa mô tả vậy?

​Chúc Xuân lấy lại tinh thần, cười hơi gượng gạo một chút, nghiêng người sang phải để thoát khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc đầy ấm áp của Trần Trường Cảnh, mím môi: "Đúng... là vậy đó... Em ..."

​Trong lúc não Chúc Xuân còn đang trống rỗng, người phụ trách của khoa đã tiến lên hai bước, lên tiếng giải vây: "Không sao không sao, mọi người đều là bạn học cả, hôm nay cũng vất vả rồi. Ngày kia chúng ta lại tiếp tục tập luyện, bây giờ mọi người có thể giải tán trước nhé!"

​Cậu nam sinh kia bị những người khác mạnh mẽ kéo đi, lúc rời đi vẫn còn ngoái lại nhìn Chúc Xuân với vẻ mặt đầy khinh khỉnh, Chúc Xuân cũng trưng ra vẻ mặt không phục lườm lại.

​Sau khi lườm xong, Chúc Xuân với khuôn mặt kiêu ngạo của kẻ chiến thắng quay đầu lại, nhưng ngay giây phút chạm phải ánh mắt của Trần Trường Cảnh, nụ cười trên khóe miệng cô dần dần buông thõng xuống.