Nhật Ký Yêu Đương Của Nữ Sinh Hướng Nội

Chương 14

 

​Hơn 30 người trong đội hình nhanh ch.óng tản đi chỉ trong vài phút. Chúc Xuân đứng tại chỗ, hơi ngượng ngùng đưa mắt tìm kiếm bóng dáng của Nguyễn Quất và Mạnh Thiên Hành.

​Tuổi báo à? Chuồn lẹ thế?

​Sao không đợi cô với?

​Chúc Xuân cạn lời.

​Trần Trường Cảnh rũ mắt, vẫn luôn chăm chú quan sát hành động của Chúc Xuân, nhìn cô làm những cử chỉ nhỏ liên tục ngó lơ mình. Gió tháng Tư từng đợt thổi qua, cô gái trước mắt cậu cứ như một chiếc con quay nhỏ, liên tục xoay người dáo dác nhìn quanh. Trần Trường Cảnh thực sự không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

​Chiếc "con quay" dừng lại, Chúc Xuân ngước mắt nhìn cậu.

​Phớt lờ nhịp tim đang đập liên hồi của mình, Chúc Xuân vô cùng chân thành gửi lời cảm ơn: "Cảm ơn anh , vừa nãy đã giải vây cho em ."

​Trần Trường Cảnh khẽ nhướng mày, tiếp tục cười: "Thế mà gọi là giải vây sao?"

​Câu hỏi này làm khó Chúc Xuân, cô mím môi suy nghĩ một lát rồi đáp: "Chắc là tính chứ, ít nhiều gì cậu ta cũng vì có anh  nên mới không dám xông lên."

​Nói đến đây, trong lòng Chúc Xuân lại khinh bỉ cậu nam sinh kia một phen. Bắt nạt kẻ yếu, sợ hãi kẻ mạnh, thật chẳng ra làm sao!

​Chúc Xuân ngừng lời, chần chừ một chút rồi giơ ngón cái lên bày tỏ sự tán thưởng với Trần Trường Cảnh.

​Mọi người xung quanh đều đã giải tán, hai người đứng trên bãi cỏ, giữa khoảng sân rộng lớn, tiếng gió lùa qua văng vẳng bên tai. Trần Trường Cảnh nhìn đôi mắt sáng lấp lánh của cô, hàng mi đen nhánh của cô gái không ngừng chớp động, cậu bỗng cảm thấy một trận ngứa ngáy trong lòng.

​Anh  đã không vạch trần lời nói dối vụng về của Chu Diên mà chọn đến đây.

​Anh  không ngần ngại đứng chắn sau lưng cô, xoa dịu cảm xúc của cô.

​Tất cả những điều này dường như đã đi quá giới hạn mối quan hệ vốn có của hai người, đầu óc Trần Trường Cảnh hơi rối bời. Anh  nhận ra mình chỉ có thể lợi dụng khoảng cách, dùng tin nhắn để từ chối người trước mặt, chứ không thể dùng hành động thực tế.

​Cơ thể anh  đang phản bội lại anh .

​Thấy anh  ngẩn người, Chúc Xuân tinh ý chuyển chủ đề: " Em có mua cho mèo nhỏ nhà anh  một món quà, lát nữa anh mang về nhé."

​Chủ đề chuyển qua hình như hơi sai sai, Chúc Xuân nói xong liền có chút lo lắng nhìn Trần Trường Cảnh.

​Liệu anh  ấy có từ chối mình nữa không?

​Nếu lại bị từ chối, trái tim không còn non nớt của cô cũng sẽ chịu đả kích nặng nề mất!

​Vài giây sau, Trần Trường Cảnh khẽ "ừm" một tiếng rồi quay người rời đi.

​Chúc Xuân bị chữ "ừm" kia đập cho ngơ ngác tại chỗ. Định thần lại một lát, cô lập tức xoay người đuổi theo bước chân của Trần Trường Cảnh. Cô ló đầu ra từ phía sau lưng anh, tò mò hỏi: "Sao lần này anh  lại đồng ý rồi?"

​Trần Trường Cảnh liếc nhìn cô một cái, không nói gì.

​Chúc Xuân tiếp tục: "Vậy ba lần trước em  ngỏ lời, sao anh  lại không đồng ý?"

​Trần Trường Cảnh dừng bước, dùng ánh mắt hơi khó tin nhìn Chúc Xuân, nhạt giọng hỏi ngược lại: "Em thấy sao?"

​Anh  không cảm thấy những yêu cầu đó có phần hơi "quá đáng" à?

​Ít nhất... ở thời điểm mới bắt đầu thì hơi quá đáng.

​Chúc Xuân nhíu mày, mở lời với vẻ mặt đầy cẩn trọng: "Chắc không phải đâu nhỉ, trông anh  không giống người thích chiếm món lợi nhỏ của người khác."

​Không giống người chỉ biết nhận quà suông.

​Trần Trường Cảnh: "..."

​"Ơ! Sao anh  lại đi tiếp rồi?"

​Chúc Xuân tăng tốc đuổi theo Trần Trường Cảnh, anh  thấy cô bước tới cũng cố ý điều chỉnh nhịp bước chậm lại.

​"Vậy... bây giờ chúng ta có tính là bạn bè chưa?"

​Hai người đi dạo trên con đường nhỏ rợp bóng cây trẩu, ánh đèn đường chiếu sáng những sợi tóc tơ của Chúc Xuân, mái tóc đen nhánh óng ả như được nhuộm một lớp ánh vàng. Trần Trường Cảnh rũ mắt nhìn cô, chỉ hỏi: "Quan trọng lắm sao?"

​Chúc Xuân giơ tay khẽ đẩy gọng kính, gật đầu lia lịa như giã tỏi: "Tất nhiên là quan trọng rồi."

​Vì cuốn tiểu thuyết chứ sao! Đây là bước tiến vô cùng quan trọng để lấy được tiểu thuyết đó!!!

​"Vậy em  có thể trả lời câu hỏi lúc trước của tôi không?"

​Chính là câu hỏi: Đau khổ là mảnh đất màu mỡ của văn học, vậy sau đó thì sao?

​Chúc Xuân im bặt. Thành thật mà nói thì trong một khoảng thời gian ngắn cô hoàn toàn không thể nghĩ ra đáp án cho câu hỏi này. Năm nay cô 20 tuổi chứ không phải 18 tuổi, khả năng tư duy biện chứng đã suy giảm đi đáng kể.

​Thấy Chúc Xuân trầm ngâm, Trần Trường Cảnh dời ánh mắt nhìn sang hướng khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

​Trong lúc anh  đang suy nghĩ xem nên bắt đầu chủ đề tiếp theo như thế nào thì đột nhiên nghe thấy một câu trả lời khiến bản thân không kịp trở tay.

​Chúc Xuân không muốn bỏ lỡ cơ hội tốt thế này để kéo gần khoảng cách. Cô c.ắ.n răng, ngẩng đầu nhìn đường nét xương hàm góc cạnh mượt mà đang được ánh sáng lướt qua của cậu, nghiêm túc nói: "Giây tiếp theo."

​Ba chữ này lập tức chạm đến dây thần kinh nhạy cảm của Trần Trường Cảnh. Anh  ngoái đầu nhìn cô, có chút nghi ngờ thính giác của chính mình: "Cái gì?"

​Chúc Xuân cười tươi rói: "Em bảo là, em có thể đưa ra một lý do khác để chúng ta làm bạn."

​Sau đó, giọng nói của cô gái vang lên đầy dõng dạc, truyền vào tai cậu một cách vô cùng rõ ràng.

​Cô nói: "Giây Tiếp Theo, chúng ta đều đang đọc cuốn tiểu thuyết này."

​Không phải là một giây tiếp theo, mà là tiểu thuyết "Giây Tiếp Theo".

​Trần Trường Cảnh hoàn toàn sững sờ tại chỗ, chìm đắm hoàn toàn vào đôi mắt sáng lấp lánh của Chúc Xuân.



​Sáng thứ Bảy, Trần Trường Cảnh mặc bộ đồ ngủ ở nhà sẫm màu đứng trước chiếc tủ sách màu nâu đậm. Tiếng sột soạt phía sau lưng kéo dòng suy nghĩ của anh  trở lại, ánh mắt anh  rời khỏi hai cuốn sách giấy.

​Một tiếng thở dài khẽ vang lên trong căn phòng yên tĩnh. Trần Trường Cảnh bước về phía bàn học, cúi người cầm cuốn sách cậu đã mượn ở thư viện từ vài tuần trước lên.

​Một cuốn tiểu thuyết trinh thám không dài lắm, vậy mà anh  lại để đó lâu như vậy vẫn chưa đọc. Điều này không đúng với tính cách của anh , đầu óc Trần Trường Cảnh trống rỗng, đầu ngón tay nhẹ nhàng miết lên bìa sách.

​Chú mèo Compa nghịch đồ chơi đến mệt phờ bèn chạy tới cọ mạnh vào ống quần cậu. Hơi ấm liên tục truyền đến từ mắt cá chân cắt ngang dòng suy nghĩ của Trần Trường Cảnh. Động tác trên tay anh  chậm lại,  không vội cúi xuống vỗ về Compa mà cầm cuốn sách kia xếp lên tủ, đặt ngay cạnh hai cuốn sách nọ.

​Làm xong xuôi, Trần Trường Cảnh mới ngồi xổm xuống, đưa tay phủi phủi mớ lông mèo dính trên ống quần.

​Compa thấy anh  mãi không đoái hoài gì đến mình thì sốt ruột kêu "meo meo" ầm ĩ, đưa hai chân trước lên cào cào vào đầu gối cậu. Nhìn dáng vẻ sốt sắng của nó, Trần Trường Cảnh không nhịn được mà bật cười khẽ. Anh  ôm nó đứng dậy, vuốt ve dỗ dành: "Máy nhả hạt vẫn còn thức ăn cơ mà?"

​Nếu tranh thủ được thời gian, Trần Trường Cảnh sẽ ngồi chơi với nó lúc ăn, không có thời gian thì sẽ nhờ bạn bè ghé qua ngó một chút. Máy nhả hạt lúc nào cũng có sẵn thức ăn 24/24, nên căn bản con mèo béo này chẳng bao giờ bị bỏ đói cả.

​Compa kêu lên hai tiếng, vùng vẫy thoát khỏi vòng tay cậu rồi nhảy một cái, đáp đất vững vàng trên nền đá cẩm thạch trắng.

​Trần Trường Cảnh nhướng mày, theo thói quen giơ tay phủi lông mèo bám trên người. Mùa hè sắp đến rồi, mèo lại bắt đầu rụng lông thường xuyên hơn. Xem ra mùa hè năm nay cậu phải bỏ thói quen thích mặc áo cộc tay màu đen thôi.

​Sau khi phủi qua loa đống lông dính trên người, Trần Trường Cảnh tiến lên hai bước, nhìn Compa đang liên tục ngoạm c.ắ.n món đồ chơi hình ngôi sao năm cánh màu xanh dương.

​Ừm, đồ chơi hết pin rồi, không phải nó nghịch mệt.

​Trần Trường Cảnh thở dài, rút ra kết luận.

Thư Sách

​Buổi tối hôm đó Chúc Xuân đưa đồ chơi cho cậu, cô bảo đã sạc đầy pin và sát trùng kỹ lưỡng rồi, thế nên sau khi đem về khu nhà ở dành cho chuyên gia, Trần Trường Cảnh đã đưa luôn cho Compa chơi mà chẳng có gì e ngại.

​Trần Trường Cảnh bất lực xoay người mở tủ, đưa tay lướt qua mấy lọ t.h.u.ố.c va vào nhau lách cách ở phía trước để lấy cục sạc mình đã cất gọn ra. Sau đó cậu đi về phía Compa, giơ tay xoa nhẹ đầu nó, nhặt món đồ chơi bên cạnh lên, tìm cổng sạc rồi cắm điện.

​Hoàn thành xong một chuỗi động tác, Trần Trường Cảnh phủi tay đứng dậy, lùi lại vài bước. Compa lại bất thường không đi theo cậu, ngược lại còn tỏ ra vô cùng hứng thú nằm gác cằm bên cạnh món đồ chơi, bộ dạng quyến luyến không rời. Bình thường Trần Trường Cảnh hiếm khi thấy nó như vậy, cậu có chút ngạc nhiên mà bật cười.

​Nó rất thích món quà Chúc Xuân tặng. Không phải chỉ món này, mà là tất cả, là cả hai món quà mà cô đã tặng.

​Món đồ đan len hình con mèo nhỏ mà Chúc Xuân tặng từ lúc đầu bị cậu bỏ quên trên bàn trà. Đáng ra cậu đã quên bẵng đi rồi, kết quả là vào một ngày nọ, cậu phát hiện Compa đang ôm c.h.ặ.t lấy con mèo len đó mà c.ắ.n. Đồ đan len khá mỏng manh, Trần Trường Cảnh sợ nó c.ắ.n hỏng nên đã cất đi, không cho nó chơi nữa.

​Dòng suy nghĩ trôi đến đây, Trần Trường Cảnh chợt nhớ tới câu nói của Chúc Xuân thốt ra tối qua: "Trông anh  không giống người thích chiếm món lợi nhỏ của người khác."

​Người nói vô tình, người nghe hữu ý.

​Trần Trường Cảnh đã ghim câu này trong đầu. Xét theo tình hình hiện tại, anh  có vẻ giống một kẻ thích chiếm lợi nhỏ thật. Anh  không đồng ý làm bạn với Chúc Xuân, nhưng lại nhận lấy hai món quà của cô một cách khó hiểu.

​Nghĩ tới đây, trong lòng Trần Trường Cảnh chợt dâng lên một cảm giác tê rần chua xót. Thứ cảm xúc không rõ ràng này khiến anh  chẳng biết làm sao để chống đỡ. Anh  c.ắ.n răng thở dài, cầm điện thoại lên rồi quay người ngồi xuống ghế.

​Mở điện thoại, Trần Trường Cảnh không chút do dự nhấn vào ứng dụng mua sắm màu vàng, ngón tay nhanh ch.óng gõ hai chữ "Quà tặng". Tuy nhiên, ngay khoảnh khắc ngón cái chuẩn bị chạm vào phím tìm kiếm, anh bỗng giật mình bừng tỉnh, hành động khựng lại.

​Chuỗi hành động vừa rồi đang nói cho anh  biết: Anh muốn mua quà tặng Chúc Xuân. Sự thật rành rành này khiến anh  có phần bối rối. Tặng quà ư, rốt cuộc anh tặng quà với danh nghĩa gì đây?

​Bạn bè? Đàn anh? Hay là... cùng fan? Tác giả và độc giả có được tính là fan cùng đu một tác phẩm không?

​Luồng suy nghĩ lan man đến đây thì bị anh cưỡng ép cắt đứt. Trong đầu Trần Trường Cảnh lúc này chỉ còn lại hai chữ "cùng fan" cứ chập chờn.

​Anh  khẽ hắng giọng, thoát khỏi ứng dụng mua sắm, mở một ứng dụng mạng xã hội màu vàng khác mà đã lâu lắm rồi chưa từng chạm tới. Lướt qua một đống tùy chọn, ngó lơ phần tin nhắn đang hiển thị 99+, cậu gõ thẳng tên tài khoản mạng mà Chúc Xuân đã nói với mình vào đêm hôm đó để tìm kiếm.

​Mùa Xuân Đến Rồi.

​Nhấn vào tài khoản có lượng người theo dõi cao nhất, sau khi nhìn rõ trang cá nhân của cô, Trần Trường Cảnh mới thở phào nhẹ nhõm, nhịp tim đang lơ lửng nay cũng trở lại bình thường.

​Anh  đoán không sai, cậu có biết người này. Vị tác giả liên tục sáng tác truyện đồng nhân cho "Giây Tiếp Theo".

​Không biết nghĩ đến chuyện gì, khóe miệng đang mím c.h.ặ.t của Trần Trường Cảnh từ từ cong lên, cậu ôm điện thoại bật cười. Ngón tay lướt trên màn hình, sau khi đọc lướt qua vài bài viết, nụ cười nhẹ trên khóe môi Trần Trường Cảnh bắt đầu tắt dần. Đồng t.ử anh liên tục giãn ra, đôi lông mày rậm nhíu c.h.ặ.t lại.

​Lâu rồi không gặp, sao văn phong của cô ấy lại trở nên... hoang dã thế này?

​Trần Trường Cảnh thu lại ý cười, trong đầu lại hiện lên trang truyện với nội dung vô cùng bạo dạn trên điện thoại của Chúc Xuân hôm đó. Yết hầu cậu trượt lên xuống, anh giơ tay che mặt lại, chìm vào trầm mặc.

​...

​Về phần Chúc Xuân, tự bóc trần thân phận nhưng không nhận được phản ứng như mong đợi. Biểu cảm khựng lại của Trần Trường Cảnh cô không tài nào giải mã được, vì thế cô quyết định không giải nữa. Cô phải tìm Thẩm Mộng Trạch ra ngoài đi ăn thôi!