Nhật Ký Yêu Đương Của Nữ Sinh Hướng Nội

Chương 12

 

​Sau khi gửi liền năm tin nhắn, mặt hồ c.h.ế.t lặng cuối cùng cũng nổi lên những gợn sóng – một vòng gợn sóng lộn xộn, vô cùng khó hiểu.

​Thẩm Mộng Trạch: [Cậu tên là gì?]

​Chúc Xuân nhíu mày "A" lên một tiếng, bật người đứng dậy. Vì đứng lên quá nhanh nên trước mắt tối sầm lại. Cô c.ắ.n răng, đưa tay vịn vào bức tường bên cạnh, định thần lại vài giây rồi cúi đầu bắt đầu "hỏi tội" Thẩm Mộng Trạch.

​Mùa xuân ơi : [THẨM! MỘNG! TRẠCH!]

​Đối phương dường như đã xác nhận được điều gì đó. Vài giây sau, một sticker thả tim được gửi tới, kèm theo một tin nhắn khiến não bộ cô ngay lập tức bừng tỉnh.

​Thẩm Mộng Trạch: [Tự dưng cậu ăn nói lung tung, tớ lại tưởng cậu bị h.a.c.k nick.]

​Khóe miệng Chúc Xuân giật giật, cô dứt khoát tắt điện thoại, nửa người tựa vào tường làm bộ cosplay thành nam thần u buồn. Ông trời chắc cũng thấu hiểu cái khí chất "trạch nữ" chả có chút u sầu nào của cô, nên cô gồng chưa được hai giây thì điện thoại lại reo lên.

​Khóe miệng Chúc Xuân nhếch lên, đưa tay nhẹ nhàng vuốt lại mái ngố, mang theo phong thái tự tin ngút ngàn kiểu "phu nhân cuối cùng cũng biết sai rồi", quét khuôn mặt mở khóa điện thoại.

​Con nhỏ đáng ghét Thẩm Mộng Trạch không hề rep cô, mà một "nhân vật mang cái tên đậm mùi chính trị" nào đó vừa gửi cho cô một tin nhắn.

​Chu Diên: [Đàn em, tới mau! Anh đợi em ở khúc quanh chỗ cái cân.]

​Chúc Xuân bần thần nhìn đi nhìn lại tin nhắn này mấy lần. Bề ngoài thì im lìm đứng ngây ra đó, nhưng thực chất trong lòng đã giãy đành đạch như một con tôm sống.

​Đi hay không đi? Đi hay không đi...

​Thể diện quan trọng hay tiểu thuyết quan trọng?

​Thể diện vứt đi cũng được, không sao cả, lên đại học rồi thì mặt mũi tự động bốc hơi thôi.

​Tiểu thuyết mới là quan trọng nhất, không gì có thể sánh bằng cuốn tiểu thuyết mà cô ngày đêm mong ngóng.

​Chúc Xuân hít một hơi thật sâu, nhắn lại ngắn gọn một chữ "Dạ", sau đó tắt máy, mang theo khí thế anh dũng như đi vào chỗ c.h.ế.t mà bước tới "chiến trường".

​.

​Ngày thứ Bảy, toàn bộ nhà thi đấu đều rất tĩnh lặng. Tiếng bước chân của Chúc Xuân không ngừng vang vọng bên tai, cô hết lần này đến lần khác điều chỉnh nhịp thở, nhẩm đi nhẩm lại kịch bản cho cuộc chạm mặt sắp tới.

​Cách đó không xa, một bóng dáng đáng yêu mặc chiếc váy hoa nhí màu xanh lá xuất hiện. Chu Diên cất điện thoại, vẻ mặt nhiệt tình vẫy tay chào: "Đàn em! Đàn em! Bên này!"

​Chúc Xuân thấy thế liền cố xốc lại tinh thần, khóe miệng rặn ra một nụ cười, nhấc tay vẫy vẫy nhè nhẹ đáp lại lời chào của anh.

​Chu Diên: "..."

​Cô bé này nhát quá, Chu Diên nghĩ đến đây không khỏi lắc đầu. Anh bước tới trước không nhanh không chậm, đưa chai nước Evian mà anh vừa vung khoản tiền khổng lồ "10 tệ" để mua cho Chúc Xuân.

​Chúc Xuân với khuôn mặt ngơ ngác nhận lấy, sau đó ngước mắt nhìn Chu Diên.

​Chu Diên rũ mắt, khóe miệng vương một ý cười mà cô không sao hiểu nổi.

​"Đàn em, lát nữa em cứ đứng ở đây đợi Trần Trường Cảnh đi ra là được."

​Chúc Xuân gật đầu.

​"Nếu cậu ấy từ chối, em cứ mặt dày bám riết lấy một chút!" Chu Diên càng nói càng kích động: "Trần Trường Cảnh tuy lạnh lùng, nhưng đối xử với người khác rất lịch sự, sẽ không làm khó em đâu."

​Chúc Xuân nắm c.h.ặ.t chai nước khoáng, tiếp tục gật đầu.

​"Dù có bị từ chối cũng không sao, có người support mạnh nhất là anh đây, kiểu gì cũng có ngày thành công. Đàn em, chúng ta sẽ liên lạc qua WeChat sau nhé!"

​Dặn dò xong câu cuối, Chu Diên nhìn đồng hồ rồi vội vã rời đi qua cửa ngách, trước khi đi còn vẫy tay với Chúc Xuân thêm lần nữa.

​Lần này Chúc Xuân nở nụ cười rạng rỡ, đáp lại Chu Diên nhiệt tình hơn hẳn.

​Đàn anh này thật tốt bụng, thân thiện hệt như các thầy cô truyền thụ bí kíp làm bài trước kỳ thi đại học vậy. Nghĩ đến đây, Chúc Xuân bĩu môi quay người lại, không khỏi thầm nghĩ: Giá mà người sở hữu hai cuốn tiểu thuyết kia là Chu Diên thì tốt biết mấy...

​Như vậy có lẽ cô sẽ bạo dạn hơn một chút.

​Chúc Xuân cúi đầu, liên tục săm soi chai nước khoáng giá trên trời trong tay. Nhìn từ mặt trước xuống dần bên dưới, cô muốn nhìn xem chai nước đắt thế này bộ được dát vàng hay sao?

​Còn chưa kịp nhìn rõ bảng thành phần, từ trên đỉnh đầu Chúc Xuân đã truyền đến một giọng nói quen thuộc.

​"Đứng đây làm gì?"

​Chúc Xuân giật mình, ngẩng phắt đầu lên như một phản xạ có điều kiện.

​Cảm giác ch.óng mặt lơ lửng bỗng chốc bay biến, cô hoàn toàn tỉnh táo nhìn cậu, bắt gặp một đôi mắt đen láy trong veo không mang chút rào cản nào.

​Mắt của Trần Trường Cảnh rất đẹp, đó là cảm nhận trực quan đầu tiên của cô. Đen sẫm và trong veo, nhưng dường như lại ẩn chứa một tầng sương mỏng khó đoán, giống như ai đó đã lén pha chút từ ngữ êm dịu, e ấp vào một bài thơ hào hùng phóng khoáng.

​Ngoài lạnh trong mềm, rất giống với con người cậu ấy.

​Trái tim Chúc Xuân bị khuấy đảo tung mù, bàn tay trái xoắn xuýt vào nhau. Trí óc mơ hồ, cô lùi lại một bước, đưa chai nước cho cậu: "Đàn anh, anh có muốn uống nước không ạ?"

​Nói xong câu này, Chúc Xuân chợt thấy xấu hổ vô cùng, đành cúi đầu nhắm c.h.ặ.t mắt.

​Gì vậy trời? Cô đang nói nhảm nhí cái gì thế này?

​Lẽ ra không nên nói câu đó, vậy phải nói gì... Tại sao lại không có đáp án mẫu chứ...

​Cô lại muốn "c.h.ế.t" mất thôi.

​Não bộ Chúc Xuân như "treo máy", bàn tay phải đang vươn ra cứ lơ lửng đông cứng giữa không trung. Mồ hôi rịn ra không ngừng ở lòng bàn tay và các đầu ngón tay, trong lòng cô còn hỗn loạn hơn cả đợt nắng nóng tháng Bảy.

​Trần Trường Cảnh sau khi nghe cô nói, ánh mắt hoàn toàn bị đôi tai đỏ bừng của cô thu hút. Sau đó, ánh nhìn lạnh nhạt của anh men theo gò má mịn màng trượt xuống, cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt đang đỏ ửng của cô.

​Trong vài giây ngắn ngủi, tâm trí Trần Trường Cảnh liên tục lóe lên mọi động thái dạo gần đây của cô.

​Cô tặng anh móc khóa hình mèo.

Cô dặn dò cậu nhớ nghỉ ngơi cho tốt.

Cô thề thốt một cách chắc nịch rằng anh rất xuất sắc.

​...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Thư Sách

​Bức tường trắng phẳng phiu không ngừng bị vẩy lên những gam màu cảm xúc khác biệt: món đồ đan len màu vàng ấm áp, màn đêm tĩnh lặng thuần túy không vẩn đục, hay những câu nói màu đỏ đầy nhiệt huyết... Mọi sắc màu rực rỡ đó đều do "cây xấu hổ" ngập tràn sức sống trước mặt này mang lại.

​Anh bắt đầu bị cô thu hút với tần suất dày đặc hơn.

​Giống như chú mèo Compa vươn vuốt nghịch rèm cửa rồi bị mắc kẹt, cậu bắt đầu lâm vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.

​Một khi đã cuốn vào vòng xoáy thì chẳng thể nào tự chủ được nữa.

​Trần Trường Cảnh lùi lại một bước, dời ánh mắt lảng tránh ánh nhìn của cô, nhìn sang hướng khác, c.ắ.n răng dứt khoát đáp từng chữ một: "Không uống."

​Hai chữ vừa dứt, cơ thể Chúc Xuân cứng đờ, còn Trần Trường Cảnh thì sải bước rời đi thật nhanh.

​Khi Trần Trường Cảnh đã đi khỏi, Chúc Xuân với khuôn mặt bừng bừng tức giận đến mức sắp nổ tung, siết c.h.ặ.t chai nước quay phắt lại nhìn về hướng cậu vừa đi.

​Bị từ chối một hai lần thì có lẽ sẽ thấy xấu hổ, nhưng bị từ chối đến mấy lần thì chắc chắn sẽ nổi điên. Chúc Xuân hùng hổ hừ mạnh một tiếng, bàn tay trái nắm c.h.ặ.t.

​Cô không tin là cô không thể tiếp cận được Trần Trường Cảnh!

​Cô, Chúc Xuân đây, tuyệt đối sẽ không từ bỏ cuốn tiểu thuyết của mình! Chúc Xuân cố bình ổn lại nhịp thở, ôm c.h.ặ.t chai nước khoáng vào lòng rồi bước ra khỏi nhà thi đấu.

​Đánh trống lần một thì hăng hái, lần hai thì xông lên, lần ba thì... tiếp tục tới bến.

​Dù sao thì môn "Lịch sử Văn học Cổ đại" cũng đã thi đỗ rồi, giờ có tự ý xuyên tạc lời của Tào Quế thì chắc cũng chẳng sợ bị phản vệ đâu.

​Chúc Xuân bước ra khỏi nhà thi đấu, đưa tay che ngang trán, híp mắt nhìn vầng mặt trời đang lặn dần về phía xa nhưng vẫn tỏa ra những tia sáng rực rỡ.

​Mâu thuẫn cụ thể thì phải phân tích cụ thể, cô không tin là cô không giải quyết được cái "mâu thuẫn đặc biệt" mang tên Trần Trường Cảnh này!!!

​.

​Thứ Hai.

​Chúc Xuân học xong, chỉnh sửa qua loa một bản tài liệu rồi gửi cho Trần Trường Cảnh.

​Tâm tâm niệm niệm: [Nội dung tài liệu sai rồi, không phải của hoạt động lần này.]

​Ngồi trước màn hình máy tính, Chúc Xuân tức tối giơ nanh múa vuốt. Thế nhưng, cô chưa kịp múa may được mấy cái, đối phương lại nhắn thêm hai chữ.

​Tâm tâm niệm niệm: [Để tôi làm.]

​Hai tay Chúc Xuân khựng lại giữa không trung, bàn tay trái hơi gượng gạo làm thành hình chữ "Bát" đặt dưới cằm giả bộ vuốt râu.

​Thủ pháp nghệ thuật đè nén trước rồi bùng nổ sau, cậu ta áp dụng rành rọt thật đấy. Giỏi văn học thế thì đi học thuộc lòng bài "Tề Hoàn Công phạt Sở" hộ cô luôn đi.

​Chúc Xuân nhún vai cười, tiến lại gần chiếc điện thoại đang đặt trên bàn. Bắt đầu dẹp bỏ liêm sỉ sang một bên, cô copy lại một câu nói cực kỳ thân thiện dán vào tin nhắn gửi cho Trần Trường Cảnh.

​Mùa xuân ơi : [Đàn anh ơi, chiều nay anh có rảnh không? Em mời anh đi ăn nhé?]

​Chưa tới hai giây, Trần Trường Cảnh đã trả lời vô cùng dứt khoát.

​Tâm tâm niệm niệm: [Không rảnh.]

​Chúc Xuân tức đến bật cười. Xuyên qua màn hình, cô mắng thầm cậu một trận xối xả, sau đó vừa uất ức vừa tỏ vẻ lạnh lùng mà đáp lại tin nhắn.

​Chỉ cần cô có rep lại thì cậu ta sẽ không thấy được sự bối rối trong sự im lặng của cô.

​Mùa xuân à: [Ồ.]

​Cô cực kỳ lạnh lùng gõ thêm một dấu chấm câu vào cho cậu, dấu chấm ở đây đã thể hiện trọn vẹn nỗi lòng phẫn nộ và bất lực tột cùng của tác giả!

​.

​Thứ Năm.

​Khi tan học ở phòng 03 đi ngang qua thư viện, Chúc Xuân nảy ra một ý liền nhắn tin cho Trần Trường Cảnh.

​Mùa xuân ơi : [Đàn anh, cuối tuần anh có lên thư viện học không? Em đi cùng với nhé.]

​Chắc chắn sẽ bị từ chối, Chúc Xuân dám cá 100% luôn.

​Cô che chiếc ô nhỏ điểm xuyết hoa lá màu xanh, đi đường tắt ngang qua thư viện để tới cổng Nam lấy bưu kiện. Đó là món quà cô mua cho chú mèo của Trần Trường Cảnh. Một món đồ chơi cho mèo hình ngôi sao năm cánh mà cô vô tình lướt thấy lúc xem video.

​Băng qua con đường lát đá, vòng qua phía trước khu phố thương mại đi bộ khoảng năm phút, Chúc Xuân đã đến trạm giao nhận bưu kiện. Cô cúp ô, mở điện thoại, trước khi vào app để copy mã vận đơn, cô tiện tay nhấn vào WeChat trước.

​Trần Trường Cảnh thế mà vẫn chưa thèm trả lời cô! Chúc Xuân bắt đầu hơi bực rồi đấy!

​Cái gì vậy? Bây giờ đến từ chối cũng lười nói với cô à? Chúc Xuân giả vờ lấy tay ôm n.g.ự.c, trong lòng không ngừng lên án cái người bạn chung fandom không có lấy chút lòng đồng cảm nào này.

​Nhìn chằm chằm phần trên cùng màn hình suốt mấy giây, vẫn không thấy xuất hiện thông báo "Đối phương đang nhập dữ liệu...". Chúc Xuân cạn lời thoát khỏi WeChat, chép mã vận đơn dán vào app trạm giao nhận, sau đó cất bước vào trong với vẻ hơi phấn khích.

​Sâu thẳm trong thâm tâm, cô cảm giác lần này dường như có một tia hi vọng thành công nhỏ nhoi, nhưng cô không được phép tỏ thái độ, nếu không sẽ bị "mất linh".

​Lấy bưu kiện xong, Chúc Xuân quyết định lần tới phải tìm cơ hội tốt lành để nói toạc ra với Trần Trường Cảnh.

​Nhất định phải vạch trần thân phận cả hai người đều là fan chung fandom, ai cho phép cậu ta dùng cái thái độ cao ngạo đó để đối xử với "đồng môn" cơ chứ? Chúc Xuân càng nghĩ càng đắc ý, bước chân nhẹ bẫng hướng về phía ký túc xá. Hộp bưu kiện hơi to nên thi thoảng cô lại phải dừng lại để điều chỉnh tư thế ôm cho dễ.

​Ở lần dừng lại để điều chỉnh tư thế thứ "n", điện thoại "ting" lên một tiếng.

​Khóe miệng Chúc Xuân nhếch lên, lòng đầy hoan hỉ bấm vào WeChat.

​Thế nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy tin nhắn, mặt cô biến sắc lạnh tanh với tốc độ ánh sáng.

​Tâm tâm niệm niệm: [Đừng có đi theo.]

​Chúc Xuân lại một lần nữa tức đến bật cười. Cô hừ lạnh một tiếng, dừng phắt tại chỗ, đầu ngón tay lướt xem lại lịch sử trò chuyện của hai người.

​Đối với Chúc Xuân của Bộ Tâm lý thì kiên nhẫn trả lời các vấn đề công việc; còn đối với Chúc Xuân của Học viện Văn Pháp thì lại tung những cú đ.ấ.m chí mạng!

​Chúc Xuân ngước mắt xác nhận xung quanh không có ai, bèn nhấc chân đá mạnh một viên sỏi nhỏ bên cạnh. Viên sỏi méo mó lăn lông lốc sang một bên, cuốn phăng luôn cả tâm trạng tốt đẹp của Chúc Xuân bay đi xa tít tắp.

​Trong lòng cô sắp tức c.h.ế.t mất thôi!

​Trần Trường Cảnh đích thị là một quả bóng nảy màu xám xịt khó ưa!