So với sự dè dặt của Chúc Xuân, Chu Diên tỏ ra vô cùng thoải mái. Anh đi về phía hàng ghế ở cửa phòng bóng bàn: "Trận đấu của họ một lát nữa mới bắt đầu, chúng ta cứ ở ngoài này hóng gió một chút đã."
Đi được nửa đường, quay đầu lại nhìn thấy Chúc Xuân vẫn đang đứng c.h.ế.t trân tại chỗ cười gượng, anh bèn vẫy tay ra hiệu cho cô đi theo.
Khoảng cách quá xa, nếu muốn từ chối thì phải nói thật to. Chúc Xuân vốn định từ chối, nhưng cô im lặng một lát, cuối cùng đành nhấc chân bước theo.
.
Trước cửa sân bóng rổ có hai sinh viên phụ trách quét mã điểm danh, từng nhóm người lục tục cầm điện thoại quét mã đi vào. Chúc Xuân mím môi thu hồi tầm mắt, tay phải vô thức vuốt ve chuỗi hạt trên tay trái, cô quay đầu nhìn Chu Diên mỉm cười.
Chu Diên cúi đầu nhìn khoảng cách xa đến mức có thể sánh ngang với thung lũng rạn nứt Đông Phi giữa hai người, khóe mày nhịn không được giật giật.
Anh đành bất lực thở dài, tiện miệng gợi ý: "Đàn em, anh mua cho em chai nước nhé. Lát nữa Trần Trường Cảnh đ.á.n.h bóng xong xuống sân, em đưa cho cậu ấy."
Nói xong câu này, Chu Diên hớn hở nhìn Chúc Xuân. Dường như anh chàng rất tự tin vào ý kiến của mình.
Khóe miệng Chúc Xuân giật một cái: ...
Thế thì tôi còn mặt mũi nào nữa?
Thế thì ngày mai tôi còn sống nổi không?
Dưới sự chú ý của bao nhiêu người mà chạy xuống đưa nước cho một nam sinh hiện tại không mấy thân thiết, có đ.á.n.h c.h.ế.t cô cũng không dám làm.
Thấy Chúc Xuân im lặng, Chu Diên tiếp tục tung đòn tấn công phép thuật: "Sao thế, cách này không hay à?"
Trong lòng Chúc Xuân cạn lời. Cô ngoảnh sang nhìn chằm chằm Chu Diên, cố gắng tìm xem trên mặt anh có ý đùa giỡn nào không. Rất tiếc, hoàn toàn không có.
Chúc Xuân đành bất lực thú nhận: "Đàn anh, em mắc chứng sợ giao tiếp xã hội, em không làm được đâu."
Kể cả không sợ xã hội thì cô cũng không làm được, cả đời này cũng không thể làm được.
Chu Diên tỏ vẻ đã hiểu: "Vậy đợi khi cậu ấy xuống sân, em tìm cậu ấy riêng, thế là không có ai để ý cả."
Chúc Xuân nuốt nước bọt, trong lòng trăn trở suy nghĩ: Khoan đã? Cô nhất định phải đi tặng nước sao?
Suy nghĩ không có kết quả, Chúc Xuân đành đặt câu hỏi: "Tặng nước thực sự có thể kéo gần khoảng cách ạ?"
Chu Diên vỗ đùi cái đét, giọng điệu chắc nịch: "Thật mà!"
Nghe giọng điệu chân thành của anh, Chúc Xuân tin rồi. Con trai hiểu con trai hơn, con gái hiểu con gái hơn, cô cứ tạm tin anh một lần vậy.
Mặc kệ đi, thể diện cái thứ này tính sau, trên đời này tiểu thuyết là lớn nhất!
.
Sắp đến giờ đấu, hai người đi về phía nhà thi đấu bóng rổ. Tiếng hò reo sôi động từ bên trong liên tục truyền ra khiến tim Chúc Xuân đập nhanh hơn, mang theo một cảm giác bất an đầy kích thích. Dưới cảm giác hoang đường đó, lần đầu tiên cô chủ động mở lời với Chu Diên:
"Trần Trường Cảnh có thích thứ gì không ạ?"
Tặng chút đồ anh ấy thích chắc là có thể kéo gần quan hệ. Chúc Xuân chưa tiếp xúc nhiều với con trai, trong tiềm thức cô nghĩ con trai chắc cũng giống con gái, đều thích được nhận quà.
Làm gì có ai không thích quà chứ?
Nhưng Chu Diên hoàn toàn không hiểu ý cô: "Cậu ấy thích mèo! Hai người có thể nói chuyện về mèo. Đàn em, em cũng thích mèo đúng không? Anh nhớ hình đại diện của em là một con mèo hoạt hình kìa."
Chúc Xuân: ...
Nhà cô chưa từng nuôi mèo, thực ra cô... rất sợ động vật.
Avatar là hình mèo hoạt hình không phải vì cô thích, mà vì đó là ảnh đôi do cô bạn thân Thẩm Mộng Trạch tìm, cô chỉ chọn bức ảnh con mèo nằm sấp trên mái tóc vàng mà thôi.
Chúc Xuân không lên tiếng phản bác, chỉ nói khẽ: "Dạ em biết rồi, cảm ơn đàn anh."
Không sao, cô có thể tặng mấy món đồ chơi cho mèo. Con người thích quà, mèo chắc chắn cũng thích quà!
.
Bên trong sân bóng rổ sáng trưng ánh đèn, tiếng giày ma sát sàn ken két, trên sân không ngừng d.a.o động những bóng nam sinh chạy chỗ, đan xen nhau.
Chúc Xuân nắm c.h.ặ.t điện thoại, ngồi trên khán đài, nhíu mày liên tục tìm kiếm bóng dáng Trần Trường Cảnh. Người đẹp trai thì luôn dễ nhận ra, sau khi tìm thấy, ánh mắt cô cứ dõi theo cái chấm nhỏ màu trắng đó di chuyển.
Chúc Xuân đang nhìn, nhưng tâm trí đã sớm bay lên chín tầng mây.
Rốt cuộc phải đưa nước cho cậu ấy như thế nào? Thật sự phải đưa sao? Nhưng bạn cậu ấy nói cậu ấy sẽ thích, có điều thể diện của cô cũng quan trọng lắm... Cơ mà cốt truyện tiểu thuyết còn quan trọng hơn...
Tâm trí cô cứ đung đưa như đ.á.n.h đu, lúc lên lúc xuống. Chúc Xuân thu hồi tầm mắt, c.ắ.n răng quyết định nghe theo lời khuyên của Chu Diên. Chu Diên bảo khi nào kết thúc sẽ nhắn tin cho cô.
Ừm, một người bạn biết bao trọn gói thế này, Trần Trường Cảnh đúng là có phúc.
Chúc Xuân tựa vào lưng ghế, bắt đầu trả lời tin nhắn của Tang Viện.
Mùa xuân à: [Không có, dạo này tớ không xem tiểu thuyết mấy.]
Công việc chính là viết truyện fanfic đã chiếm hết thời gian, thời gian đọc truyện lại càng eo hẹp, không có lúc nào đọc truyện mới, ngày nào cô cũng lật lại những trích đoạn kinh điển của truyện cũ.
Tang Viện: [Thế đang bận xem tiểu thuyết gì vậy?]
Chúc Xuân c.ắ.n môi, theo bản năng đảo mắt. Ơ kìa? Chẳng phải cô vừa bảo là không xem tiểu thuyết mấy sao?
Đầu ngón tay khựng lại trên màn hình, Chúc Xuân không biết nói gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Chuyện cô viết fanfic không một ai biết. Cô không kể với bố mẹ vì sợ nội dung không lọt qua khâu kiểm duyệt của phụ huynh; không kể với bạn bè vì sợ bị trêu chọc; không kể với bạn cùng phòng...
Lý do rất đơn giản: họ đều không đam mê tiểu thuyết.
Khi cô mất ngủ vì mải viết bản thảo, bạn cùng phòng lại bảo ghen tị vì cô ngủ ít; khi cô bí ý tưởng chỉ biết cười khổ, bạn cùng phòng lại bảo cô ngày nào cũng cười ngây ngô; tuần thi cuối kỳ cô thức khuya cày bản thảo ở thư viện, họ lại bảo "con bé trưởng thành rồi"...
Trong mỗi khoảnh khắc như vậy, Chúc Xuân đều muốn lấy hết can đảm nói với họ: "Không! Tớ là một tác giả viết fanfic đó!" Nhưng rồi từng khoảnh khắc trôi qua, cô lại tự dập tắt ý định ấy. Cô biết một khi đã nói ra, những câu hỏi họ truy vấn sẽ đi chệch rất xa so với dự đoán của cô. Họ sẽ chẳng quan tâm đến số lượng hay chất lượng bài viết, mà có lẽ chỉ chăm chăm hỏi về nhuận b.út.
Con người ta thường hay quan tâm đến kết quả đối với những thứ mà họ không đam mê.
Điều đó rất bình thường, nhưng cô lại không thích. Vì thế, cô cứ hết lần này đến lần khác nuốt lại lời vào trong. Cô không thiếu tiền, viết truyện cũng chẳng phải để kiếm tiền. Sự đam mê một khi không thể được thấu hiểu thì chẳng có lý do gì phải nói ra.
.
5:23 chiều, trận đấu kết thúc, học viện Cơ điện thắng 4 - 3.
Trần Trường Cảnh rất sảng khoái, sau khi chào hỏi đồng đội thì đi thẳng về phòng thay đồ. Chưa đi được hai bước, đám người Chu Diên đã bám riết lấy từ phía sau.
Chu Diên: "Ê, thắng rồi định mời bọn này ăn gì đây?"
Ngôn Chất Văn tiếp lời: "Không ăn ngoài đâu, về căn hộ của cậu đi, để cậu nấu."
Tài nấu nướng của Trần Trường Cảnh phải gọi là bậc thầy, bình thường giấu tài, lúc lộ ra thì ai nấy đều chấn động. Hồi mới tình cờ phát hiện ra chuyện này, bọn họ đã phê bình cậu bạn Trần Trường Cảnh vô cùng gay gắt: Có đồ tốt mà cứ giấu giếm không chia sẻ là vô đạo đức lắm đấy.
Giải đấu của viện rất náo nhiệt, cả người hiếm khi lộ diện như Lý Thuật Hoài cũng chạy tới, đi theo sau ba người họ cười không ngớt.
Trần Trường Cảnh cầm chiếc khăn trắng lau mồ hôi, gương mặt đẹp trai lạnh lùng cứng cỏi không đáp lại nửa lời.
Chu Diên đi cạnh Trần Trường Cảnh, ngước mắt nhìn lên khán đài. Trận đấu kết thúc, phần lớn sinh viên đều đã đứng dậy vội vã ra cửa quét mã ra về, trên khán đài chẳng còn mấy người.
Lý Thuật Hoài nhận ra sự khác lạ của Chu Diên, nương theo ánh mắt anh chàng nhìn lên khán đài hỏi: "Cậu đang tìm ai thế?"
Lời vừa dứt, cả bốn người đồng loạt ngẩng đầu nhìn về phía khán đài.
Chu Diên cũng rất biết cách tạo điểm nhấn, trượt một bước đến sát Trần Trường Cảnh, hích cùi chỏ vào tay cậu, đưa tay chỉ về phía một chấm nhỏ màu xanh lá bên khán đài bên trái.
Thư Sách
Động tác của anh chàng rất lớn, Ngôn Chất Văn và Lý Thuật Hoài cũng nương theo nhìn sang.
Khán đài bên trái còn rất ít người, lác đác tầm năm sáu người, lại ngồi phân tán. Trong số năm sáu người đó, Trần Trường Cảnh liếc mắt một cái là nhìn thấy Chúc Xuân. Không vì lý do gì khác, chỉ vì chuỗi hạt ngũ sắc trên cổ tay cô phản chiếu ánh đèn trong sân, tỏa ra ánh sáng lấp lánh.
Anh đứng bên dưới, ngẩng đầu thu hết mọi động tác nhỏ nhặt của Chúc Xuân vào trong tầm mắt.
Cô cúi đầu bóp c.h.ặ.t tờ giấy kẻ ô màu xanh lá trong tay, không biết có phải đang đấu tranh tư tưởng hay không. Khi bạn nữ ngồi cạnh chuẩn bị đứng dậy rời đi, cô nhắm mắt lại, cúi đầu ghé sát vào nói chuyện với bạn nữ đó.
Chỉ vài câu ngắn ngủi, mặt cô đã đỏ bừng lên.
Sau khi bạn nữ kia rời đi, Chúc Xuân quay người nhìn xuống dưới, đôi mắt to tròn chớp chớp đầy kích động.
Có điều...
Đôi mắt sáng rực đó chưa duy trì được mấy giây. Khi thấy mấy người họ đều đang nhìn mình, cánh tay đang giơ lơ lửng trên không của cô khựng lại, toàn thân cứng đờ.
Bốn mắt nhìn nhau, nhịp thở của Trần Trường Cảnh hơi chững lại, trong đầu tự nhiên nhớ tới loài cây xấu hổ (cây mắc cỡ).
Khi không ai chạm vào thì vươn cành mở lá, hễ có người chạm tới là lập tức cuộn mình thu lại.
Chúc Xuân chính là một cây xấu hổ tràn đầy sức sống.
Chu Diên đứng bên cạnh, ánh mắt chằm chằm nhìn Trần Trường Cảnh không chớp. Khi phát hiện khóe miệng cậu hơi nhếch lên, trong lòng anh bỗng dâng lên một niềm an ủi kiểu "cuối cùng thiếu gia cũng biết cười rồi".
Trần Trường Cảnh dừng chân một lát, sau khi nhận ra sự thấtố của mình, khuôn mặt cậu nhanh ch.óng lạnh đi, quay đầu nhìn Chu Diên đang cười cợt nhả.
Chu Diên "hì hì" với anh hai tiếng.
Trần Trường Cảnh: "..."
"Ê! Ê, cậu đi nhanh thế làm gì?"
Thấy Trần Trường Cảnh rảo bước bỏ đi, Chu Diên vội vàng cầm điện thoại lật đật đuổi theo.
Tiếng ồn ào của Chu Diên biến mất khỏi mang tai, Ngôn Chất Văn cau mày quay đầu lại. Vừa quay lại thì thấy Lý Thuật Hoài vẫn đang đứng ngây tại chỗ, ánh mắt tiếp tục dán lên khán đài. Anh nương theo ánh mắt đó nhìn sang, rất tiếc lại không thấy bất cứ thứ gì thu hút nữa, bởi hàng ghế màu xanh trên khán đài đã trống trơn.
Ngôn Chất Văn hắng giọng một tiếng kéo Lý Thuật Hoài hoàn hồn: "Nhìn gì thế?"
Lý Thuật Hoài dịu dàng mỉm cười quay người lại: "Không có gì, đi thôi."
Ngôn Chất Văn không gặng hỏi thêm, hai người rời khỏi sân bóng rổ.
.
Chúc Xuân người vừa bị một đám đông nhìn chằm chằm lúc này đang ôm điện thoại ngồi xổm ở một góc nhỏ hẻo lánh bên ngoài sân bóng rổ. Hơi nóng trên mặt bốc lên hừng hực khiến cô không ngẩng nổi đầu, chỉ biết c.ắ.n răng hối hận.
Tại sao rảnh rỗi không có việc gì làm lại thích vung vẩy tay? Tại sao cứ phải nhìn họ vào đúng lúc đó...
Nhịp tim vẫn chưa khôi phục bình thường, bộ não hỗn loạn của Chúc Xuân bắt đầu điên cuồng dội b.o.m tin nhắn cho cô bạn Thẩm Mộng Trạch.
Mùa xuân à: [Cậu có ở trường không?]
Mùa xuân à: [Sinh nhật cậu muốn quà gì?]
Mùa xuân à: [Tớ kể cậu nghe cuốn tiểu thuyết kia thực sự siêu siêu cấp vô địch hay luôn! Cậu thật sự không định đọc tiểu thuyết à?]
Mùa xuân ơi : [Sticker: Con mèo ngốc nghếch quay lưng tức giận]
Mùa xuân ơi : [Sticker: Ối mẹ ơi]