Trầm Tịch có chút không đoán được tâm tư của Trần Trường Cảnh, nên dạo này tới trường cậu ấy với tần suất đặc biệt thường xuyên. Hiện tại, việc cậu không phát hiện ra điểm bất thường nào lại chính là điểm bất thường lớn nhất.
...
Khoảng 10 giờ tối, Chu Diên gào thét đòi về ký túc xá. Cậu ta khom người thở dốc, mệt lả đi.
"Không phải ngày mai cậu còn phải thi đấu bóng rổ sao?"
"Hôm nay điên rồi à? Cứ ném bóng xa liên tục thế?"
Chu Diên xả một tràng vào mặt Trần Trường Cảnh. Trần Trường Cảnh liếc cậu ta một cái, không nói gì. Anh với lấy bình nước đặt ở mép lưới, ngửa cổ uống.
Nói thật, bản thân anh cũng không biết mình bị làm sao, trong lòng cứ bực bội một cách khó hiểu. Cảm giác như có thứ gì đó đang chực chờ phun trào, không phải kiểu bùng nổ dứt khoát, mà là rỉ ra từng chút một. Cái cảm giác dính nhớp khó chịu ấy khiến cả người anh bứt rứt.
Thấy Trần Trường Cảnh không thèm đếm xỉa đến mình, Chu Diên hừ cười một tiếng rồi chen chỗ của Trầm Tịch, ngồi phịch xuống cạnh Trần Trường Cảnh, ánh mắt trêu chọc: "Ê? Có phải cô em khóa dưới kia thích cậu rồi không?"
Trần Trường Cảnh khựng lại động tác uống nước.
Chu Diên tiếp tục tấn công: "Chiều nay hai người chẳng phải ở cùng nhau trong phòng trực ban sao? Cậu không nhận ra đôi mắt sáng lấp lánh của người ta à? Đàn em thật sự..."
Lần này chưa để cậu ta nói hết câu, Trần Trường Cảnh đã đứng phắt dậy né sang một bên. Chu Diên ngớ người ngước lên nhìn. Cậu ta không nhắc thì thôi, vừa nhắc tới là Trần Trường Cảnh lại nhớ đến cái câu hỏi có phần sến súa mà mình thốt ra hồi chiều. Một phút nhanh miệng mang tới sự dằn vặt vô tận. Trần Trường Cảnh nhắm mắt lại, một lần nữa nhắc nhở Chu Diên:
"Tôi không biết cô ấy có thích tôi hay không. Nhưng..." Anh ngừng lại, mím môi nói tiếp: "Nếu cô ấy có thích, tôi cũng không mong cậu mang chuyện này ra làm trò đùa nữa."
Nói xong câu này, Trần Trường Cảnh đứng dậy bỏ đi, để lại Chu Diên với vẻ mặt kinh ngạc tột độ. Đợi Trần Trường Cảnh ra khỏi sân tennis, Chu Diên mới buông một câu c.h.ử.i thề, định thần lại rồi quay sang nhìn hai người còn lại cũng đang hóa đá.
Trong lòng Trầm Tịch "thịch" một tiếng, thầm kêu không ổn.
...
Lần tập đội hình đầu tiên chủ yếu là để nhận mặt, nhớ vị trí. Nếu không phải đám người bên bộ phận Văn Thể Mỹ cứ lề mề mất nửa ngày, thì bọn cô đã về từ đời nào rồi, đâu cần phải đứng giữa sân vận động chịu trận, để cho đám người chạy bộ với đi dạo quanh trường nhìn như xem khỉ thế này.
Sau khi kết thúc, Nguyễn Quất khoác tay Mạnh Thiên Hành đi phía trước, Chúc Xuân cúi đầu gọi điện thoại lững thững theo sau vài bước.
Chúc Xuân nhón chân, bất giác bóp giọng làm nũng: "Mẹ mẹ mẹ mẹ ơi~ Lễ 1/5 con về, mẹ có ở nhà không dạ?"
Chúc Lâm: "Đương nhiên là có chứ, cục cưng về thì mẹ chắc chắn ở nhà rồi."
Chúc Xuân đắc ý bĩu môi: "Hehe, mẹ ơi con kể mẹ nghe, dạo này con vừa làm được một việc tốt siêu to khổng lồ luôn!"
Chúc Xuân là "con gái rượu" bám mẹ, gần như chuyện gì cũng kể cho mẹ nghe, khoảng cách hay thời gian chẳng hề ảnh hưởng gì tới việc đó. Hồi cấp ba, để tiện gọi điện cho mẹ mỗi ngày, cô còn đặc biệt mua một chiếc điện thoại "cục gạch". Khi ấy, cứ 9 giờ 20 tối tan học là Chúc Xuân lại ba chân bốn cẳng chạy về ký túc xá, ôm điện thoại gọi cho mẹ bất chấp mưa gió.
Thực ra cũng chẳng có chuyện gì lớn lao, nói đông nói tây thì quanh đi quẩn lại cũng chỉ là: Sáng nay buồn ngủ quá, thầy chủ nhiệm lại soi camera, ra chơi đi giành nhà vệ sinh mà không kịp, câu 2 bài tự luận Toán con không biết giải, bài đọc hiểu Tiếng Anh sai mất mấy câu, đề trắc nghiệm Pháp luật môn Giáo d.ụ.c công dân chấm sai rồi, đồ ăn ở nhà ăn ít món quá...
Chúc Lâm cũng vô cùng phối hợp cung cấp giá trị cảm xúc cho con gái: "Chuyện gì mà con vui thế?"
Được đà đắc ý, bước chân của Chúc Xuân cũng vui vẻ hẳn lên. Cô bước ra khỏi sân vận động phía Tây, dừng lại dưới cột đèn đường, suy nghĩ một lát, sắp xếp lại từ ngữ rồi hào hứng tuyên bố: "Con vừa giải cứu được một thanh niên u sầu!"
Quá hoàn hảo! Chúc Xuân cực kỳ hài lòng với khả năng "xuất khẩu thành thơ" của mình, gom hai câu khen ngợi biến thành một màn "giải cứu", đến thơ xướng họa thời xưa có khi cũng chẳng khoa trương bằng cô!
Chúc Lâm "A" một tiếng rồi bắt đầu im lặng.
Chúc Xuân dương dương đắc ý ngẩng đầu, khuôn mặt rạng rỡ vung vẩy cánh tay, thế nhưng...
Cô chưa kịp vung mấy cái, thì vừa ngẩng đầu lên đã chạm ngay ánh mắt của vị "thanh niên u sầu" kia.
Trần Trường Cảnh siết c.h.ặ.t vợt tennis, mím môi, đôi mắt đen nhánh nhìn thẳng vào cô không chút che giấu: "Chàng thanh niên u sầu mà ban nãy em nhắc tới... là tôi đấy à?"
Chúc Xuân nhắm tịt mắt, bỏ điện thoại xuống, nhấn nút tắt máy, hiếm khi thấy cô im lặng đến thế. Hai người đứng dưới gốc cây ngô đồng, tiếng ồn ào từ sân vận động phía sau không ngừng dội tới. Rõ ràng là một khung cảnh huyên náo, nhưng Chúc Xuân lại thấy màng nhĩ mình tĩnh lặng như tờ.
Cô c.h.ế.t chắc rồi!
Định thần hồi lâu, tiếng ồn xung quanh mới lại lọt vào tai, Chúc Xuân gật đầu như phó mặc cho số phận.
Trần Trường Cảnh rũ mắt nhìn cô, trong đầu không ngừng hiện lên những lời Chu Diên nói. "Thích" hai chữ này giống như liều t.h.u.ố.c độc, từ từ làm tê liệt dây thần kinh của anh , khiến anh không thở nổi và bắt đầu sợ hãi. Khoảng cách không thể đong đếm và những điều tốt đẹp khiến anh cố gắng lùi bước.
"Câu hỏi buổi chiều nay, em không cần cho tôi đáp án nữa đâu."
Biết được tâm ý của cô ấy rồi thì nên kịp thời giữ khoảng cách. Câu nói lạnh lùng bất thình lình của Trần Trường Cảnh ném xuống khiến Chúc Xuân ngẩn tò te.
Cô ngẩng đầu "Hả" một tiếng, không hiểu ý anh là gì.
Lòng bàn tay Trần Trường Cảnh rịn mồ hôi, anh quả quyết thốt ra một câu quen thuộc.
"Tôi nghĩ chúng ta quả thật không thân nhau."
Cho nên xin em đừng cố gắng kết bạn với tôi nữa, càng đừng cố gắng đ.á.n.h thức một kẻ đã chai sạn, tất cả đều không đáng đâu.
Con người tôi vốn dĩ không đáng.
Lúc não bộ Chúc Xuân còn đang đóng băng, Trần Trường Cảnh đã lách qua người cô rời đi. Nửa nhịp sau, Chúc Xuân mới hoàn hồn, quay người nhìn theo bóng lưng anh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Anh đi một mình về phía trước. Mọi sự náo nhiệt dường như không thể hòa nhập vào anh, tựa như cứ đến gần là bị chẻ đôi ra.
Tiếng chuông điện thoại của Chúc Xuân vang lên, sự nhiệt tình lại một lần nữa hòa vào thế giới của cô. Cô giật mình bừng tỉnh, không nhịn được thầm nghĩ:
Có lẽ những người xuất sắc cũng sẽ có lúc buồn bã nhỉ.
Có lẽ đằng sau sự xuất sắc ấy luôn ẩn chứa rất nhiều câu chuyện.
Sau đó thì sao?
Rồi sẽ là gì đây...
...
Sau khi hai người rời đi, Chu Diên nãy giờ lén lút xem kịch vui lững thững bước ra khỏi sân tennis. Cậu ta vác chiếc vợt lên vai cái "rụp", đứng đúng ngay vị trí hai người kia vừa đứng, cơ mặt giật giật, trề môi bóp giọng, hắng giọng giễu cợt lớn tiếng:
"Nếu có thích~ tôi cũng không mong cậu mang chuyện này ra làm trò đùa nữa~"
Cái tâm tư bảo vệ người thương của ai đó lộ liễu quá đi mất. Nói xong, cậu ta nhướng mày quay lại nhìn hai người phía sau.
Trầm Tịch: "..."
Ngôn Chất Văn: "..." Tôi chỉ đi ngang qua thôi nha~
...
Mùa Xuân Ơi: [To gan lớn mật! Cậu ta vậy mà lại bảo tớ và cậu ta không thân!]
Thẩm Mộng Trạch: [Chẳng phải hiện tại hai người vốn dĩ không thân sao?]
Thẩm Mộng Trạch: [Meme Mèo nhỏ đắc chí.jpg]
Thư Sách
Chúc Xuân tức giận gào lên một tiếng, bật dậy vớ lấy miếng dưa hấu c.ắ.n một miếng, rồi lại ngả người ra lưng ghế, gác chân lên tờ giấy lót trên bàn, bắt đầu "bắn liên thanh".
Mùa Xuân Ơi: [Đừng có coi thường sợi dây liên kết giữa bọn tớ được không?]
Mùa Xuân Ơi: [Làm sao có thể không thân! Bọn tớ là 'người cùng chung chí hướng' (đồng gánh) đấy! Cậu hiểu ý nghĩa của từ này không? Là cái mức độ giây tiếp theo có thể đưa luôn CMND cho nhau xem ấy (?ì _ í?)]
Thẩm Mộng Trạch: [...]
Mùa Xuân Ơi: [Meme Thỏ nhỏ vung nắm đ.ấ.m.jpg]
Tán gẫu xong, Chúc Xuân ngồi trên ghế tháo kính xuống, nhìn cuốn sổ ghi chép dàn ý bên cạnh, bất lực lẩm bẩm: "Muốn cùng anh ấy buôn chuyện trên trời dưới biển cả một buổi tự học buổi tối ghê."
Anh ấy chắc chắn biết rất nhiều thứ về cuốn tiểu thuyết Top 1 trong lòng cô.
Trên mạng nói không sai, tình yêu chính là đôi khi bị lệch múi giờ. Tình yêu của Chúc Xuân dành cho cuốn tiểu thuyết kia cũng vậy. Khi cô cày bộ truyện đó thì nó đã nổi đình nổi đám khắp chốn từ lâu. Lúc cô muốn mua sách giấy thì bản in đã thành đồ tuyệt bản. Lúc cô muốn tìm hiểu về tác giả thì tác giả đã vì nhiều lý do mà rút khỏi tầm mắt công chúng. Đến khi cô muốn bàn luận về "tác phẩm kinh thế" này với người xung quanh thì mọi người đã sớm quên lãng nó.
Tất cả mọi người đều hướng về phía trước, chỉ có cô, chỉ có một mình Chúc Xuân là cứ đ.â.m đầu vào công cuộc xây dựng fandom cho cuốn tiểu thuyết ấy. Những phiên ngoại tác giả chưa viết, những tiếc nuối tác giả chưa bù đắp, cô đều tự mình cải biên lại cho thật hoàn mỹ.
Cứ thế, từ một độc giả thuần túy chỉ đọc truyện, cô chuyển mình thành một "đại thần" chuyên viết đồng nhân văn sở hữu vài nghìn fan nhỏ bé trên mạng.
Cô bạn "đu truyện" chung, Tang Viện từng hỏi cô có đáng không? Sao lại không đáng chứ!
Chúc Xuân sẽ mãi mãi không quên cái cảm giác chấn động khi dùng chiếc điện thoại "cục gạch" đọc xong bộ truyện đó lúc 3 giờ sáng thời cấp ba. Chấn động đến mức cô chỉ muốn hét lên đ.á.n.h thức cả phòng ký túc xá dậy! Muốn đứng trước mặt tất cả mọi người nói cho họ biết cuốn tiểu thuyết này hay đến nhường nào.
Cô tin chắc rằng ai đọc qua cũng sẽ yêu thích nó!
Sau này vào kỳ nghỉ, Chúc Xuân còn cố tình mua lại trọn bộ các chương truyện, vừa đọc phần bình luận từng đoạn vừa thưởng thức các video do fan làm, cảm giác vô cùng tuyệt vời.
Vì thích, nên cô mới cực kỳ, cực kỳ muốn tiếp cận Trần Trường Cảnh.
Cho dù cuối cùng anh có từ chối yêu cầu nhượng lại sách giấy của cô, thì việc kết bạn cũng không tồi. Làm bạn với một fan đời đầu của tiểu thuyết Top 1, chắc chắn cô sẽ đào bới thêm được rất nhiều chi tiết đắt giá.
Nghĩ đến đây, Chúc Xuân bỗng dưng có chút ghen tị với Trần Trường Cảnh, ghen tị con mắt tinh đời của anh , sao anh lại thích cuốn truyện đó sớm thế cơ chứ? Sao lại để anh mua được hẳn hai cuốn...
Càng nghĩ Chúc Xuân càng thấy suy sụp. Cô thu chân lại, rướn người về phía trước, hai tay nắm thành đ.ấ.m nện nhẹ xuống mặt bàn, vùi đầu gào thét trong câm lặng:
Tại sao Bổn cung lại không có!!!
...
Chiều thứ Bảy, Chúc Xuân dọn dẹp đồ đạc lao thẳng đến sân vận động phía Đông. Lúc bước tới cửa sân bóng rổ trong nhà, cô hít một hơi thật sâu, nắm tay tự cổ vũ chính mình. Mặc kệ. Cô không tin, bao nhiêu con đường thênh thang để tiếp cận Trần Trường Cảnh như vậy mà cô lại chẳng đi thông được đường nào?
Cô phải ghi lòng tạc dạ đoạn video Thẩm Mộng Trạch gửi cho mình tối qua: "Đừng sợ bị từ chối, thể diện là tài nguyên có thể tái tạo, xài hết lại có."
Không phải là không "thân" sao? Cô sẽ nghĩ cách nấu cho "chín" (Chữ 熟 vừa có nghĩa là thân thiết, vừa có nghĩa là chín kỹ)!
Bơm xong động lực cho bản thân, Chúc Xuân vừa nhấc chân định bước vào thì phía sau vang lên một giọng nói quen thuộc.
"Đàn em!"
Chúc Xuân nhíu mày quay lại, thấy Chu Diên với vẻ mặt kích động thì đưa tay chỉ vào mình đầy khó hiểu.
Chu Diên cười gật đầu bước tới, còn Chúc Xuân thì lùi lại hai bước, mím môi cười ngượng ngùng nhìn cậu ta.
Thấy vậy, Chu Diên lắc đầu cười khổ. Haiz, Trần Trường Cảnh rốt cuộc ép người ta thành cái dạng gì rồi thế này? Thôi bỏ đi, xúc xích của cậu ta vẫn phải dựa vào cậu ta bảo vệ, à không đúng... là tình yêu của anh em tốt vẫn phải dựa vào cậu ta ra tay bảo vệ mới được!