Nhật Ký Yêu Đương Của Nữ Sinh Hướng Nội

Chương 9

 

​Trần Trường Cảnh cúi đầu nhìn cô nàng đang xù lông trước mặt, bỗng cảm thấy bực bội một cách khó hiểu.

​Ánh đèn tuýp trắng dài trong phòng họp hơi ch.ói mắt. Chúc Xuân nheo nheo mắt, thầm oán trách trong lòng: Giữa ban ngày ban mặt bật đèn làm cái quái gì chứ? Ánh đèn ch.ói đến mức làm mắt cô hơi xót, có chút muốn ứa nước mắt.

​Cô cự tuyệt thừa nhận việc bản thân vì thái độ lạnh nhạt này của Trần Trường Cảnh mà tủi thân đến mức muốn khóc.

​Những người hướng nội mắc chứng sợ xã hội là vậy đấy, lời muốn nói trong lòng cuộn trào như sóng biển, nhưng lúc thốt ra lại luôn cực kỳ tùy hứng. Không muốn bị phản bác, càng không muốn phải nhìn thấy đôi mắt sắc bén của người lạ.

​Chúc Xuân khụt khịt mũi, lấy hết can đảm nói một mạch: "Bởi vì anh  rất xuất sắc mà."

​Cơ thể Trần Trường Cảnh khựng lại. Lời khen ngợi không hề tô vẽ này tựa như một cơn cuồng phong ập đến, khiến anh  đứng giữa gió lay lắt, chẳng biết phải làm sao.

​Chúc Xuân c.ắ.n răng nói tiếp: "Khoan bàn đến những chuyện khác, anh  đỗ được vào Đại học Thư đã chứng tỏ anh  học rất giỏi rồi."

​Trong lòng Chúc Xuân cũng thầm thả tim cho sự nỗ lực thời cấp ba của chính mình: "Anh vừa học, vừa thi Olympic, vừa tham gia hoạt động câu lạc bộ, đúng là chủ nghĩa ba mặt mà!" Nói một tràng, giọng điệu của Chúc Xuân bắt đầu trở nên cường điệu: "Mảng nào cũng siêu đỉnh, thành tích của anh  thực sự vô cùng ch.ói lọi đấy."

​Chúc Xuân giơ tay lên, các ngón tay liên tục bung mở, "bắn" cho Trần Trường Cảnh một màn pháo hoa bằng tay không khói.

​Cô dùng giọng điệu chắc nịch thốt ra câu cuối cùng: "Anh thực sự rất xuất sắc!"

​Cho nên, xin anh  đừng tùy tiện phủ định bản thân, phủ định sự nỗ lực của chính mình.

​Bài diễn thuyết kết thúc, hai người trong phòng họp nhìn nhau trân trân, chìm vào sự im lặng c.h.ế.t ch.óc. Hai người đứng đó, Trần Trường Cảnh cao hơn cô một cái đầu. Ánh đèn sợi đốt ch.ói lóa hắt xuống từ bờ vai rộng của anh , lọt vào mắt Chúc Xuân. Cả người cô bị bao trùm trong bóng râm trước người anh , mùi hương thanh mát quen thuộc ập đến, Chúc Xuân nhắm mắt lùi lại hai bước.

​Hai má cô gái đỏ bừng. Chúc Xuân thầm mắng bản thân rốt cuộc đang làm cái quái gì vậy? Học môn Hùng biện và Diễn thuyết chưa đủ ghiền hay học môn Giáo d.ụ.c học vẫn chưa đủ ngán?

​Tự nhiên lại đi làm một bài diễn thuyết sục sôi nhiệt huyết một cách khó hiểu trước mặt Trần Trường Cảnh.

​Cá rời khỏi nước sẽ đau đớn giãy giụa liên tục cho đến c.h.ế.t. Chúc Xuân đã giãy giụa xong rồi, cô sắp c.h.ế.t mất thôi!

​Cô không thể nhịn được nữa, bèn giơ tay che đi khuôn mặt đang nóng ran của mình, lắp bắp cất lời: "Xin lỗi..."

​Tôi không nên lên mặt dạy đời anh .

​Ba chữ "xin lỗi" vừa buông ra, cơn mưa liền trút xuống. Trần Trường Cảnh mím môi ngắt lời: "Không cần xin lỗi."

​Hả...

​Hả!?

​Mưa tạnh rồi. Cơn mưa rào chiều tối mùa hè bỗng nhiên tạnh hẳn.

​Bàn tay che mắt của Chúc Xuân hé ra một chút, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn Trần Trường Cảnh qua khe hở.

​Trần Trường Cảnh chắc là thấy bộ dạng này của cô quá buồn cười nên bật ra một tiếng cười khẽ trong cổ họng, nhưng nụ cười thoáng qua ấy biến mất chớp nhoáng. Cậu vẫn giữ giọng điệu nhàn nhạt như mọi khi: "Tôi nói không cần phải nói xin lỗi."

​Nói xong câu này, anh  khựng lại nhìn cô, nghiêm túc mở miệng: "Cảm ơn những lời khuyên giải ccủa em ."

​Cảm ơn... lời khuyên giải của mình?!

​Chúc Xuân giật mình, "xoẹt" một cái bỏ luôn tay đang che mặt xuống. Không còn vật cản, hai người trực tiếp nhìn thẳng vào mắt nhau.

​Cô vẫn đứng đó, ánh mắt ngập tràn sự kinh ngạc xen lẫn tia sáng rạng rỡ, khóe miệng nhoẻn cười, liên tục hít thở sâu.

​Lần đầu tiên. Lần đầu tiên sau khi bùng nổ nhiệt huyết, ngay trước lúc Trần Trường Cảnh lên tiếng, cảm giác trống rỗng vì ngượng ngùng và hối hận bủa vây lấy cô. Cô hối hận vì phút bốc đồng hướng ngoại của mình. Thế nhưng sau khi anh  cất lời, cô chợt nhận ra mọi chuyện hoàn toàn không như mình nghĩ. Cô không bị cảm xúc của đối phương lấn át, không có cảm giác hoảng loạn không chốn dung thân ấy.

​Một sự đón nhận cảm xúc hoàn toàn bị đảo lộn.

​Đây là lần đầu tiên Chúc Xuân cảm thấy thanh thản khi làm việc tốt.

Thư Sách

​Cô thấy cảm giác này cũng không tồi, về nhất định phải thông báo cho cả thiên hạ biết!

​Luồng không khí lướt qua giữa hai người, tiếng tim đập thình thịch dần tan biến bên tai Chúc Xuân. Cô liếc nhìn anh , giọng điệu không giấu nổi sự phấn khích: "Thật không? Ban nãy anh  thực sự không thấy tôi x.úc p.hạ.m anh  sao?"

​Trần Trường Cảnh lắc đầu.

​Không hề... x.úc p.hạ.m bằng cái trang tiểu thuyết kia.

​Chúc Xuân kích động suýt thì nhảy cẫng lên tại chỗ, tay nắm c.h.ặ.t đung đưa tự cổ vũ chính mình.

​Cả hai tay cô đều đeo dây đỏ, tay trái còn đeo thêm mấy chuỗi hạt pha lê đủ màu sắc. Lúc giơ tay nắm lại, chuỗi hạt tuột dọc theo làn da mịn màng, vang lên tiếng leng keng liên hồi khiến thái dương Trần Trường Cảnh hơi đau nhức.

​Trần Trường Cảnh đứng yên tại chỗ, đáy mắt thu trọn từng cử chỉ nhỏ của Chúc Xuân, trong lòng lại gợn lên từng vòng sóng lăn tăn. Lần đầu tiên anh  cảm thán về sức mạnh của ngôn từ, chính là lúc Chúc Xuân không ngần ngại khen ngợi anh  ban nãy.

​Lời cô nói rất thẳng thắn, hệt như một chú nai con đ.â.m sầm lung tung. Lời khen không hề hoa mỹ, ngôn từ vô cùng mộc mạc đơn giản. Điều này khiến Trần Trường Cảnh lần đầu tiên lĩnh hội được sức hấp dẫn của ngôn ngữ, lần đầu tiên cảm nhận được sức mạnh của nó một cách trực quan đến thế. Từng con chữ rơi xuống, thổi bùng lên cơn sóng dữ trong lòng cậu.

​Kích động qua đi, Chúc Xuân lấy lại tinh thần, ngẩng đầu hỏi: "Vậy... giờ anh  thấy việc làm bạn với tôi thì sao?"

​Làm bạn nhé! Sự khao khát rõ ràng trong đáy mắt Chúc Xuân đã bị Trần Trường Cảnh bắt trọn.

​Một cảm giác rất kỳ lạ, Trần Trường Cảnh không thể miêu tả nổi.

​Theo lý mà nói, anh nên từ chối thẳng. Nhưng lần này anh  lại không làm theo lẽ thường, anh  chỉ cúi đầu đặt cho Chúc Xuân một câu hỏi, một câu hỏi luôn khiến anh  trăn trở.

​Hạ b.út nặng tựa ngàn cân, mở miệng phải đắn đo suy nghĩ. Anh  quả quyết lên tiếng: "Khổ đau là mảnh đất màu mỡ của văn học, vậy sau đó thì sao?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

​Vậy sau khi trút cạn nỗi đau để sáng tác thì sao?

Thứ đón chờ tôi sẽ là gì? Văn học dường như chẳng hề có khả năng kéo tôi ra khỏi vũng lầy của nỗi đau.

Vậy tôi phải làm thế nào?

​Câu hỏi buông xuống, Trần Trường Cảnh khôi phục dáng vẻ bình thường.

​Chúc Xuân ngước mắt nhìn cậu, ngây người hoàn toàn.

​Sau đó thì sao?

​Sau đó thì Chúc Xuân bị Mạnh Thiên Hành và Nguyễn Quất kéo đi tham gia đội hình diễu hành của hội thao Học viện Văn Pháp. Chúc Xuân nhăn nhó bị hai cô bạn lôi xệch đến sân thể d.ụ.c phía Tây để tham gia buổi tập đầu tiên.

​Lý do tham gia hoạt động này rất đơn giản: Vì điểm rèn luyện (PU).

​Từ lúc ở sân phía Đông về vào buổi chiều, trong đầu Chúc Xuân cứ văng vẳng bốn chữ đó! Âm thanh vòm 3D xoay vòng vòng hai bên tai tấn công cô.

​Sau đó thì sao? Sau đó thì sao?

​Chúc Xuân bất lực giơ tay bịt tai lại, tuyệt vọng thầm nghĩ: Không phải chứ? Mình thì làm sao mà biết sau đó thì sao? Đề tài thực tiễn đâu phải bài thi trên giấy, đâu có nghĩa vụ phải bịa đặt lung tung hay viết dông dài.

​Nhưng thực ra...

​Chúc Xuân liếc nhìn đội hình của mình, phát hiện mình đứng hơi lùi về sau, bèn đi những bước nhỏ nhích lại gần Mạnh Thiên Hành và Nguyễn Quất.

​Trong tiềm thức, cô cảm thấy đây là một chiếc hộp kho báu, một chiếc hộp có thể giúp mối quan hệ với Trần Trường Cảnh tiến xa hơn. Chỉ cần cô đưa ra một câu trả lời khiến anh  hài lòng, quan hệ giữa họ sẽ tiến thêm một bậc, cô sẽ làm bạn được với anh , và cô cũng sẽ tiến gần hơn vài bước tới cuốn tiểu thuyết mà mình hằng mong nhớ.

​Nghĩ đến đây, Chúc Xuân không nhịn được cười trộm.

​Mạnh Thiên Hành đứng cạnh mím môi nhìn cô vài lần, rồi đưa tay chọc chọc Nguyễn Quất bên cạnh. Nguyễn Quất ngẩng đầu, tắt điện thoại, theo phản xạ nhìn quanh một vòng, đảm bảo không có ai chú ý tới mình mới nhíu mày nhìn Mạnh Thiên Hành.

​Mạnh Thiên Hành hất cằm chỉ cô nhìn Chúc Xuân.

​Nguyễn Quất: "..."

​Con trẻ cứ cười ngớ ngẩn thì phải làm sao? Thuốc Hoa Hướng Dương Nhỏ có trị được bệnh này không?

​Hoa gì cũng chịu c.h.ế.t không trị được bệnh này đâu. Nguyễn Quất nhón chân nhìn lên phía bộ phận Văn thể mỹ đang túm tụm lại không biết rề rà chuyện gì, rồi hắng giọng gọi Chúc Xuân: "Xuân."

​"Hả?"

​Nguyễn Quất cười mờ ám. Chúc Xuân bỗng thấy điềm chẳng lành.

​Nguyễn Quất: "Trước kỳ nghỉ lễ 1/5 phải nộp bài học thuộc lòng 'Trịnh Bá khắc Đoạn vu Yên' đấy nhé."

​Không phải là học thuộc đơn giản đâu, mà phải nhắm mắt đọc thuộc lòng, quay video tải lên ứng dụng học tập.

​Mặt Chúc Xuân xị ra.

​Nguyễn Quất còn thêm mắm dặm muối: "Người anh em đừng có mà bị 'Trịnh Bá khắc Đoạn vu Yên' thật đấy nhé~"

​Cả phòng ký túc xá đều rất quan tâm đến tình hình học tập của "bạn nhỏ" Chúc Xuân. Vì cả phòng chỉ còn mỗi mình cô là chưa học thuộc, thế mà ngày nào cũng hớn hở vui vẻ. Không phải bọn họ cứ thích đốc thúc cô, mà thực sự bài khóa này rất quan trọng, giáo viên đã nhấn mạnh nhiều lần trên lớp là bài này sẽ thi cuối kỳ.

​Chúc Xuân bĩu môi né tránh ánh mắt, nhìn về phía sân tennis ngập tràn ánh đèn đường, yếu ớt phản bác: "Mới không thèm, tớ đây sẽ không 'abandon' đâu."

​Ngày mai đi xem trận bóng rổ, nhất định cô sẽ cầm theo tờ giấy chép tay để học thuộc.

​Không phải cô không mang sách, cũng chẳng phải sách nặng, nguyên nhân chính là đa số chữ Hán cổ trong sách hình như cô đều... không biết đọc.

​"Này! Cậu đ.á.n.h bóng điên rồi à?"

​Chu Diên gào lên với Trần Trường Cảnh ở phía đối diện, ném vợt xuống, xoay người đi nhặt bóng lần nữa.

​Trầm Tịch đang ngồi nghỉ trên ghế ở bên cạnh bèn thúc cùi chỏ vào Ngôn Chất Văn. Ngôn Chất Văn run tay, nước trong cốc đổ ào lên người. Cậu ta cạn lời thở dài, giữ cảm xúc cực kỳ ổn định đặt cốc nước xuống đất, rút khăn giấy ra lau sạch. Làm xong một loạt động tác, cậu ta mới ung dung quay đầu nhìn Trầm Tịch.

​Trầm Tịch chẳng hề mảy may chú ý tới mấy chuyện vặt vãnh đó, hỏi thẳng: "Dạo này mấy cậu áp lực lắm à?"

​Sao cậu cứ thấy cậu bạn thân từ nhỏ này khang khác thế nào ấy?

​Cậu và Trần Trường Cảnh không học cùng trường, nhưng lại chung một khu đại học, nên hễ rảnh rỗi là lại chạy sang tìm Trần Trường Cảnh, trêu mèo của cậu, rồi tiện thể hùa cùng bạn cùng phòng của Trần Trường Cảnh ăn vụng mì tôm.

​Ngôn Chất Văn ngước mắt nhìn hai người đang đ.á.n.h bóng với nhau, đáp: "Cũng bình thường."

​Dù sao quanh đi quẩn lại cũng chỉ có ngần ấy việc, chẳng có gì khác cả. Hơn nữa, Trần Trường Cảnh trông không giống kiểu người dễ dàng bị người khác tạo áp lực, nhìn thế nào cũng thấy cậu ta giống kiểu người đi gieo áp lực cho người khác hơn.

​Trầm Tịch im lặng không nói gì.

​Cậu ngước mắt nhìn Trần Trường Cảnh  người bạn chơi với cậu từ nhỏ tới lớn, nên cậu thừa biết cậu ta đang không ổn. Từ lúc Trần Trường Cảnh quyết định chuyển ra khỏi ký túc xá, cậu đã nhận ra điều đó. Trần Trường Cảnh không phải kiểu người chủ động cắt đứt các mối quan hệ.

​Trừ khi bị bỏ rơi, bằng không cậu ta sẽ chẳng bao giờ chủ động rời đi.

​Mối quan hệ gia đình của cậu ta cũng giống hệt như vậy. Bố mẹ ly hôn ầm ĩ từ hồi cậu ta còn nhỏ. Mẹ không đưa cậu ta theo, ông bố nóng nảy thì vứt xó không thèm đoái hoài, đành phải dựa cả vào ông bà nội chăm sóc.

​Trầm Tịch không biết mối quan hệ hiện tại của cậu ta với mẹ ruột ra sao, nhưng từng nghe mẹ mình kể rằng mẹ của Trần Trường Cảnh hiện tại đang sống rất hạnh phúc, còn sinh thêm một bé gái nữa.

​Lý do chính khiến động vật di cư tách khỏi bầy đàn là do yếu tố sức khỏe thể chất của cá thể đó.