Bình luận trong phòng livestream liên tục nhảy số tanh tách:
【@Tôi Quá Yêu Chồng Tôi, sao không đi hẹn hò với chồng đi chị ơi?】
【Ủa sao tặng quà xong là lặn mất tăm vậy? Streamer còn đang rối rít cảm ơn kìa phú bà ơi!】
Nhìn những dòng chữ lướt qua, Nguyễn Điềm cũng hơi bất ngờ. Chắc là do cô vung tay tặng nhiều quà quá nên mới gây chú ý đến vậy. Ngắm nghĩa một lúc, cô lười biếng gõ vài chữ trả lời:
—— Hôm nay em vừa đi hẹn hò với chồng rồi, chồng còn tặng em rõ là nhiều túi xách nữa. Giờ chồng em đang bận họp rồi nha~
Trước khi đi ngủ, Nguyễn Điềm tiện tay kiểm tra tài khoản cá nhân thì thấy lượng người theo dõi đã tăng lên đáng kể. Khắp các tin nhắn chờ và mục bình luận, ai nấy đều tò mò hỏi chung một câu: Rốt cuộc... cô yêu chồng mình đến nhường nào?
"..."
Ban đầu, Nguyễn Điềm thấy việc lướt xem livestream trên Douyin ngoài mua sắm ra thì chẳng có gì mấy thú vị. Nhưng sau đó cô mới phát hiện ra, cảm giác vung tiền tặng quà cho người khác mới là thứ gây nghiện nhất. Bởi vậy cứ hễ rảnh rỗi, cô lại thích lượn lờ qua các phòng livestream dạo một vòng.
Hôm nay Nguyễn Điềm có hẹn đ.á.n.h cờ với ông cụ Lục. Trong lúc ngồi chờ ông, cô lại tiện tay mở điện thoại lên xem livestream và vô tình bấm vào kênh của một nam streamer.
Đúng lúc đó ông cụ Lục bước tới. Vừa ghé mắt nhìn, ông đã thấy ngay cảnh cháu dâu mình đang nhiệt tình tặng quà cho một cậu trai trên màn hình. Trong một khoảnh khắc, ông cụ chỉ hận rèn sắt không thành thép với thằng cháu nội Lục Yến. Cái cậu nam streamer này nhảy nhót dẻo dẹo dã man! Mà Lục Yến nhà ông... chắc chắn là không biết nhảy kiểu này rồi! Hay là... bắt nó đi học nhảy nhỉ?
Suốt cả buổi đ.á.n.h cờ sau đó, tâm trí ông cụ Lục cứ lơ lửng tận đâu đâu. Ông ho khẽ một tiếng, giả vờ bâng quơ hỏi: "Tiểu Điềm này, cháu thấy thằng Lục Yến thế nào?"
Nguyễn Điềm chẳng cần suy nghĩ, lập tức đáp lời: "Anh ấy rất tốt ạ, cực kỳ tốt luôn."
Thấy nhắc đến cháu trai mà mắt cháu dâu vẫn sáng lấp lánh như có sao, ông cụ mới khẽ thở phào nhẹ nhõm. Con bé vẫn còn yêu nó! Có điều... ông vẫn phải tích cực tác hợp cho hai đứa này mới được.
...
Lục Yến đang vùi đầu vào đống công việc thì nhận được điện thoại từ ông nội, một lúc sau anh mới sắp xếp để gọi lại được. Vừa bắt máy, ông cụ Lục đã tuôn một tràng:
"Cháu tự biết mình đẹp trai là tốt, nhưng ai rồi cũng phải già đi thôi. Nhớ mà lo chăm sóc dưỡng da nhiều vào đấy!"
"..."
Chưa dừng lại ở đó, ông cụ Lục còn lệnh cho Lục Yến phải dọn về biệt thự cũ ở một thời gian với lý do rất đơn giản: Ông nhớ cháu nội. Lục Yến hoàn toàn thấu hiểu tâm lý này của ông. Ông nội chỉ có duy nhất một đứa cháu trai là anh, trong khi bố anh thì lông bông chẳng đáng tin, mẹ anh lại mải mê bay nhảy theo đuổi tự do. Dù dạo này có cháu dâu ngoan ngoãn ở bên bầu bạn, nhưng người già mà, lúc nào chẳng mong nhà cửa đông vui, con cháu đề huề.
Lúc Lục Yến trở về trang viên thì ông nội đã đi nghỉ ngơi từ sớm. Anh thừa biết ý đồ của ông cụ khi gọi mình về vào giờ này, chắc chắn là muốn xếp anh ở chung phòng với Nguyễn Điềm.
Vừa nhìn thấy Lục Yến, quản gia theo bản năng liền liếc xuống đôi chân dài của anh, sau đó mới lúng túng cất tiếng chào hỏi. Chuyện này cũng chẳng thể trách quản gia được, số là ban ngày ông cụ Lục xem livestream của cậu chàng kia xong là cứ lôi Lục Yến ra so sánh rồi khen lấy khen để. Đặc biệt là lúc thấy người ta nhảy, ông cụ còn tấm tắc bảo chân Lục Yến cũng dài thế kia, nhảy lên chắc chắn là đẹp mắt lắm.
Đối mặt với ánh nhìn đầy ẩn ý của quản gia, Lục Yến không khỏi khó hiểu, còn vị quản gia già thì đã vội vã kiếm cớ chuồn thẳng.
...
Khi Lục Yến đẩy cửa bước vào phòng, Nguyễn Điềm vẫn chưa ngủ. Vừa nhác thấy bóng dáng anh, đôi mắt cô lập tức sáng rực lên như bắt được vàng.
"..."
Lục Yến bất giác khựng lại một nhịp. Vì Nguyễn Điềm vừa mới đắp mặt nạ mắt xong nên đôi đồng t.ử của cô trông càng long lanh hơn hẳn bình thường. Và trong đôi mắt ấy, dường như chỉ chứa đựng duy nhất bóng hình anh.
Đến giờ tắt đèn đi ngủ, trật tự cũ vẫn được thiết lập: Lục Yến nằm sofa, còn Nguyễn Điềm chiếm trọn chiếc giường lớn.
Lục Yến biết rõ Nguyễn Điềm vô cùng thích mình, nhưng cứ nhớ lại ánh mắt thâm tình ban nãy của cô, lần đầu tiên trong đời anh dâng lên một nỗi áy náy mơ hồ. Anh thật sự... không có tình cảm yêu đương gì với cô cả.
...
Nguyễn Điềm đang thiu thiu ngủ thì màn hình điện thoại bên gối đột ngột sáng lên. Chồng cô lại chuyển tiền! Mà lần này còn là chuyển qua Alipay. Nhìn dãy số 0 dài dằng dặc phía sau, cô tỉnh cả ngủ, lập tức bật dậy sốt sắng hỏi: "Chồng ơi, anh có muốn uống nước không ạ?"
Tầm này đừng nói là uống nước, cho dù Lục Yến có muốn ăn khuya, cô cũng sẵn sàng phi ngay xuống bếp trổ tài. Đã mất công nấu cho chồng ăn thì không thể úp qua loa bát mì được, ít nhất cũng phải làm vài món ra trò. Thậm chí nếu anh muốn mượn rượu giải sầu, cô cũng nguyện lòng bồi anh vài ly.
Thời gian gần đây, ông nội cứ liên tục gửi cho Lục Yến đủ loại bài viết sướt mướt, cộng thêm cảm giác tội lỗi sẵn có với Nguyễn Điềm, anh liền chủ động mở lời giải thích: "Tôi không có bạch nguyệt quang nào cả, chỉ là do công việc quá bận rộn mà thôi."
"..."
Nguyễn Điềm vắt óc suy nghĩ một hồi vẫn không hiểu nổi tại sao anh lại đột ngột thanh minh chuyện này. Không có bạch nguyệt quang? Hay là dạo này đang rộ lên tin đồn mối tình đầu của anh sắp về nước? Hoặc giả là vị bạch nguyệt quang nào đó vừa mới ly hôn? Nguyễn Điềm lập tức rơi vào trầm tư suy đoán.
Lục Yến lại tiếp tục trầm giọng nói: "Trước khi kết hôn với em, tôi chưa từng yêu ai, cũng chưa từng rung động với bất kỳ người nào."
Hóa ra là vậy! Thế có nghĩa là cái kịch bản cẩu huyết kiểu "bạch nguyệt quang chính thất trở về, tổng tài ném chi phiếu bắt vợ sắm vai nữ phụ ly hôn" hoàn toàn không có cửa xảy ra rồi. Nguyễn Điềm theo phản xạ liền thốt lên câu cửa miệng: "Chồng ơi không sao đâu mà, em thích anh là được rồi!"
"..."
Vừa mới nằm xuống chuẩn bị ngủ tiếp, điện thoại lại tinh tinh báo Lục Yến vừa chuyển thêm một khoản nữa. Kích động quá! Thế này thì làm sao mà ngủ cho nổi nữa đây! Cô lại nhỏm dậy: "Chồng ơi, anh thật sự không uống nước sao? Hay là ăn chút gì đi anh?"
"..."
Lục Yến cạn lời đáp: "Không cần đâu."
Quả nhiên, chồng cô chuyển tiền thì đơn thuần chỉ là chuyển tiền thôi, chứ đâu phải vì đói bụng muốn ăn khuya. Nguyễn Điềm ôm điện thoại ngắm nghía một hồi lâu, mãi sau mới chịu cam lòng đi ngủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Một ngày vui vẻ của cô cá mặn được bắt đầu bằng việc bấm nút mở rèm cửa thông minh để ngắm phong cảnh tuyệt đẹp bên ngoài. Nguyễn Điềm lười biếng nằm lì trên giường thêm một lát rồi mới chịu bò dậy vệ sinh cá nhân. Đi vào phòng thay đồ, cô lại phải đứng đau đầu lựa chọn giữa một rừng xiêm y lộng lẫy, nhưng chọn tới chọn lui một hồi, cô lại quyết định mặc luôn một bộ đồ ngủ cho thoải mái.
Mở ứng dụng video lên, Nguyễn Điềm mới ngỡ ngàng phát hiện tài khoản của mình đã thu hoạch được một lượng fan khổng lồ. Xem chừng đây chính là kết quả của việc vung tiền làm phú bà phát quà vô tội vạ mấy ngày qua rồi.
...
Hôm nay lịch trình của Lục Yến tương đối thong thả. Anh ngồi dùng bữa sáng với ông nội, sau đó còn nán lại bồi ông đ.á.n.h cờ. Ông cụ Lục suốt buổi chẳng thèm cho cháu trai lấy một sắc mặt tốt đẹp, ấy thế mà vừa thấy Nguyễn Điềm từ trên lầu đi xuống, gương mặt già nua của ông liền lật bánh tráng, nở một nụ cười tươi rói: "Tiểu Điềm dậy rồi đấy à, lại đây với ông nào! Đánh cờ với thằng Lục Yến này chán c.h.ế.t đi được."
Nguyễn Điềm ngoan ngoãn ngồi xuống thế chỗ anh. Lục Yến đứng khoanh tay bên cạnh, trong lòng không khỏi hiếu kỳ muốn xem rốt cuộc ông nội thích chơi cờ với Nguyễn Điềm ở điểm nào. Phải biết rằng trình độ cờ vây của ông cụ thuộc hàng cao thủ, mỗi lần anh đấu với ông là một ván cờ có khi phải giằng co mất nửa ngày trời.
Thế nhưng khi Nguyễn Điềm bắt đầu hạ quân, biểu cảm trên gương mặt Lục Yến liền dần chuyển sang hoang mang tột độ.
Ông cụ Lục thấy vậy liền hừ khẽ một tiếng: "Cái thằng này thì biết cái gì, đây là cờ caro năm quân!"
"..."
Trận cờ nhanh ch.óng kết thúc, Nguyễn Điềm vừa đứng dậy xoay người một cái thì do khoảng cách quá gần, cô liền đ.â.m sầm thẳng vào vòm n.g.ự.c vững chãi của Lục Yến. Hai người bốn mắt nhìn nhau đúng mười một giây đồng hồ. Nguyễn Điềm giật mình, lập tức lùi lại giữ khoảng cách. Không phải đâu nha, cô thề là cô không cố ý va chạm, cô hoàn toàn chẳng có ý định yêu đương gì với Lục Yến, lại càng không muốn lợi dụng để chấm mút gì anh đâu!
...
Tại văn phòng tổng giám đốc, trợ lý Trần nhìn sếp mình đang ngồi bất động trước bàn làm việc giống như đang ngẩn người thì trong lòng kinh ngạc đến cực điểm. Dân làm công ăn lương như anh ta mệt mỏi ngẩn ngơ thì là chuyện bình thường, chứ một cỗ máy cuồng công việc như sếp tổng mà cũng biết mất tập trung sao?
Lúc này, Lục Yến đang tua lại biểu hiện né tránh lúc sáng của Nguyễn Điềm. Trong lòng anh lại dâng lên một tầng áy náy sâu sắc hơn. Cô chỉ vô tình ngã vào lòng anh một chút thôi mà đã cuống quýt lo sợ anh sẽ hiểu lầm tấm chân tình của cô. Chính vì cảm giác tội lỗi khi thấy mình làm chồng chưa đủ tốt này, Lục Yến lại cầm điện thoại lên, thẳng tay chuyển cho Nguyễn Điềm một khoản tiền lớn.
...
Bên này, Nguyễn Điềm vừa đếm xong dãy số 0 phía sau thông báo số dư biến động mà kích động muốn lăn lộn mấy vòng trên giường. Cô hiểu, cô hiểu hết ý của anh rồi! Lục Yến đây là đang dùng tiền để cảnh cáo cô bớt si tâm vọng tưởng, đừng thấy hoa nở mà ngỡ xuân về đây mà. Biết thế lúc nãy ở trước mặt anh, cô nên diễn sâu vẻ si tình, đau khổ thêm chút nữa để nhận được nhiều tiền hơn.
Thư Sách
【Nguyễn Điềm: Chồng ơi, những gì anh răn đe em đều khắc cốt ghi tâm hết rồi ạ!】
【Nguyễn Điềm: Chồng cứ yên tâm công tác nhé, em hứa sẽ biết thân biết phận, tuyệt đối không làm anh phải khó xử đâu ạ!】
...
Phía bên kia, Nguyễn Đào vẫn chưa chịu từ bỏ ý định, ông ta lại tiếp tục tìm cách nhắn tin để bàn chuyện tình cha con sâu đậm với Nguyễn Điềm. Lần này ông ta cũng khôn ra, chủ động chuyển khoản cho cô một số tiền, thế nhưng so với những khoản kếch xù của Lục Yến thì con số này trông chẳng khác nào bố thí qua loa cho xong chuyện. Chuyển tiền xong, ông ta lại tiếp tục gửi kèm một bài văn tế dài dằng dặc, dài đến mức Nguyễn Điềm nhìn thôi đã lười đọc.
【Nguyễn Điềm: Lần sau nếu ông có muốn nhắn tin thì làm ơn tóm tắt hộ tôi cái bài sớ này trước được không?】
【Nguyễn Đào: ...】
【Nguyễn Đào: Mày nên nhớ tao là bố đẻ của mày đấy!】
【Nguyễn Điềm: Thì sao nào?】
【Nguyễn Điềm: Bộ đây là cái thành ý tối thiểu của một người làm bố dành cho con gái à?】
Nguyễn Đào nghẹn họng không nhắn lại nữa, Nguyễn Điềm thì thấy cả người sảng khoái nhẹ nhõm hẳn ra. Khoản tiền bọ kia cô cũng chẳng buồn bấm nhận. Chút tiền lẻ đó định đem đi đuổi ăn xin chắc? Còn không đủ để cô quẹt một cái icon tặng quà cho streamer trên mạng nữa là.
...
Tại nhà họ Nguyễn, Tôn Nhược nghe xong tin Nguyễn Đào có ý định chia bớt cổ phần công ty cho Nguyễn Điềm thì suýt chút nữa là ngất xỉu tại chỗ. Bảo sao bà ta không sốt ruột cho được, ngay đến cả bà ta và đứa con gái Nguyễn Vũ còn chưa được sơ múi chút cổ phần nào cơ mà!
Nguyễn Đào thở dài nói: "Bây giờ con nhỏ đó không còn như trước nữa rồi. Nếu chúng ta không xuống nước cầu xin nó tha thứ thì sau này đừng hòng húp được chút cháo nào từ nhà họ Lục."
...
Nói là làm, Nguyễn Đào liền lặn lội tìm đến tận tập đoàn của Lục Yến. Lục Yến quả thật bận đến tối tăm mặt mũi, Nguyễn Đào ngồi ở phòng khách uống liền mấy cốc trà nóng thì anh mới có thời gian tiếp đón. Đây hoàn toàn không phải là Lục Yến cố ý làm reo, mà chỉ vì ông ta là bố đẻ của Nguyễn Điềm nên anh mới nể mặt dành ra chút thời gian quý báu này.
Nguyễn Đào ngượng ngùng mở lời trước: "Con bé Tiểu Điềm vẫn còn giận chuyện của Tôn Nhược nên mới bắt tôi phải đưa mười triệu tệ thì mới chịu xem xét thành ý."
Trợ lý Trần vừa đúng lúc bưng khay trà mới vào phòng, nghe thấy câu này thì suýt chút nữa là phụt cười thành tiếng. Nhịn, phải nhịn, chuyên nghiệp lên nào!
Lục Yến vẫn giữ nét mặt bình thản, nhạt giọng nói: "Nếu cô ấy đã nói vậy thì chắc chắn là muốn kiểm tra thành ý của ông rồi. Mà cô ấy cũng đâu có thiếu chút tiền lẻ đó."
"..."
Nguyễn Đào ngắc ngứ một lúc rồi tiếp tục vớt vát: "Tôi suy nghĩ kỹ rồi, không thể để con bé chịu thiệt thòi mãi được, thế nên tôi định sang tên cho nó một ít cổ phần của công ty. Nhưng tôi lại sợ tính nó bướng bỉnh không chịu nhận, vậy nên mới muốn nhờ cậu đứng ra nói đỡ vài câu, giúp hàn gắn lại mối quan hệ cha con của chúng tôi."
Lục Yến đón lấy bản hợp đồng chuyển nhượng cổ phần từ tay ông ta, khẽ cau mày lại.
"Nhạc phụ, e là chuyện này tôi không giúp được rồi."
Nguyễn Đào vội vã phân trần: "Tôi biết cậu làm vậy là vì muốn tốt cho Tiểu Điềm, cũng biết trước đây con bé đã phải chịu nhiều uất ức..."
Lục Yến lười nghe ông ta diễn kịch, ánh mắt anh dán vào con số trên bản hợp đồng, giọng điệu lạnh tanh cắt ngang: "Quá ít."
Nguyễn Đào: "..."
Trong mắt một đại gia tộc như Lục Yến, chút cổ phần cỏn con này quả thật là quá ít ỏi, hoàn toàn chẳng thấy được một chút thành ý thực tâm nào. Đôi đồng t.ử lạnh lùng của anh hướng thẳng về phía Nguyễn Đào, sau đó anh dứt khoát đứng dậy: "Xin lỗi nhạc phụ, tôi còn có một cuộc họp quan trọng cần phải xử lý."
Nếu như Nguyễn Đào thật lòng thật dạ yêu thương và nghĩ cho Nguyễn Điềm, thái độ của Lục Yến đối với ông ta chắc chắn sẽ vô cùng cung kính. Nhưng rõ ràng, lão cáo già này tìm đến tận đây hoàn toàn không phải vì muốn bù đắp tình cha con, mà chỉ muốn lợi dụng cô để bấu víu vào cái cây đại thụ là nhà họ Lục mà thôi.