Chẳng qua cũng chỉ vì lợi ích mà thôi.
...
Trời trở lạnh nên Nguyễn Điềm lười ra ngoài. Nhưng ở lì trong biệt thự mãi cũng chán, đến chiều tối cô đi dạo một vòng trong khuôn viên trang viên. Đi được một lúc thấy mệt, cô liền ngồi lên xe điện, vừa thong thả ngắm cảnh.
Thư Sách
Không ngờ hôm nay vận may cực kỳ tốt, cô còn nhìn thấy cả mây ngũ sắc! Nguyễn Điềm ngẩng đầu kinh ngạc reo lên một tiếng, lập tức lấy điện thoại chụp ảnh rồi đăng lên vòng bạn bè. Phần bình luận lập tức tràn ngập lời khen ngợi. Cô chỉ lướt qua vài cái rồi định quay về.
Có lẽ dạo này ăn sơn hào hải vị nhiều quá nên đột nhiên cô lại thèm lẩu cay xiên que. Đầu bếp trong nhà cũng làm được, nhưng cô lại không muốn ăn mà chỉ muốn gọi đồ ăn giao tận nơi. Nguyễn Điềm tự lái xe điện ra cổng trang viên chờ shipper. Nhìn khoảng cách giữa mình và người giao hàng trên ứng dụng ngày càng gần, tâm trạng cô vui vẻ hẳn lên.
Đúng lúc ấy, xe của Lục Yến dừng bên cạnh. Người bước xuống không phải anh mà là trợ lý Trần. Anh ta đưa cho cô một tập tài liệu:
"Thưa phu nhân, đây là hợp đồng chuyển nhượng cổ phần mà Tổng giám đốc Lục bảo tôi mang đến cho cô."
"..."
Ông chồng này... chỉ chuyển tiền thôi còn chưa đủ, giờ lại tặng luôn cả cổ phần? Trợ lý Trần lại bắt đầu hoài nghi cuộc đời. Cuộc sống của phu nhân nhà họ Lục đúng là quá sung sướng. Nhưng cảm giác ấy còn lên đến đỉnh điểm khi Nguyễn Điềm bảo anh đợi một lát để đi lấy phần lẩu cay vừa giao tới. Một bản hợp đồng chuyển nhượng cổ phần quan trọng như vậy, lại phải đợi phu nhân nhận xong đồ ăn mới ký?
...
Cổ phần Lục Yến tặng cho Nguyễn Điềm là của một công ty game đang phát triển cực kỳ tốt. Không chỉ vậy, dạo gần đây cô còn đang chơi chính trò chơi của công ty ấy.
"..."
Là sợ chỉ chuyển tiền thôi vẫn chưa đủ thể hiện tấm lòng sao?
【Nguyễn Điềm: Chồng à, em thấy trợ lý Trần mang hợp đồng cổ phần đến rồi, em rất thích.】
【Nguyễn Điềm: Gần đây em cũng đang chơi game của công ty này.】
【Lục Yến: Bố vợ đã đến tìm anh.】
【Nguyễn Điềm: Ông ấy nói gì với anh vậy?】
【Lục Yến: Ông ấy muốn chuyển cổ phần cho em, còn nhờ anh giúp hàn gắn quan hệ cha con giữa hai người. Nhưng anh thấy số cổ phần đó quá ít.】
Nguyễn Điềm: ???
Đó là lý do Lục Yến tặng cô cổ phần công ty sao? Đúng là ông chồng chỉ biết dùng tiền giải quyết mọi chuyện.
【Nguyễn Điềm: Chồng à, anh tốt với em quá!】
【Nguyễn Điềm: Còn đứng ra chống lưng cho em nữa.】
Mở ứng dụng game lên, tâm trạng Nguyễn Điềm sung sướng vô cùng. Hôm qua cô vẫn chỉ là một người chơi bình thường, hôm nay đã trở thành cổ đông của công ty game này rồi! Chơi game đến khuya một lúc, buồn ngủ quá nên cô mới chịu đi nghỉ.
...
Chiều hôm sau, Nguyễn Đào đến tìm Nguyễn Điềm. Ông ta đợi khá lâu, mãi Nguyễn Điềm mới thong thả xuất hiện. Nhìn cô con gái khí chất hơn hẳn trước kia, Nguyễn Đào chợt ngẩn người. Không biết từ lúc nào, đứng trước Nguyễn Điềm, ông ta lại cảm thấy hơi căng thẳng.
Nguyễn Đào lên tiếng: "Con biết không? Hôm qua ba đã đến tìm Lục Yến. Ba muốn nhờ nó giúp ba con mình hàn gắn quan hệ..."
Ông ta kể lại toàn bộ sự việc. Trong lúc ấy, Nguyễn Điềm đã bình thản ngồi ăn mấy miếng táo. Đương nhiên cô biết, nếu không nhờ số cổ phần hôm qua, hôm nay cô còn chẳng có hứng ngồi nghe Nguyễn Đào nói. Cô cũng chẳng hiểu ông ta đến đây để làm gì.
Nguyễn Đào nói: "Chúng ta phải diễn một màn cha con tình thâm trước mặt Lục Yến. Nếu không diễn, nó sẽ coi thường cả con lẫn ba. Con vốn đã là gả vào nhà cao hơn mình rồi, không thể để nó càng xem thường con nữa. Tôn Nhược với Nguyễn Vũ, ba sẽ bảo họ xin lỗi con. Con cũng đừng chấp nhặt nữa."
Nguyễn Điềm chậm rãi hỏi: "Ý ông là... diễn cảnh cha con tình thâm với ông? Xin lỗi nhé, hôm qua chồng tôi vừa tặng tôi cổ phần của một công ty game."
Nguyễn Đào lập tức c.h.ế.t lặng. Nguyễn Điềm tiếp tục: "Tôi biết ông nghèo, nhưng cũng không cần chạy đến trước mặt chồng tôi diễn cảnh mình nghèo như vậy chứ? Hay nên nói là... ông chẳng có chút thành ý nào, chỉ muốn qua loa với tôi để kiếm lợi từ chồng tôi."
Nguyễn Đào kinh ngạc: "Ý con là... sau khi hôm qua ba đến tìm Lục Yến, nó liền tặng con cổ phần công ty game?"
"Ừ."
"..."
Ai rảnh mà diễn cùng ông ta chứ. Nhìn vẻ mặt ấy của Nguyễn Đào, Nguyễn Điềm chỉ thấy buồn cười. Nhưng chuyện này cũng chứng minh một điều, Lục Yến thật sự là một người chồng rất tốt. Nhớ lại những gì anh từng nói, hai người chỉ làm vợ chồng, cô không quấy rầy công việc của anh, Nguyễn Điềm càng cảm thấy mối quan hệ ấy thật hoàn hảo.
Nguyễn Đào vẫn chưa hết bàng hoàng: "Nó... thật sự cho con cổ phần công ty game?" Giọng ông ta đầy kinh ngạc, xen lẫn ghen tị và cả hối hận.
...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ông cụ Lục bảo Nguyễn Điềm mang cơm đến công ty cho Lục Yến. Bên bếp đã chuẩn bị sẵn hai phần cơm, rõ ràng đây vẫn là chiêu tác hợp hai người. Nguyễn Điềm bỗng ngẩn ngơ. Đây chẳng phải chính là điều cô từng nghĩ sao? Đến văn phòng hẹn hò với Lục Yến.
Muốn đến công ty của anh, cô còn cẩn thận trang điểm. Không phải vì Lục Yến, dù sao anh cũng chẳng phải người nhìn mặt mà yêu, cô chỉ muốn làm một bà Lục thật xinh đẹp.
Trợ lý Trần đã chờ sẵn dưới lầu từ lâu, dù sao ông cụ Lục cũng đã gọi điện báo trước cho Lục Yến. Anh đưa Nguyễn Điềm lên văn phòng bằng thang máy chuyên dụng của tổng giám đốc. Ngay lập tức, nhóm chat nội bộ công ty sôi nổi hẳn lên:
【A a a! Tôi vừa gặp phu nhân Tổng giám đốc rồi!】
【Phu nhân đẹp quá!】
【Không! Phải nói là vô cùng thanh lịch! Mọi người có nhìn thấy bộ trang sức cô ấy đeo không?】
【Phu nhân và Tổng giám đốc đúng là trời sinh một cặp!】
Trong điện thoại Nguyễn Điềm vẫn còn nhóm chat công ty. Trước đây ông cụ Lục từng ép cô đến làm việc ở đây để tiện tác hợp hai người, nghĩ đến chuyện đó, cô cũng thấy hơi buồn cười.
Trợ lý Trần nói: "Thưa phu nhân, Tổng giám đốc vẫn đang làm việc, có lẽ phải phiền cô chờ một lát." Anh đưa Nguyễn Điềm vào văn phòng. Lục Yến đang xử lý công việc, thấy cô bước vào, anh ngẩng đầu nói: "Em ngồi đi."
"..."
Trợ lý Trần kinh ngạc. Tổng giám đốc... đã xử lý xong công việc rồi? Là vì phu nhân sao? Không thể nào, sếp của anh sao có thể làm vậy, chắc chỉ vừa đúng lúc làm xong thôi.
Nguyễn Điềm cười nói: "Chồng à, anh cứ tiếp tục làm việc đi."
"..."
Trợ lý Trần lập tức hiểu ra. Bảo sao quan hệ giữa phu nhân và sếp ngày càng tốt, phu nhân đúng là quá ủng hộ sự nghiệp của sếp. Sếp và phu nhân đều cố gắng như vậy, là trợ lý, anh cũng phải tiếp tục nỗ lực hơn nữa, không thể phụ lòng bồi dưỡng của sếp.
Chương 12 (Tiếp)
Ăn cơm cùng Lục Yến trong văn phòng, Nguyễn Điềm bỗng cảm thấy vô cùng yên tâm. Chồng cô chăm chỉ, nghiêm túc, lại rất có chí tiến thủ. Ăn xong, cô lập tức đứng dậy:
"Chồng à, em không làm phiền anh nữa. Em ăn xong rồi, đi dạo một lát rồi mới về."
Nguyễn Điềm cảm thấy mình thật hiểu chuyện. Cô cố ý đi dạo thêm một lúc rồi mới về, như vậy ông cụ Lục sẽ không nghĩ cô vừa đến đã về ngay, cũng không cảm thấy Lục Yến hẹn hò với cô quá qua loa.
Đây vốn là kiểu quan hệ mà Lục Yến mong muốn, nhưng ngay khoảnh khắc ấy... anh lại thấy mờ mịt. Có lẽ vì Nguyễn Điềm quá hiểu chuyện nên anh càng cảm thấy áy náy, cũng có lẽ... anh cảm động trước tình cảm cô dành cho mình.
Chưa kịp đến trung tâm thương mại, Nguyễn Điềm đã nhận được thông báo chuyển khoản của Lục Yến. Mua! Phải mua! Nhất định không thể để chồng nghĩ cô chưa đủ cố gắng tiêu tiền!
【Ông nội Lục: Đừng tưởng ông không biết! Tiều Điềm chỉ ở văn phòng cháu một lát rồi đi ngay!】
【Ông nội Lục: Lục Yến à, ông không phản đối cháu làm việc, thậm chí còn rất tự hào về năng lực của cháu. Nhưng cháu thật sự không muốn yêu đương sao? Ông hy vọng cháu và Tiều Điềm có thể thật lòng yêu nhau.】
Trong văn phòng sang trọng mang phong cách tối giản lạnh lẽo, Lục Yến cúi đầu nhìn những tin nhắn ông nội gửi tới.
...
Nguyễn Đào vẫn kiên quyết muốn hàn gắn quan hệ với Nguyễn Điềm. Trước đây ông ta luôn cho rằng cô rất dễ khống chế, cho dù cô đã gả cho Lục Yến, thái độ của ông ta với cô vẫn chẳng khác trước. Nhưng kể từ khi Nguyễn Điềm bắt đầu coi thường, lạnh nhạt với ông ta... Nguyễn Đào thật sự hoảng rồi. Thái độ của Lục Yến đối với Nguyễn Điềm cũng khiến ông ta hiểu rõ, Lục Yến thật lòng bảo vệ vợ mình, hoàn toàn không giống những lời đồn rằng anh cưới cô chỉ vì ông cụ Lục.
【Nguyễn Đào: Tiều Điềm, ba thật sự biết sai rồi. Trước đây ba quan tâm con quá ít.】
【Nguyễn Đào: Ba sẽ chuyển thêm cổ phần cho con.】
【Nguyễn Đào: Ba biết mình có lỗi với con. Cho ba một cơ hội bù đắp được không?】
【Nguyễn Đào: Dì Tôn và em gái con cũng biết sai rồi.】
Nguyễn Điềm đi dạo trung tâm thương mại rất lâu, điều duy nhất cô thấy khó chịu là Nguyễn Đào cứ nhắn tin làm phiền. Đọc xong tin nhắn, cô chỉ cười nhạt.
Không lâu sau, Nguyễn Đào dẫn theo Tôn Nhược và Nguyễn Vũ đến. Lúc này Nguyễn Điềm đã mua không biết bao nhiêu món đồ. Sự ghen tị trong mắt Tôn Nhược và Nguyễn Vũ gần như không che giấu nổi.
Nguyễn Điềm mỉm cười: "Nếu thật sự muốn bù đắp cho tôi... thì bắt đầu bằng việc xách túi giúp tôi đi."
Tôn Nhược lập tức nổi giận: "Nguyễn Điềm, cô..."
Nguyễn Vũ cũng tức tối: "Nguyễn Điềm, sao chị có thể như vậy? Gọi bọn tôi đến chỉ để xách đồ cho chị?"
Nguyễn Điềm bình thản đáp: "Tất nhiên là không. Sao có thể chỉ xách đồ được? Tôi còn chưa mua xong mà. Hơn nữa, chẳng phải ông ấy nói cảm thấy có lỗi với tôi sao? Chẳng phải hai người cũng nói mình biết sai, cầu xin tôi cho cơ hội nhận lỗi và bù đắp à? Đây đâu phải xách đồ, đây là cơ hội. À đúng rồi, một lát nhớ thanh toán luôn nhé."
Nguyễn Điềm mua sắm chẳng hề nhìn giá, thấy món nào vừa mắt là lấy ngay. Mồ hôi lạnh trên trán Nguyễn Đào túa ra khi phải thanh toán, đến cả Tôn Nhược cũng không nỡ mua nhiều như vậy.
Cuối cùng bà ta không nhịn được nữa: "Mấy món đó cô còn chưa thử. Còn nữa... kiểu này cô đã mua mấy cái giống hệt nhau rồi."
Nguyễn Điềm chớp mắt đầy vô tội: "Hả? Đi mua sắm còn phải để ý những chuyện đó sao? Chẳng phải thấy đẹp thì cứ mua thôi à?"