Nhật Ký Cuộc Sống Của Cá Mặn Ở Hào Môn

Chương 11

 

​Dù vẫn đang ở trang viên của ông cụ Lục, Nguyễn Điềm đã cho người phát thưởng cho toàn bộ nhân viên bên biệt thự. Quà thưởng vừa được giao đến là cô cho phát ngay. Riêng dì Lý còn được Nguyễn Điềm thưởng thêm một khoản hậu hĩnh.

​Dì Lý gọi điện tới, mở đầu là một tràng khen ngợi nức nở, kể mọi người vui mừng ra sao, sau đó mới ướm hỏi:

"Thưa phu nhân, khi nào cô mới về biệt thự ạ?"

​Nguyễn Điềm thật sự chưa nghĩ đến chuyện này. Ở trang viên đang vui thế này, cứ ở thêm một thời gian nữa vậy.

​Ông cụ Lục gọi Nguyễn Điềm qua. Cô còn tưởng ông rủ chơi trò nông trại mà dạo gần đây cô đang mê. Ai ngờ... ông lại định tác hợp cô với Lục Yến.

​Ông cụ từ tốn: "Cháu cũng không thể ở đây với ông già này mãi được. Ông đã đặt bàn ở nhà hàng cho cháu và Lục Yến rồi. Hai đứa đi ăn với nhau đi."

​Nghĩ đến việc được ngắm khuôn mặt đẹp trai của Lục Yến nhiều hơn một chút, dù sao bên ngoài cũng làm gì có người đàn ông nào sánh bằng anh, Nguyễn Điềm hoàn toàn không có ý kiến.

​Cô đi thẳng vào phòng thay đồ. Đứng trước hai căn phòng chất kín quần áo, cô bỗng không biết nên mặc bộ nào. Ngắm nghía bản thân trong gương một lúc, cuối cùng cô quyết định chọn phối đồ thật cẩn thận.

​Trước khi xuất phát, Nguyễn Điềm nhắn tin cho Lục Yến.

【Nguyễn Điềm: Chồng ơi, ông nội bảo chúng ta cùng đi ăn. Anh bận lắm không? Nếu bận thì em ăn một mình cũng được.】

【Lục Yến: Không bận.】

【Lục Yến: Chuyển khoản 200.000 tệ.】

​Là vì cô quá hiểu chuyện... nên anh mới chuyển tiền thưởng sao? Nếu vậy, cô còn có thể hiểu chuyện hơn nữa! Hẹn ở nhà hàng làm gì cơ chứ, hẹn luôn trong phòng làm việc của Lục Yến cũng được mà!

​...

​Nhà hàng ông cụ Lục đặt rất sang trọng, ông còn tâm lý dặn dò chuẩn bị nhiều món đúng khẩu vị của cô. Nguyễn Điềm cầm thực đơn, không chút khách sáo gọi liền một bàn đầy ắp. Dù sao lát nữa Lục Yến đến vẫn có thể gọi thêm cơ mà.

​Lục Yến vẫn chưa tới thì điện thoại Nguyễn Điềm lại sáng lên. Cô còn tưởng anh báo hủy kèo không đến nữa. Ai ngờ vừa mở máy lên, ngoài tin nhắn WeChat ra, đập vào mắt cô là thông báo chuyển khoản từ Alipay.

"..."

【Lục Yến: Xin lỗi, có lẽ tôi sẽ đến muộn một chút.】

【Lục Yến: Đã chuyển cho em 200.000 tệ qua Alipay.】

【Lục Yến: Em ăn trước đi, không cần đợi tôi.】

​Chồng đi hẹn hò mà đến muộn một chút thì có sao? Cho dù anh bảo hủy luôn buổi hẹn này, cô cũng tuyệt đối không giận. Thật đấy! Anh bận trăm công nghìn việc, cô hiểu, cô hiểu hết.

​Đáng lẽ cô nên đề nghị hẹn hò luôn trong văn phòng của anh mới phải! Đúng là cô chưa đủ hiểu chuyện rồi. Hạn mức chuyển khoản WeChat mỗi ngày chỉ tối đa hai trăm nghìn tệ, không thể chuyển thêm, hại chồng cô phải cất công sang tận Alipay để chuyển tiếp. Thật làm phiền anh quá đi mất!

​...

​Nguyễn Điềm với tinh thần cực kỳ hiểu chuyện, quyết định tự mình ăn trước. Cô nghĩ bụng, nếu mình cứ ngồi chờ đói meo, Lục Yến đến thấy thế chắc chắn sẽ nghĩ ngợi lung tung. Vậy nên cứ ăn trước là thượng sách.

​Lúc Lục Yến đến nơi thì Nguyễn Điềm đã ăn gần no. Thấy cô dùng bữa trước, anh không những không giận mà còn lên tiếng xin lỗi cô thêm lần nữa. Gặp được người chồng cực phẩm thế này, Nguyễn Điềm cảm động muốn rơi nước mắt.

​Cô vội vàng cầm thực đơn gọi thêm vài món và xới cơm cho anh:

"Chồng ơi, anh ăn nhiều vào nhé."

​Bầu không khí của hai người... chẳng giống đang hẹn hò chút nào, mà giống hai người bạn đi ăn chung thì đúng hơn. Lục Yến từ trưa đến giờ chưa có gì bỏ bụng nên bắt đầu nghiêm túc dùng bữa, còn Nguyễn Điềm lúc này đã chuyển sang nhâm nhi món tráng miệng.

​Bước ra khỏi nhà hàng, Nguyễn Điềm chủ động nói:

"Chồng ơi. Em sẽ nói với ông nội là buổi hẹn hôm nay rất tuyệt."

Giọng điệu của cô không hề có chút miễn cưỡng nào, chỉ ngập tràn sự ngoan ngoãn và hiểu chuyện.

​Trợ lý Trần lái xe đến, thoăn thoắt xách từ cốp ra một đống túi hàng hiệu lớn nhỏ, cẩn thận chất lên chiếc xe hôm nay Nguyễn Điềm đi.

Lục Yến nhạt giọng lên tiếng: "Quà."

​Nguyễn Điềm xúc động vô vàn: "Chồng ơi!"

Một buổi hẹn hò thế này, cô quá mức hài lòng. Thật sự quá hài lòng!

​Lục Yến lại cho rằng cô đang chạnh lòng vì thấy anh chỉ biết dùng tiền và quà cáp để dỗ dành. Nhưng chỉ cần cô hiểu rõ một điều: anh không muốn bàn chuyện tình cảm, và cũng đừng mong yêu đương gì với anh, thì hai người vẫn có thể làm một đôi vợ chồng hòa thuận.

​Sau này, nếu ông nội có tiếp tục ép hai người đi hẹn hò, mọi chuyện chắc cũng sẽ diễn ra như hôm nay mà thôi. Chỉ khác ở chỗ, anh sẽ cố gắng không đến muộn nữa. Hôm nay quả thật do công việc quá bận rộn.

​Nghe vậy, Nguyễn Điềm cười rạng rỡ bộc bạch:

"Chồng ơi. Em rất thích buổi hẹn hôm nay."

"..."

​Lục Yến lẳng lặng nhìn cô hồi lâu. Trong lòng thầm nghĩ: Chỉ cần được hẹn hò với anh, dù là kiểu hẹn hò qua loa thế này... cô cũng mãn nguyện đến thế sao?

​Về phần Nguyễn Điềm, cô thật sự không ngờ đi hẹn hò lại sướng đến thế. Vừa được ăn ngon, chồng đến muộn thì chuyển tiền đền bù, lúc về lại còn có quà mang theo. Chồng cô đúng là đẹp trai hết phần thiên hạ!



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

​Kết thúc buổi hẹn, tâm trạng Nguyễn Điềm rực rỡ như hoa. Vừa bước xuống xe đã có người xách đồ lẽo đẽo theo sau. Cả một đoàn người rầm rộ tiến vào nhà.

​Ông cụ Lục nhìn đống túi lớn túi nhỏ lỉnh kỉnh, sắc mặt thoắt cái trở nên khó coi. Trước kia ông cũng từng ra mặt tác hợp, nhưng lần nào Lục Yến cũng chỉ vung tiền mua quà để qua loa với Nguyễn Điềm chứ chẳng chịu nghiêm túc hẹn hò. Lần này... chẳng lẽ bổn cũ soạn lại?

​Ông cụ xót xa hỏi: "Nó lại lấy lý do bận công việc để đối phó với cháu đúng không? Cháu cứ yên tâm, bây giờ ông sẽ mắng nó."

​Nguyễn Điềm vội vàng giải thích:

"Ông nội, không phải đâu ạ. Chồng cháu đã ăn cơm cùng cháu, lúc về còn tặng quà nữa. Buổi hẹn hôm nay thật sự làm cháu rất bất ngờ."

​Ông cụ Lục nghe xong càng đau lòng muốn c.h.ế.t. Đến nước này rồi mà con bé ngốc này vẫn còn cố nói đỡ cho Lục Yến. Đến nước này rồi... mấy cái túi hàng hiệu anh ta mua vội để cho có kia, trong mắt con bé lại trở thành niềm vui to lớn.

​Quan sát biểu cảm của ông cụ, Nguyễn Điềm lập tức hiểu ra vấn đề. Đúng là hai ông cháu ruột. Hai con người này... hoàn toàn không thấu hiểu được nỗi khổ của giới dân đi làm, càng không biết mấy món đồ xa xỉ kia... đắt đỏ đến mức nào!

​Ông cụ Lục thở dài: "Cháu thấy vui là được. Lần sau ông sẽ lại bắt nó dẫn cháu đi chơi. Suốt ngày cắm đầu vào làm việc. Làm việc. Làm riết rồi ngốc luôn cả người."

​"..."

Xưa nay chỉ nghe nói học nhiều quá sinh ngốc, đây là lần đầu tiên Nguyễn Điềm nghe có người... làm việc nhiều đến ngốc. Mà người đó lại còn là ông chủ nữa cơ chứ!

​Dù sao đi nữa, ông cụ Lục vẫn cực kỳ không hài lòng với buổi hẹn hôm nay. Trong mắt ông, Nguyễn Điềm dâu hiền như vậy thật quá mức thiệt thòi.

​...

​Về phần Lục Yến, sau buổi hẹn, anh lập tức quay lại công ty tiếp tục xử lý công việc. Đang lúc bận rộn, ông nội lại gửi tin nhắn tới.

​【Ông nội Lục: Link: Sau khi lạnh nhạt với vợ, tôi khóc lóc hối hận.】

Thư Sách

【Ông nội Lục: Link: Vợ cũ nổi tiếng khắp mạng, tôi chỉ muốn tái hôn.】

【Lục Yến: ???】

【Ông nội Lục: Rảnh thì đọc nhiều vào.】

​Lục Yến chằm chằm nhìn màn hình hồi lâu. Từ trước đến nay, anh chưa từng chạm vào ba cái thứ văn chương này. Cau mày nhấn vào đường link, đập vào mắt anh là phần giới thiệu tiểu thuyết. Cốt truyện đại khái kể về... một gã nam chính vì vương vấn bạch nguyệt quang mà hờ hững lạnh nhạt với vợ mình. Sau này khi gã dần nảy sinh tình cảm với vợ thì đúng lúc bạch nguyệt quang trở về. Gã lại tiếp tục hắt hủi vợ. Cuối cùng, người vợ quyết định ly hôn. Đến lúc này, nam chính mới sáng mắt ra, bắt đầu hành trình theo đuổi vợ cũ. Thấy bên cạnh vợ cũ xuất hiện toàn những người đàn ông ưu tú, nam chính ghen tuông đến phát điên, quỳ gối van xin vợ tái hôn.

​Lục Yến: "???"

​Rốt cuộc dạo này ông nội đang đọc cái thể loại gì vậy? Sao lại gửi mấy thứ này cho anh? Chẳng lẽ ông nội... đang đam mê thể loại "truy thê hỏa táng tràng" (theo đuổi vợ hộc bơ)? Còn bạch nguyệt quang nữa? Bạch nguyệt quang gì chứ? Không lẽ ông nghĩ anh lạnh nhạt với Nguyễn Điềm... là vì trong lòng đang chứa chấp người khác sao?

​【Lục Yến: Cháu không có bạch nguyệt quang.】

【Ông nội Lục: Đúng là đồ không biết dạy. Ông bảo cháu đừng học theo bọn họ, sau này lại phải đi theo đuổi vợ. Chứ trong truyện đâu phải bà vợ nào cũng dễ dãi chịu quay lại với chồng cũ!】

【Lục Yến: ...】

​Lục Yến cạn lời cười khẩy. Anh thiết nghĩ mình mới là người nên khuyên ông nội bớt đọc tiểu thuyết lại. Anh với Nguyễn Điềm... làm sao có thể giống đôi nam nữ chính trong mớ truyện đó được cơ chứ?

​...

​Tối đến, Nguyễn Điềm nhận được một tin nhắn dài ngoẵng từ Nguyễn Đào. Một bài "tâm thư" đúng nghĩa.

​Có lẽ ông ta đã nhận ra việc có một cô con gái gả vào nhà họ Lục mang lại lợi ích lớn đến mức nào. Đắc tội với Nguyễn Điềm lúc này chỉ khiến bản thân chịu thiệt, nên ông ta mới viết hẳn một bài sớ dài để xin lỗi. Trong thư, ông ta tha thiết lôi tình cha con ra, khẳng định bản thân thật lòng yêu thương Nguyễn Điềm. Chỉ là... tình yêu ấy rất trầm lặng. Một tình cha âm thầm. Dù cho ông ta từng hùa cùng vợ hai và con gái riêng ức h.i.ế.p cô, nhưng... ông vẫn yêu cô. Dù cho chưa từng làm được bất cứ điều gì cho cô, ông vẫn yêu cô.

​Nguyễn Điềm gõ phím trả lời.

【Nguyễn Điềm: Chuyển cho tôi 10 triệu trước rồi hãy chứng minh.】

【Nguyễn Đào: ???】

【Nguyễn Đào: Chuyển khoản 1.000 tệ.】

【Nguyễn Điềm: ???】

【Nguyễn Điềm: Xin lỗi nhé. Chồng tôi giàu quá nên nói đến tiền là tôi quên ghi rõ đơn vị. Ý tôi là 10 triệu tệ.】

​Người cha luôn miệng leo lẻo nói yêu con gái... nhưng đến chút tiền cũng chẳng muốn bỏ ra, lập tức im bặt. Không trả lời thêm chữ nào nữa.

​Thế là, không còn kẻ nào quấy rầy giây phút lướt xem livestream của Nguyễn Điềm nữa.

​...

​Hôm nay cô tình cờ lướt trúng một phòng livestream PK. Nữ streamer trông rất đáng yêu, dù điểm số sắp thua đến nơi rồi nhưng vẫn giữ thái độ vui vẻ cất giọng ngọt ngào hát cho mọi người nghe. Nghe lọt tai, Nguyễn Điềm lập tức vung tay tặng quà. Đến chính cô cũng chẳng buồn để ý xem mình đã quẹt đi bao nhiêu. Chỉ biết nạp tiền quá nhiều và cứ thế nhấp gửi liên tục.

​【A a a a! Phú bà xuất hiện!】

【Tài khoản "Tôi Quá Yêu Chồng Tôi" đúng là quá có thực lực!】

【Tặng quà xong rồi thoát luôn sao?】

【Phòng bên kia ai cũng ngơ ngác, tôi cũng ngơ luôn.】

​Rời khỏi phòng PK, Nguyễn Điềm chuyển kênh sang xem livestream bán hàng. Lần này, cô ghé vào một phòng vắng teo chỉ lác đác vài người xem. Mới ngồi được một lát, lượng người xem đột nhiên tăng vọt.

​【Phú bà ở phòng này nè!】

【@Tôi Quá Yêu Chồng Tôi, rốt cuộc c