Nguyệt Cầm Tình

Chương 13: Lòng trung thành thử thách

Nguyệt vẫn còn cảm nhận được hơi lạnh từ những lưỡi dao băng của Tử Vân, nhưng không có thời gian để chần chừ. Cô quay sang Tôn Thái, thấy anh đã bị thương, một vết thương sâu trên vai làm máu chảy ròng ròng. Sự lo lắng dâng lên trong lòng Nguyệt như một cơn sóng dữ.

“Ngươi phải giữ sức, Thái!” Cô nói, giọng đầy quyết tâm nhưng không giấu nổi sự run rẩy. “Ta sẽ không để ngươi hy sinh.”

Tôn Thái nhếch môi cười, nhưng nét mặt anh đã nhợt nhạt. “Nguyệt, ta không thể để ngươi một mình đối mặt với hắn. Chúng ta đã cùng nhau từ nhỏ, ta sẽ không lùi bước.”

Nguyệt cảm nhận được sức mạnh từ lời nói của anh, nhưng trong lòng cô lại trĩu nặng. “Nếu ta không cứu anh, chúng ta sẽ không thể cứu mẹ ta.”

Tử Vân đứng đó, cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. “Thật thú vị,” hắn nói, giọng điệu lạnh lùng. “Hai người đáng thương này đang cố gắng bảo vệ nhau trong khi số phận đã được định sẵn.”

Nguyệt không thể để hắn chiếm ưu thế. Cô hít sâu một hơi, nội lực dâng trào, và quyết định sẽ không để Tôn Thái phải gánh chịu một mình. “Chúng ta sẽ cùng nhau! Lần này, ta không chỉ chiến đấu vì bản thân mà vì cả hai!”

Nguyệt lao về phía Tử Vân, sử dụng "Nguyệt Ảnh Thần Công", những bước chân nhẹ nhàng như gió, cô tấn công bất ngờ từ bên trái. Tôn Thái ngay lập tức theo sau, phát động "Hùng Hổ Quyền" với sức mạnh dồn dập.

Tử Vân không bất ngờ như họ nghĩ, hắn nhanh chóng né tránh, một cú xoay người tạo ra một bức tường băng lạnh lẽo chắn trước mặt. “Các ngươi nghĩ mình có thể thắng được ta bằng những chiêu thức tầm thường này sao?”

“Không phải là tầm thường,” Nguyệt nói, sự quyết tâm trong mắt cô rực cháy. “Đây là tất cả sức mạnh của chúng ta.”

Nhưng trong khoảnh khắc đó, Tôn Thái lại gục xuống, vết thương trên vai anh đã làm cho anh không thể đứng vững. Nguyệt hoảng hốt. “Thái! Không!”

Tôn Thái cố gắng đứng dậy, nhưng chân anh đã không còn sức. “Nguyệt, hãy đi! Cứu mẹ!” Anh gắng gượng, nhưng giọng nói đã yếu ớt.

Nguyệt không thể tin nổi, sự hoảng loạn bao trùm tâm trí cô. “Không! Ta không thể bỏ rơi anh!” Cô chạy lại bên anh, nước mắt đã trực trào. “Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua!”

“Nguyệt…” Tôn Thái thều thào, “Ta tin ngươi. Hãy cứu lấy mẹ…”

Ánh mắt Nguyệt trở nên sắc bén. Cô quay lại nhìn Tử Vân, cảm giác căm phẫn dâng trào. “Ngươi sẽ phải trả giá cho những gì đã làm!”

Hàn Tử Vân chỉ cười nhạt, lạnh lùng. “Ta đã chuẩn bị cho điều này từ lâu. Các ngươi sẽ không thoát khỏi tay ta.”

Nguyệt không còn thời gian để suy nghĩ. Cô hít một hơi thật sâu, triệu hồi mọi sức mạnh bên trong. “Ta sẽ không bỏ cuộc!” Cô lao vào, đôi chân nhanh như chớp, đôi tay nắm chặt thành quyền, quyết tâm không để Tôn Thái phải chịu đựng thêm nữa.

Cuộc chiến diễn ra ác liệt, nhưng Nguyệt cảm thấy sức mạnh của mình đang dần cạn kiệt. Cô phải tìm ra cách để chiến thắng Tử Vân, nhưng sự đau đớn trong lòng khiến cô chao đảo. Làm sao có thể cứu được Tôn Thái trong khi phải đối mặt với kẻ thù mạnh mẽ như vậy?

“Nguyệt, hãy nhớ mục tiêu của ngươi!” Giọng nói của mẹ cô vang lên trong ký ức, như một lời nhắc nhở. “Đừng để lòng yếu đuối chi phối.”Nguyệt siết chặt nắm tay, trái tim rực cháy với quyết tâm. “Ta sẽ không để kẻ nào làm hại những người ta yêu thương!”

Một cú đấm mạnh mẽ từ Tôn Thái đã tạo ra một khoảng trống, Nguyệt nhân cơ hội đó, sử dụng "Nguyệt Ảnh Thần Công" để lướt qua, tấn công thẳng vào điểm yếu của Tử Vân. Một cú đá mạnh mẽ, nhưng hắn đã kịp thời né tránh.

“Không dễ dàng như vậy đâu, Nguyệt!” Hắn cười lạnh, và từ tay hắn, những lưỡi dao băng lại tiếp tục bay ra, như những cái bẫy mà hắn đã giăng ra.

Nguyệt né tránh, mồ hôi đổ ròng ròng trên trán. “Không thể dừng lại!” Cô thầm nghĩ. “Cứu Tôn Thái là ưu tiên hàng đầu.”

Tôn Thái, mặc dù bị thương, vẫn cố gắng đứng vững. “Nguyệt, ta sẽ không cho phép ngươi bỏ cuộc!”

“Thái…” Nguyệt nhìn anh, lòng tràn đầy cảm động. “Ta không thể để anh một mình chịu đựng.”

“Nguyệt, hãy nhớ rằng ta sẽ luôn đứng bên cạnh ngươi. Ngươi là ánh sáng duy nhất trong bóng tối này.” Tôn Thái cười, mặc dù nụ cười có phần nhợt nhạt.

Nguyệt cảm nhận được sự ấm áp từ lời nói của anh, nó như một sức mạnh kỳ diệu giúp cô đứng vững. “Ta sẽ không để bóng tối nuốt chửng chúng ta!”

Cô lao vào, quyết tâm hơn bao giờ hết. Nhưng trong lúc đó, Tử Vân đã quyết định kết thúc trò chơi. Hắn dồn hết nội lực vào một đòn tấn công cuối cùng, một luồng băng giá mạnh mẽ lao thẳng về phía Nguyệt.

“Cẩn thận!” Tôn Thái hô lên, nhưng đã quá muộn.

Nguyệt cảm nhận được cái lạnh thấu xương, nhưng trong lòng cô chỉ có một ý chí duy nhất: “Ta sẽ không gục ngã!”

Cô dồn hết sức lực vào một cú đá quyết định, tạo ra một vòng tròn ánh sáng bảo vệ quanh mình. Mọi thứ dường như ngừng lại, và trong khoảnh khắc đó, Nguyệt cảm nhận được sự kết nối giữa mình và Tôn Thái. Họ không chỉ là hai người, mà là một sức mạnh duy nhất.

Cú va chạm giữa hai sức mạnh tạo ra một tiếng nổ lớn, ánh sáng và bóng tối đan xen nhau. Nguyệt cảm thấy mọi thứ xung quanh như vỡ vụn, nhưng trong lòng cô, sự kiên cường vẫn rực cháy.

Khi bụi mù tan đi, Tử Vân đứng đó, vẻ mặt đầy tức giận và bất ngờ. “Ngươi… không thể!”

Nguyệt đứng dậy, mặc dù mệt mỏi nhưng ánh mắt cô vẫn sáng rực. “Ta sẽ không từ bỏ!”

Sự lựa chọn giữa việc cứu Tôn Thái hay tiếp tục tìm kiếm sự thật trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Nhưng trong khoảnh khắc này, cô hiểu rằng tình yêu và lòng trung thành sẽ dẫn dắt họ vượt qua mọi thử thách. Nguyệt quyết tâm bảo vệ Tôn Thái, nhưng cũng không quên mục tiêu lớn lao hơn.

“Chúng ta sẽ tìm ra sự thật, và ta sẽ không để bất cứ ai ngăn cản!” Cô hét lên, lòng đầy quyết tâm. Cuộc chiến chưa kết thúc, mà chỉ mới bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn