Nguyệt Cầm Tình

Chương 12: Bẫy của Hàn Tử Vân

Nguyệt và Tôn Thái tiếp tục rảo bước trong khu rừng rậm rạp, nơi ánh sáng chỉ le lói qua những tán cây dày đặc. Hơi thở của họ hòa quyện với không khí ẩm ướt, mang đến cảm giác nặng nề. Đột nhiên, một tiếng động lạ vang lên từ phía trước, khiến cả hai dừng lại, cảnh giác nhìn về phía phát ra âm thanh.

“Có gì không ổn,” Tôn Thái thì thầm, đôi mắt sắc bén quét qua khu vực xung quanh.

“Chúng ta không nên đi xa hơn,” Nguyệt đáp, giọng cô đầy nghi ngờ. Cô cảm nhận được sự hiện diện của kẻ thù. Mặc dù chưa thấy rõ, nhưng linh cảm của cô đã bật lên cảnh báo.

Chưa kịp suy nghĩ thêm, một nhóm người từ phía sau bất ngờ xuất hiện. Bọn chúng mặc trang phục tối màu, ánh mắt đầy thách thức. “Các ngươi đã lọt vào bẫy của Hàn Tử Vân rồi,” một tên trong số đó cười khẩy, giọng nói lạnh lẽo.

Nguyệt và Tôn Thái lập tức chuyển sang tư thế sẵn sàng chiến đấu. “Chúng ta không sợ!” Nguyệt quát, nội lực dâng trào trong cơ thể. Cô biết rằng, không thể lùi bước.

Bên kia, bọn chúng không có ý định nhượng bộ. “Thật ngốc nghếch khi nghĩ rằng các ngươi có thể thoát khỏi đây một cách dễ dàng,” tên cầm đầu nói, tay hắn nắm chặt một thanh đao sáng loáng.

Cuộc chiến bắt đầu, những tiếng động hỗn loạn vang lên. Nguyệt như một cơn gió, lướt qua từng tên địch với "Nguyệt Ảnh Thần Công". Cô sử dụng những cú đá và đấm nhanh như chớp, nhưng bọn chúng đông hơn, không dễ dàng để cô chiến thắng.

“Tôn Thái, cẩn thận!” Nguyệt hét lên khi thấy một tên từ phía sau lao tới. Tôn Thái quay lại kịp thời, đỡ lấy cú tấn công bằng sức mạnh của mình. “Mình không sao, cố lên!”

Họ chiến đấu bên nhau, Nguyệt mải mê tấn công trong khi Tôn Thái bảo vệ. Nhưng sau vài phút, Nguyệt nhận ra sức lực của mình đang dần cạn kiệt. Những tên địch không hề có dấu hiệu dừng lại. Cô lùi lại một bước, thở hổn hển. “Chúng ta cần một kế hoạch khác.”

Tôn Thái nhìn cô, ánh mắt kiên quyết. “Chúng ta không thể để họ chặn đường. Hãy tìm cách thoát khỏi đây.”

Nguyệt gật đầu, một ý tưởng lóe lên trong đầu. “Chúng ta cần tạo ra một sự phân tán.”

Cả hai nhanh chóng thay đổi chiến thuật. Nguyệt sử dụng "Nguyệt Ảnh Thần Công" để tạo ra những bóng hình ảo, trong khi Tôn Thái lao vào giữa đám đông, thu hút sự chú ý. Những cú đấm mạnh mẽ của anh khiến kẻ thù phải lùi lại. Nguyệt lợi dụng thời cơ, thoát khỏi sự vây hãm.

“Đi nhanh!” Nguyệt hô lên, cả hai hướng về phía một lối thoát hẹp phía xa. Nhưng ngay khi họ tưởng chừng thoát ra được, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện.

Hàn Tử Vân đứng đó, ánh mắt thâm trầm, lạnh lẽo. “Nguyệt, ngươi không thể chạy trốn mãi,” hắn nói, giọng điệu như thể đang thưởng thức một vở kịch.

Nguyệt siết chặt nắm tay, sự giận dữ trào dâng trong lòng. “Ta không sợ ngươi!”Tôn Thái đứng bên cạnh, ánh mắt anh đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ không để ngươi tiếp tục gây hại!”

Tử Vân không phản ứng, chỉ lặng lẽ quan sát. “Đây là cái bẫy mà ta đã giăng ra cho các ngươi. Một bài học về sự ngu dốt khi xông vào lãnh thổ của ta.”

Nguyệt cảm nhận được sức mạnh bên trong mình đang dâng trào, cô không thể chần chừ. “Mình sẽ không bỏ cuộc,” cô thì thầm với Tôn Thái. “Hãy cùng nhau!”

Họ lao vào, quyết tâm đối đầu với kẻ thù. Nguyệt sử dụng "Nguyệt Ảnh Thần Công" để tấn công, trong khi Tôn Thái phát động những cú đấm mạnh mẽ từ "Hùng Hổ Quyền". Cuộc chiến diễn ra ác liệt, tiếng đao và tiếng chân vang lên giữa không gian tĩnh lặng, tạo nên một trận chiến không thể tưởng tượng nổi.

Tử Vân phản công bằng "Băng Nguyệt Công", những lưỡi dao băng sắc bén từ tay hắn bay ra, cắt ngang không khí. Nguyệt phải né tránh, lòng thầm nghĩ: “Hắn mạnh mẽ hơn mình tưởng.”

“Nguyệt, cẩn thận!” Tôn Thái hô lên, lao tới bảo vệ cô khỏi một đòn tấn công bất ngờ. Họ đứng bên nhau, nhưng sức mạnh của Tử Vân khiến họ cảm thấy áp lực.

“Chúng ta phải tìm cách khác,” Nguyệt nói, mồ hôi ướt đẫm trên trán. “Hắn không giống như những kẻ thù trước đây.”

Tôn Thái gật đầu, vẻ mặt anh căng thẳng. “Hãy tìm ra điểm yếu của hắn.”

Nguyệt quan sát Tử Vân, nhận ra rằng hắn rất tự tin, nhưng cũng có sự kiêu ngạo trong cách chiến đấu. “Có lẽ… nếu hắn không giữ khoảng cách, chúng ta sẽ có cơ hội.”

Họ cùng nhau lên kế hoạch, quyết định sẽ tấn công vào lúc Tử Vân không ngờ tới. Nguyệt dùng những chiêu thức nhanh nhẹn, tạo ra sự phân tâm, trong khi Tôn Thái lao vào tấn công trực diện.

Khi Tử Vân hạ thấp cảnh giác, Nguyệt lập tức xuất hiện bên cạnh hắn, tấn công bằng một cú đá mạnh mẽ. Nhưng hắn đã kịp né tránh, ánh mắt sắc bén quét qua. “Ngươi không thể đánh bại ta,” hắn cười lạnh, điều khiển băng giá tạo ra một bức tường lạnh lẽo.

“Chúng ta sẽ không dễ dàng bỏ cuộc!” Nguyệt thét lên, lòng kiên định hơn bao giờ hết. Cô và Tôn Thái tiếp tục chiến đấu, không ngừng nghỉ, quyết tâm không để Tử Vân thoát khỏi tay.

Tử Vân thoáng chút bất ngờ trước sự kiên cường của họ. Hắn không ngờ rằng hai người này lại dám đứng lên chống lại mình. “Đáng tiếc, sự kiên cường của các ngươi sẽ chỉ dẫn đến cái chết mà thôi.”

Cuộc chiến diễn ra trong không khí căng thẳng, những đòn tấn công và phòng thủ xen lẫn, tạo nên một bầu không khí đầy kịch tính. Nguyệt cảm nhận được sự hồi hộp trong lòng, nhưng không cho phép mình lùi bước.

“Chúng ta sẽ tìm ra cách thoát khỏi đây!” Nguyệt thầm nghĩ, quyết tâm không để Tử Vân chiến thắng. Cuộc chiến giữa họ chưa kết thúc, mà chỉ mới bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn