Nguyệt nằm trong chiếc giường gỗ đơn sơ, ánh trăng chiếu qua cửa sổ, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên nền đất. Cô nhắm mắt lại, nhưng không thể thoát khỏi cảm giác nặng nề trong lòng. Những hình ảnh về mẹ, về quá khứ đau thương lại hiện về, như một cuốn phim quay chậm.
Trong giấc mơ, mẹ cô hiện lên, mái tóc dài bay trong gió, ánh mắt dịu dàng nhưng cũng đầy nghiêm nghị. “Nguyệt, con phải tìm ra sự thật,” mẹ cô nói, giọng nói vang vọng trong tâm trí cô. “Có những điều không như con nghĩ. Tử Vân… không chỉ là kẻ thù.”
Nguyệt giật mình tỉnh dậy, mồ hôi ướt đẫm trán. Cô ngồi dậy, lòng tràn đầy hoang mang. Tử Vân? Hắn là kẻ đã hại mẹ mình, nhưng có thể nào có lý do nào khác cho những hành động tàn nhẫn đó? Cô nhìn ra ngoài, ánh trăng sáng tỏ như một chiếc gương, phản chiếu sự thật trong lòng.
“Nguyệt, có phải ngươi đang tìm kiếm câu trả lời không?” Tôn Thái lặng lẽ bước vào, ngồi cạnh cô. Ánh mắt anh tràn đầy lo lắng. “Ngươi đã mơ thấy điều gì?”
“Thái,” Nguyệt bắt đầu, giọng nói khẽ run. “Mẹ ta… bà ấy nói về Tử Vân. Có lẽ hắn không hoàn toàn xấu.”
Tôn Thái nhíu mày. “Nguyệt, hắn là kẻ đã hại mẹ ngươi. Ngươi không thể quên điều đó.”
“Nhưng nếu có lý do nào khác?” Nguyệt đáp, ánh mắt kiên định. “Ta phải biết sự thật, bất kể nó đau đớn đến đâu.”
“Ngươi sẽ làm gì?” Tôn Thái hỏi, lo âu hiện rõ trên gương mặt. “Ngươi sẽ đối mặt với hắn?”
“Ta cần phải gặp hắn,” Nguyệt khẳng định, quyết tâm trong lòng. “Có thể hắn biết điều gì đó mà ta không biết.”
“Nhưng hắn nguy hiểm,” Tôn Thái cảnh báo. “Ngươi không thể đi một mình.”
“Ta sẽ không đi một mình,” Nguyệt cười nhẹ, cảm nhận được sự ấm áp từ tình bạn của họ. “Thái, ta cần ngươi bên cạnh.”
Tôn Thái gật đầu, mặc dù trong lòng vẫn dấy lên nỗi lo lắng. Họ đã trải qua quá nhiều, nhưng Nguyệt có lý do chính đáng để tìm kiếm sự thật. Cô đứng dậy, quyết tâm trong ánh mắt. “Chúng ta sẽ tìm ra bí mật về Tử Vân.”
Đêm tiếp tục trôi qua, ánh trăng vẫn sáng rực, như một lời hứa về những điều chưa biết. Nguyệt và Tôn Thái chuẩn bị cho hành trình mới, nơi mà những mảnh ghép quá khứ sẽ được lắp ráp lại, và sự thật sẽ được phơi bày.
***
Ngày hôm sau, Nguyệt và Tôn Thái rời khỏi làng, hướng về nơi mà Tử Vân có thể đang ẩn náu. Họ đi qua những con đường mòn quen thuộc, nhưng hôm nay lại cảm thấy khác lạ. Cảm giác hồi hộp và lo lắng hòa quyện trong lòng, như một cơn bão đang dần hình thành.
“Nguyệt,” Tôn Thái bắt chuyện, phá tan sự im lặng. “Ngươi nghĩ Tử Vân sẽ phản ứng ra sao khi thấy chúng ta?”“Ta không biết,” Nguyệt thở dài, “Nhưng nếu hắn thực sự có lý do cho những hành động của mình, ta sẽ tìm hiểu.”
“Ngươi tin rằng hắn có thể thay đổi?” Tôn Thái hỏi, đôi mắt anh đầy nghi ngờ.
“Ta không biết,” Nguyệt thừa nhận. “Nhưng ta không thể sống trong bóng tối của quá khứ mãi được. Ta phải tìm ra sự thật, cho mẹ và cho chính mình.”
“Ta sẽ luôn ở bên cạnh ngươi,” Tôn Thái khẳng định, nắm chặt tay Nguyệt. “Dù có chuyện gì xảy ra, ta sẽ bảo vệ ngươi.”
Họ tiếp tục đi, những bước chân nhẹ nhàng nhưng đầy quyết tâm. Càng gần đến nơi Tử Vân ẩn náu, lòng Nguyệt càng hồi hộp. Cô cảm nhận được sự hiện diện của hắn, như một bóng ma đang rình rập.
Khi tới một khu rừng rậm, nơi mà những tiếng chim hót và tiếng gió thổi hòa quyện với nhau, Nguyệt dừng lại, cảm giác như có điều gì đó đang chờ đợi họ. “Đây chính là nơi,” cô nói, giọng thì thầm.
“Nguyệt, hãy cẩn thận,” Tôn Thái cảnh báo, ánh mắt anh quét xung quanh. “Có thể hắn đã chuẩn bị cho sự xuất hiện của chúng ta.”
Cô gật đầu, lòng tràn đầy quyết tâm. “Ta sẽ không để bất kỳ ai làm hại ta nữa.”
Họ tiến vào sâu trong rừng, nơi ánh sáng mặt trời chỉ len lỏi qua những tán cây. Nguyệt cảm thấy từng nhịp đập của trái tim mình, như một tiếng trống thúc giục cô tiến lên.
Bất ngờ, một bóng dáng xuất hiện, Tử Vân đứng đó, ánh mắt lạnh lùng như băng giá. “Cuối cùng cũng đến,” hắn nói, giọng nói đầy mỉa mai.
“Ta đến để tìm kiếm sự thật,” Nguyệt đáp, không để nỗi sợ hãi chi phối. “Vì sao ngươi lại làm hại mẹ ta?”
Tử Vân nhếch môi, đôi mắt thâm trầm như đại dương sâu thẳm. “Ngươi muốn biết sự thật? Vậy thì hãy chuẩn bị tinh thần.”
Nguyệt cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. Cô biết rằng họ đang đứng trước một ngã rẽ, nơi mà quá khứ và hiện tại sẽ va chạm, nơi mà những bí mật sẽ được phơi bày.
“Chúng ta sẽ không lùi bước,” Tôn Thái đứng bên cạnh Nguyệt, ánh mắt kiên định. “Hãy nói ra sự thật, nếu ngươi thực sự có lý do.”
“Hãy để ta kể cho các ngươi nghe,” Tử Vân bắt đầu, giọng nói vang vọng giữa rừng xanh. “Câu chuyện này không chỉ về mẹ của ngươi, mà còn về chính ta…”
Nguyệt nín thở, lòng đầy hồi hộp. Cô biết rằng câu chuyện này sẽ thay đổi mọi thứ.