Người Thám Hiểm Vô Danh

Chương 7: Đối Đầu Với Kẻ Thù

Nguyên Hạo dẫn đầu, ánh đèn pin trong tay chiếu sáng lối đi hẹp. Tường đá lạnh lẽo, ẩm ướt và có phần lạ lẫm. Mỗi bước đi đều vang vọng như tiếng thở dài của những bí mật đã ngủ quên. Minh Châu đi bên cạnh, lòng đầy hồi hộp, nhưng ánh mắt vẫn sáng rực.

“Có khi nào chúng ta tìm thấy cha anh ở đây không?” Cô hỏi, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy nỗi lo.

Nguyên Hạo gật đầu, nhưng trong lòng anh vẫn có chút chần chừ. “Chúng ta sẽ tìm ra sự thật, dù nó có thể đau đớn đến mức nào.”

“Cô bé, đừng có mơ mộng quá,” Bảo Long nói, cất giọng châm chọc. “Nếu có cha anh ở đây, ông ấy sẽ không muốn thấy con trai mình bị chôn vùi trong một ngôi mộ cổ đâu.”

Tiểu Nguyệt cười hồn nhiên, “Nếu ông ấy ở đây, có khi sẽ bảo anh phải cẩn thận hơn đấy!”

Nguyên Hạo mỉm cười, nhưng nỗi lo lắng vẫn đeo bám. Họ tiếp tục đi, cho đến khi một tiếng động lạ vang lên từ phía trước. Nhóm dừng lại, ánh mắt hướng về phía âm thanh.

“Có ai đó,” Minh Châu thì thầm, mặt tái đi.

“Chúng ta phải cẩn thận,” Nguyên Hạo ra lệnh, tay nắm chặt đèn pin, chuẩn bị cho bất kỳ tình huống nào.

Khi họ tiến lại gần, một nhóm người xuất hiện trong ánh sáng mờ ảo, những gương mặt hung dữ, mang theo vũ khí sắc bén. Đó là một tộc phái khác, những kẻ đang tìm kiếm ngôi mộ cổ như họ.

“Chúng mày là ai?” Một tên đầu lĩnh trong nhóm đối diện, có vẻ như là người mạnh mẽ nhất, lên tiếng, giọng lộ rõ sự thách thức.

“Chúng tôi chỉ là những nhà thám hiểm,” Nguyên Hạo đáp, cố gắng giữ bình tĩnh. “Chúng tôi không muốn gây sự.”

“Hừ! Thám hiểm hay cướp bóc, chẳng có gì khác nhau cả,” tên đó cười khẩy, nhìn nhóm Nguyên Hạo như thể đang quan sát con mồi.

“Chúng ta không có thời gian để tranh cãi,” Bảo Long nói, ánh mắt sắc lạnh. “Rời khỏi đây nếu không muốn gặp rắc rối.”

“Nghe có vẻ hay đấy,” tên đầu lĩnh nói, nhưng một nụ cười thâm hiểm xuất hiện trên gương mặt hắn. “Nhưng chúng ta không có ý định rời đi.”

Chưa kịp phản ứng, một cuộc xô xát bắt đầu. Bảo Long lao về phía trước, mạnh mẽ như một con thú, trong khi Minh Châu nhanh nhẹn lẩn vào bên cạnh, đưa ra những cú bắn chính xác. Tiểu Nguyệt hét lên, “Cẩn thận!” khi một tên trong nhóm đối thủ ngã xuống.

“Chạy đi!” Nguyên Hạo hô lớn, vừa chiến đấu vừa cố gắng dẫn dắt nhóm vào một lối thoát. Anh cảm nhận được sức mạnh từ những cú đánh, nhưng không thể không lo lắng cho các bạn mình.

“Đừng để chúng bắt được!” Minh Châu thét lên, một mũi tên bay ra và cắm phập vào bức tường đá gần đó.

“Cô bắn không tồi chút nào!” Tiểu Nguyệt kêu lên, vừa chạy vừa quan sát xung quanh.

“Cảm ơn, nhưng đừng có khen ngợi lúc này!” Minh Châu đáp, tay vẫn không ngừng hoạt động.Nguyên Hạo đã thấy được một lối đi nhỏ bên cạnh, nơi ánh sáng le lói. “Đi theo tôi!” Anh dẫn đầu, nhưng không quên nhìn lại nhóm bạn, lòng dâng lên nỗi lo. Họ phải thoát khỏi đây trước khi mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn.

Đột nhiên, một tên trong nhóm đối thủ chặn đường họ, tay cầm một thanh kiếm sáng bóng. “Dừng lại!” Hắn hét lên, ánh mắt đầy thách thức.

Nguyên Hạo không do dự, vung tay ra, một cú đá mạnh mẽ vào tên đó. Hắn ngã xuống, nhưng nhóm đối thủ còn lại không ngừng tấn công.

“Chúng ta không thể đứng đây mãi!” Bảo Long nói, cúi xuống tránh một cú đánh. “Cần phải thoát!”

“Đúng vậy!” Nguyên Hạo đồng ý, “Chạy thôi!”

Họ lao vào lối đi nhỏ, nhưng không may, một chiếc bẫy bất ngờ mở ra từ dưới đất. Từng viên đá rơi xuống, khiến cả nhóm phải nhảy né. Tiểu Nguyệt suýt nữa bị trượt chân, nhưng Bảo Long kịp thời kéo cô lại.

“Cẩn thận! Họ sắp đến!” Minh Châu hét lên, tim đập thình thịch.

“Chạy nhanh hơn!” Nguyên Hạo thúc giục. “Đừng để bị bắt!”

Cuộc rượt đuổi đầy căng thẳng diễn ra, mỗi bước đi như một cuộc chiến. Họ rẽ trái, rẽ phải, và cuối cùng dừng lại bên một cánh cửa lớn, nhưng không biết làm thế nào để mở.

“Có thể có một cơ chế nào đó,” Nguyên Hạo nói, tay lướt qua bức tường. “Giúp tôi tìm kiếm!”

“Chúng ta không có thời gian!” Bảo Long kêu lên, đôi mắt ánh lên sự lo lắng.

“Để tôi thử,” Minh Châu nói, bắt đầu quan sát kỹ lưỡng cánh cửa. “Có thể có một ký hiệu nào đó.”

Nguyên Hạo nín thở, ánh mắt dõi theo từng hành động của Minh Châu. “Nhanh lên!”

“Đây rồi!” Cô kêu lên, chỉ vào một ký hiệu nhỏ ở góc. Nguyên Hạo lập tức làm theo, nhấn vào nó. Một tiếng động lạ vang lên, cánh cửa từ từ mở ra.

“Đi!” Nguyên Hạo hô, cả nhóm nhanh chóng lao vào trong, nhưng ngay khi họ vừa bước qua, cánh cửa lại đóng sập lại, đánh dấu sự kết thúc cho cuộc đối đầu với kẻ thù bên ngoài.

“Chúng ta tạm thời an toàn,” Bảo Long thở phào, nhưng không ai trong số họ có thể bình tĩnh lâu.

“Nhưng chúng ta đã vào đâu?” Tiểu Nguyệt hỏi, ánh mắt đầy lo lắng.

Nguyên Hạo nhìn quanh, không gian tối tăm và bí ẩn, nhưng có một điều chắc chắn: cuộc hành trình này chưa kết thúc. Những điều bất ngờ đang chờ đợi họ ở phía trước.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn