Người Thám Hiểm Vô Danh

Chương 6: Bí Ẩn Từ Quá Khứ

Nguyên Hạo dẫn nhóm vào hành lang tối tăm, lòng anh rộn ràng nhưng cũng đầy lo lắng. Ánh sáng le lói từ những viên đá lấp lánh trên tường làm không gian trở nên huyền bí. Mùi ẩm mốc và hơi lạnh của không khí càng làm tăng thêm cảm giác hồi hộp.

“Có lẽ chúng ta nên cẩn thận hơn,” Minh Châu nói, ánh mắt quét xung quanh. “Những dấu hiệu trên tường có thể chỉ dẫn cho chúng ta biết điều gì đang chờ đợi.”

“Đúng vậy,” Nguyên Hạo gật đầu. “Nhưng trước tiên, hãy tìm kiếm những manh mối có thể giúp chúng ta xác định hướng đi.”

Tiểu Nguyệt đi sát bên Nguyên Hạo, đôi mắt to tròn của cô nhìn chăm chú vào từng chi tiết xung quanh. “Em cảm thấy có điều gì đó rất quen thuộc ở đây. Như thể nơi này đã từng có người sống.”

“Cảm giác kỳ lạ,” Bảo Long thở dài, ánh mắt nghi ngờ. “Nếu có điều gì đó không hay xảy ra, chúng ta sẽ không có thời gian để phản ứng.”

“Đừng lo lắng quá, Bảo Long,” Minh Châu trêu chọc. “Có tôi ở đây, ai dám làm hại chúng ta?”

“Haha, đúng vậy!” Tiểu Nguyệt cười, nhưng không giấu được vẻ lo lắng trong ánh mắt.

Nguyên Hạo tiến đến một bức tường có các ký hiệu cổ xưa, lòng anh bỗng trỗi dậy một cảm xúc mạnh mẽ. Anh chạm tay vào những đường nét, cảm nhận được sự kết nối từ quá khứ. “Đây là di sản của cha tôi,” anh thì thầm. “Cha đã từng nói về những nơi như thế này.”

“Nguyên Hạo, anh ổn không?” Minh Châu lo lắng hỏi, thấy anh trầm tư.

“Không sao,” Nguyên Hạo đáp, nhưng trong lòng anh, một nỗi đau âm thầm dâng lên. Anh không chỉ tìm kiếm bảo vật, mà còn đang tìm kiếm những mảnh ghép về cha mình. “Tôi chỉ đang nghĩ về những gì cha đã trải qua.”

“Có lẽ chúng ta sẽ tìm thấy điều gì đó về ông ấy ở đây,” Tiểu Nguyệt khích lệ.

Nguyên Hạo mỉm cười yếu ớt, cảm thấy lòng mình ấm áp hơn. “Cảm ơn các bạn.”

Họ tiếp tục đi sâu vào trong, và đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên, khiến cả nhóm dừng lại. Một cánh cửa bí mật từ từ mở ra, để lộ một căn phòng tối tăm bên trong.

“Đó có thể là nơi cất giấu bảo vật!” Minh Châu phấn khích.

“Nhưng cũng có thể là cạm bẫy,” Bảo Long cảnh giác. “Chúng ta không thể mạo hiểm.”

“Tôi sẽ đi trước,” Nguyên Hạo quyết định, ánh mắt kiên quyết. “Hãy theo sát tôi.”

Khi bước vào căn phòng, ánh sáng từ những viên đá lấp lánh chiếu sáng những bức tường có họa tiết kỳ lạ. Giữa phòng, một chiếc bàn đá lớn bày biện nhiều đồ vật cổ, trong đó có một chiếc hộp gỗ được chạm trổ tinh xảo.

“Đó là gì vậy?” Tiểu Nguyệt chỉ vào chiếc hộp, ánh mắt đầy tò mò.

“Tôi không chắc,” Nguyên Hạo bước lại gần, tay chạm vào chiếc hộp. “Nhưng cảm giác như nó đang chờ đợi điều gì đó.”

Khi anh mở nắp hộp, một làn khói mờ ảo bốc lên, làm cho cả nhóm phải lùi lại. Bên trong, một di vật lấp lánh ánh vàng, cùng với một mảnh giấy cổ.

“Đó là gì?” Minh Châu hỏi, lòng đầy háo hức.“Để tôi xem,” Nguyên Hạo cẩn thận lấy mảnh giấy ra, mắt anh mở to khi nhận ra những ký tự quen thuộc. “Đây là bản đồ.”

“Bản đồ dẫn đến đâu?” Bảo Long hỏi, giọng nghi ngờ.

“Đến nơi mà cha tôi đã từng nhắc đến,” Nguyên Hạo nói, giọng anh run rẩy. “Nơi mà ông đã tìm kiếm suốt cuộc đời.”

“Tại sao lại không nói sớm hơn?” Minh Châu hỏi.

“Bởi vì tôi không biết,” Nguyên Hạo thở dài. “Cha tôi đã mất tích trong cuộc thám hiểm đó. Tôi chỉ hy vọng rằng chúng ta có thể tìm thấy những gì ông để lại.”

“Vậy thì, chúng ta phải đi ngay bây giờ!” Tiểu Nguyệt khích lệ, ánh mắt tràn đầy nhiệt huyết.

“Đúng vậy,” Nguyên Hạo khẳng định. “Chúng ta không thể để cơ hội này trôi qua.”

Nhưng ngay khi họ chuẩn bị rời khỏi căn phòng, một tiếng động ầm ầm vang lên, cánh cửa họ vừa đi qua từ từ khép lại. Tất cả đều đứng lại, tim đập thình thịch.

“Chúng ta bị kẹt!” Bảo Long thốt lên.

“Không! Đừng hoảng loạn!” Nguyên Hạo hét lên. “Chúng ta phải tìm cách thoát ra!”

Mọi người bắt đầu tìm kiếm xung quanh, nhưng không gian tối tăm và bí ẩn khiến họ cảm thấy bối rối. Ánh sáng từ những viên đá dần yếu đi, và không khí trở nên ngột ngạt hơn.

“Chúng ta không còn nhiều thời gian!” Minh Châu nói, tay nắm chặt. “Phải có một lối ra!”

“Để tôi thử một cái,” Nguyên Hạo nói, tiến về phía bức tường đối diện. Anh cảm thấy một mạch điện trong không khí, như thể có điều gì đó đang chờ đợi họ.

“Có thể có một cơ chế nào đó,” anh thì thầm, lòng đầy quyết tâm. “Hãy tìm kiếm những ký hiệu, có thể chúng sẽ chỉ dẫn cho chúng ta.”

Nhóm bắt đầu tìm kiếm, không khí căng thẳng trong từng giây trôi qua. Ánh sáng càng lúc càng yếu đi, và tiếng động lạ từ đâu đó vang lên, khiến họ cảm thấy như có ai đó đang theo dõi.

“Phải tìm ra cách!” Nguyên Hạo nói, không thể chần chừ thêm. Anh chạm tay vào từng bức tường, tìm kiếm manh mối. “Nếu không, chúng ta sẽ không thoát ra được.”

Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng anh. Những ký hiệu trên tường dường như đang nhấp nháy, như thể đang chỉ dẫn cho họ. “Có lẽ… có gì đó ở đây.”

Nguyên Hạo lùi lại, nhìn kỹ hơn. “Tôi cần các bạn giúp tôi.”

Trong lúc căng thẳng, họ cùng nhau làm việc, từng giây từng phút trôi qua như một thế kỷ. Hơi thở của họ hòa lẫn vào không khí lạnh giá, và bất ngờ, một âm thanh khô khốc vang lên. Một bức tường dịch chuyển, mở ra một lối đi hẹp.

“Đi thôi!” Nguyên Hạo kêu lên, lòng anh tràn đầy hy vọng, nhưng nỗi lo lắng vẫn không ngừng gặm nhấm. Điều gì đang chờ đợi họ ở phía bên kia?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn