Người Thám Hiểm Vô Danh

Chương 5: Những Cạm Bẫy Đầu Tiên

Nhóm thám hiểm đứng trước ngôi đền cổ kính, nơi những tảng đá rêu phong dường như ẩn chứa hàng ngàn câu chuyện đã bị thời gian nuốt chửng. Nguyên Hạo là người đầu tiên bước vào, ánh mắt anh không rời khỏi những biểu tượng kỳ lạ khắc trên tường. Minh Châu đi sát bên, tay cô chạm nhẹ vào những hoa văn, như thể đang cảm nhận hơi thở của quá khứ.

“Nhìn này!” Minh Châu chỉ vào một hình vẽ. “Đây có thể là biểu tượng của một cạm bẫy cổ xưa.”

“Đừng chạm vào nó,” Bảo Long nói, vẻ mặt nghiêm túc. “Chúng ta không biết nó có thể gây ra điều gì.”

Tiểu Nguyệt đứng ở phía sau, đôi mắt to tròn của cô sáng lên khi nghe đến cạm bẫy. “Có thể chúng ta nên cẩn thận hơn. Những cạm bẫy thường được đặt ở những nơi như thế này.”

Nguyên Hạo khẽ gật đầu, nhưng trong lòng anh lại cảm thấy hồi hộp. Anh bước tới gần bức tường, ánh mắt dừng lại ở một dòng chữ cổ. “Để tôi thử giải mã nó.”

Bảo Long lùi lại một bước, tỏ vẻ lo lắng. “Cẩn thận, Nguyên Hạo. Nếu có gì xảy ra, chúng tôi sẽ không kịp cứu anh.”

“Yên tâm đi,” Nguyên Hạo cười tự tin. “Tôi đã từng gặp nhiều cạm bẫy trước đây.”

Nguyên Hạo cúi xuống, ánh mắt chăm chú vào những ký tự. Minh Châu đứng bên cạnh, thỉnh thoảng liếc nhìn anh, cảm thấy sự hấp dẫn trong sự tập trung của anh. Một chút căng thẳng trong không khí khiến mọi người đều im lặng, chỉ nghe thấy tiếng thở đều đặn.

“Được rồi,” Nguyên Hạo nói, đứng thẳng dậy. “Theo như dòng chữ này, nếu chúng ta bước vào trung tâm đền thờ mà không làm đúng theo chỉ dẫn, cạm bẫy sẽ được kích hoạt.”

“Và cạm bẫy đó là gì?” Bảo Long hỏi, vẻ mặt có phần nghi ngại.

“Có thể là một cái bẫy rơi, hoặc một cái bẫy dây,” Nguyên Hạo đáp. “Nhưng không sao, tôi có thể vượt qua.”

“Để tôi thử,” Minh Châu nói, giọng điệu quyết đoán. “Tôi có thể phát hiện ra dấu hiệu nếu có gì không ổn.”

Nguyên Hạo nhún vai, “Được, nhưng hãy cẩn thận.”

Minh Châu tiến lên một bước, rồi dừng lại, lắng nghe. Đột nhiên, một tiếng động vang lên từ phía trên. Mọi người ngẩng đầu lên, thấy một mảnh đá lớn đang lăn xuống. Bảo Long lao tới, kéo Minh Châu ra khỏi đường đi của nó.

“Hú hồn!” Minh Châu thở hổn hển, nhìn Bảo Long với ánh mắt biết ơn. “Cảm ơn anh!”

“Đừng có liều lĩnh như vậy,” Bảo Long nói, giọng vẫn nghiêm túc. “Chúng ta không thể để điều đó xảy ra nữa.”

Tiểu Nguyệt cười khúc khích. “Có vẻ như đây là một trong những cạm bẫy mà chúng ta cần tránh. Nguyên Hạo, anh có cách nào để vượt qua không?”

Nguyên Hạo mỉm cười, ánh mắt lấp lánh. “Tôi có một kế hoạch. Nhưng trước tiên, chúng ta cần tìm hiểu rõ hơn về những cạm bẫy này.”

Anh tiến lại gần một bức tường khác, nơi có những dấu hiệu lạ. “Nếu tôi không nhầm, đây là cách mà người xưa đã đánh dấu những cạm bẫy. Chúng ta chỉ cần theo dõi các biểu tượng này.”“Và sau đó, chúng ta có thể vượt qua mà không bị mắc bẫy,” Minh Châu bổ sung, tràn đầy hào hứng.

Bảo Long gật đầu. “Tốt. Vậy chúng ta làm theo cách của Nguyên Hạo.”

Nhóm tiến lên, Nguyên Hạo dẫn đầu. Anh không chỉ nhìn vào các biểu tượng mà còn quan sát cách mà ánh sáng chiếu vào từng chi tiết. Rồi bỗng dưng, một tiếng kêu vang lên từ phía dưới chân họ.

“Chờ đã!” Tiểu Nguyệt hét lên, nhảy lên cao. “Có gì đó ở dưới đất!”

Cả nhóm dừng lại, nhìn xuống. Một chiếc lưới bằng dây thừng đang từ từ kéo lên, như thể đang chờ đợi để bắt lấy bất cứ ai không cẩn thận.

“Chúng ta phải nhanh chóng!” Nguyên Hạo nói, vội vàng tìm cách giải quyết. “Để tôi kiểm tra bên cạnh.”

Anh cúi xuống, tìm kiếm một điểm yếu trong cấu trúc. Minh Châu nhìn anh, đôi mắt sáng lên đầy hy vọng. “Nguyên Hạo, anh có cảm thấy điều gì không ổn không?”

“Cảm giác như có một cái gì đó đang chờ đợi chúng ta,” Nguyên Hạo đáp, ánh mắt vẫn chăm chú. “Nhưng tôi không thể chắc chắn.”

Bảo Long nhìn quanh, cảnh giác. “Hãy cẩn thận. Nếu có chuyện gì xảy ra, chúng ta sẽ không có thời gian để thoát.”

Tiểu Nguyệt cúi xuống, chạm vào mặt đất. “Em có thể cảm nhận được sự chuyển động từ dưới lòng đất. Có điều gì đó đang ở gần đây.”

“Chúng ta phải hành động nhanh chóng,” Nguyên Hạo nói, cảm thấy áp lực tăng lên. “Tôi sẽ thử tìm cách mở cánh cửa này.”

Anh bước lên, tay đặt vào một ổ khóa cổ. “Có thể nó sẽ dẫn chúng ta ra khỏi đây.”

Khi anh cố gắng xoay ổ khóa, một âm thanh vang lên. Một cánh cửa từ từ mở ra, để lộ một hành lang tối tăm bên trong. Tất cả đều chờ đợi, lòng hồi hộp, không biết điều gì đang chờ đợi ở phía bên kia.

“Đi thôi,” Nguyên Hạo nói, tiếng nói mạnh mẽ và tự tin. “Chúng ta không thể quay lại bây giờ.”

Nhóm từ từ bước vào trong, cảm giác như đang lạc vào một thế giới khác. Hành lang hẹp, tối tăm, nhưng vẫn có ánh sáng le lói từ những viên đá lấp lánh. Những âm thanh lạ lùng vang lên xung quanh họ, như thể có ai đó đang theo dõi.

“Cảm giác như có điều gì đó ở đây,” Tiểu Nguyệt thì thầm, ánh mắt lo lắng.

“Đừng lo, chúng ta sẽ vượt qua được,” Nguyên Hạo trấn an, lòng đầy quyết tâm. “Dù có gì xảy ra, chúng ta sẽ đối mặt với nó cùng nhau.”

Nhưng trong lòng anh, sự lo lắng đã bắt đầu gặm nhấm. Câu chuyện vẫn chưa kết thúc. Những cạm bẫy còn đang chờ đợi, và cuộc phiêu lưu này chỉ mới bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn