Người Thám Hiểm Vô Danh

Chương 8: Tình Bạn Gắn Bó

Nguyên Hạo thở phào nhẹ nhõm khi cánh cửa đá khép lại sau lưng, chặn đứng âm thanh ồn ào từ cuộc rượt đuổi bên ngoài. Nhóm đứng trong một không gian tối tăm, ánh sáng le lói từ những khe hở trên tường tạo nên bầu không khí bí ẩn.

“Chúng ta đã thoát!” Bảo Long nói, vừa thở hổn hển vừa quẹt mồ hôi trên trán. “Nhưng giờ thì sao?”

“Cần phải tìm đường ra khỏi đây,” Nguyên Hạo nói, ánh mắt dõi theo những bức tường xung quanh. Anh cảm thấy nỗi lo lắng đang dâng lên khi không biết điều gì đang chờ đợi họ ở phía trước.

“Có thể có một lối đi khác,” Minh Châu lên tiếng, giọng cô vẫn giữ được sự lạc quan. “Hãy kiểm tra xem có ký hiệu nào không.”

“Để tôi giúp!” Tiểu Nguyệt nói, nhảy lên trên một bệ đá để nhìn xa hơn. “Có vẻ như có một lối đi nhỏ ở bên kia!”

“Chúng ta đi thôi!” Nguyên Hạo dẫn đầu, lòng tràn đầy hy vọng. Khi cả nhóm tiến về phía lối đi, không khí căng thẳng dần giảm bớt, thay vào đó là những tiếng cười khúc khích.

“Đừng có đùa, Tiểu Nguyệt!” Bảo Long nheo mắt khi thấy cô bé nhảy múa quanh những viên đá. “Cẩn thận không bị ngã!”

“Em không ngã đâu! Chỉ cần Bảo Long không kéo em lại!” Tiểu Nguyệt cười hồn nhiên, khiến mọi người không thể nhịn được cười.

“Thế này thì chúng ta cần phải cẩn thận hơn,” Minh Châu cười, nhưng ánh mắt vẫn cảnh giác. “Có thể vẫn còn bẫy ở đây.”

“Bẫy? Đừng lo! Bảo Long sẽ bảo vệ chúng ta!” Tiểu Nguyệt nói, ánh mắt sáng lên như ngọn đuốc. “Nhưng mà… không phải bẫy nào cũng dễ dàng.”

“Cô bé này, thật sự có tài,” Bảo Long đùa, giả vờ cúi đầu như một vị vua. “Tôi sẽ làm mọi thứ để bảo vệ nàng!”

“Thôi nào, đừng làm tôi thấy ngại!” Minh Châu lắc đầu, nhưng nụ cười vẫn nở trên môi.

Khi họ tiến gần đến lối đi nhỏ, Nguyên Hạo dừng lại, giơ tay ra hiệu cho mọi người. “Chờ đã, có thể có điều gì đó ở đây.” Anh cúi xuống, nhìn kỹ bề mặt đất.

“Có vết chân!” Nguyên Hạo chỉ vào những dấu hiệu mờ nhạt. “Có thể có người đã đi qua đây.”

“Liệu có phải là nhóm kẻ thù không?” Bảo Long hỏi, sự nghi ngờ hiện rõ trên mặt anh.

“Không chắc, nhưng chúng ta phải cẩn thận,” Nguyên Hạo đáp, rồi quay lại nhìn nhóm. “Tôi sẽ đi trước. Minh Châu, em theo sát sau, Bảo Long và Tiểu Nguyệt, giữ khoảng cách một chút.”

Họ bắt đầu bước vào lối đi, không khí trở nên dày đặc hơn. Những tiếng bước chân vang lên, nhưng tiếng cười vẫn không ngừng lại. Tiểu Nguyệt thỉnh thoảng lại đùa giỡn, khiến không khí bớt nặng nề.

“Nguyên Hạo, nếu chúng ta tìm thấy kho báu, anh sẽ chia cho em một phần chứ?” Tiểu Nguyệt hỏi, đôi mắt tròn xoe đầy mong chờ.“Chỉ nếu em giúp tôi tìm ra nó trước đã!” Nguyên Hạo đáp, nụ cười nở rộ trên môi. “Còn không, em sẽ chỉ có một viên đá!”

“Viên đá cũng được, miễn là em có thể biến nó thành một món trang sức đẹp!” Tiểu Nguyệt đáp, khiến mọi người lại cười vang.

Sau một hồi đi, họ đến một không gian rộng lớn hơn, ánh sáng từ các khe hở trên tường chiếu sáng những bức tranh cổ xưa. Những hình ảnh kỳ bí về các vị thần và những cuộc chiến tranh xa xưa hiện lên sống động.

“Wow, đẹp quá!” Minh Châu thốt lên, ánh mắt không rời khỏi những bức tranh. “Chúng ta cần ghi lại những hình ảnh này!”

“Chờ đã,” Nguyên Hạo nói, nhìn quanh. “Có điều gì đó không ổn.”

“Ý anh là gì?” Bảo Long hỏi, nhưng anh cũng cảm thấy sự căng thẳng trong không khí.

“Cảm giác như có ai đó đang theo dõi chúng ta,” Nguyên Hạo thì thào, ánh mắt đăm chiêu. “Hãy cẩn thận.”

Chưa kịp dứt lời, một tiếng động lớn vang lên từ phía sau, khiến cả nhóm giật mình. Một cánh cửa bí mật từ từ mở ra, và một bóng đen lớn lù lù xuất hiện.

“Chạy!” Nguyên Hạo gầm lên, dẫn đầu cả nhóm lao về phía lối ra, nhưng bóng đen kia đã cản đường họ.

“Đi nhanh lên!” Bảo Long kêu lớn, cố gắng đẩy Tiểu Nguyệt về phía trước.

“Đứng lại!” Bóng đen gầm lên, giọng nói vang dội trong không gian.

Nguyên Hạo không có thời gian để suy nghĩ. Anh quay lại, chỉ kịp nhìn thấy một mũi tên vụt qua, cắm phập vào tường đá.

“Minh Châu!” Anh kêu lên, nhận ra cô đã sẵn sàng bắn.

“Mình không thể để nó chặn đường chúng ta!” Minh Châu đáp, sự quyết đoán trong giọng nói làm Nguyên Hạo cảm thấy an tâm.

Trong khoảnh khắc căng thẳng, ánh mắt của họ gặp nhau, và một cảm giác mạnh mẽ dâng trào. Tình bạn giữa họ như một sức mạnh vững chắc, giúp họ vượt qua mọi thử thách.

“Đừng lo, chúng ta sẽ cùng nhau ra khỏi đây!” Nguyên Hạo hứa, lòng tràn đầy quyết tâm.

Cả nhóm cùng nhau lao vào cuộc chiến, trong khi những tiếng cười và sự hỗ trợ lẫn nhau vẫn vang vọng giữa những tiếng gầm gừ của bóng đen. Họ không chỉ chiến đấu vì kho báu, mà còn vì tình bạn không thể phá vỡ, cùng nhau hướng về phía ánh sáng của hy vọng.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn