Minh Thảo đứng giữa không gian quen thuộc nhưng đã trở thành một kỷ niệm đau thương. Cô hít sâu, cố gắng định hình lại tâm trí sau cú sốc khi bị kéo về quá khứ. Những hình ảnh lướt qua, một ngày mưa, tiếng cười của mẹ, giọng nói ấm áp của bà vang vọng trong tâm trí. Cô tự nhủ mình không được yếu lòng.
“Chúng ta đang ở đâu?” Bích Hằng hỏi, ánh mắt tràn đầy nghi hoặc.
“Có lẽ là thời điểm trước khi mọi chuyện bắt đầu,” Minh Thảo đáp, cố gắng giữ bình tĩnh. “Chúng ta phải tìm Tùng trước khi hắn có thể hành động.”
“Đi thôi,” Nam nói, ánh mắt anh sắc như dao. “Chúng ta không còn thời gian.”
Họ di chuyển nhanh chóng qua những con phố quen thuộc, từng góc phố như nhắc nhở Minh Thảo về những kỷ niệm mà cô đã cố gắng quên. Cô cảm thấy nỗi đau vẫn âm ỉ trong lòng, nhưng giờ không phải lúc để yếu đuối. Họ cần phải tìm ra cách ngăn chặn Tùng trước khi hắn gây ra thảm họa một lần nữa.
“Chúng ta cần tìm một nơi an toàn để thảo luận,” Hằng lên tiếng, ánh mắt quét qua những tòa nhà cũ. “Có thể đến quán cà phê gần đây.”
“Được,” Minh Thảo gật đầu. Họ di chuyển đến quán, nơi mà những ký ức về cuộc sống thường nhật của Minh Thảo tràn về. Cô nhớ rằng mẹ cô từng đưa cô đến đây mỗi cuối tuần, để thưởng thức món cà phê ấm nóng và nói về những ước mơ.
“Chúng ta có thể làm gì bây giờ?” Hằng hỏi khi họ ngồi xuống. “Nếu Tùng đã ở đây, hắn chắc chắn sẽ không bỏ lỡ cơ hội.”
“Chúng ta cần phải tìm ra cách để ngăn hắn sử dụng công nghệ thời gian,” Minh Thảo nói, quyết tâm hiện rõ trong giọng nói. “Nếu chúng ta có thể phá hủy thiết bị của hắn, có lẽ sẽ ngăn được mọi thứ.”
“Nhưng hắn có thể có nhiều thiết bị khác,” Nam cảnh báo. “Hắn sẽ không để chúng ta dễ dàng tiếp cận.”
“Hắn không thể làm gì nếu không biết chúng ta đang ở đây,” Minh Thảo nói. “Chúng ta cần một kế hoạch.”
Chỉ cần vài phút nữa, họ đã có một kế hoạch sơ bộ. Minh Thảo sẽ sử dụng kỹ năng hack của mình để tìm ra vị trí của Tùng. Hằng và Nam sẽ làm nhiệm vụ bảo vệ, phòng khi có bất ngờ.
“Chúng ta phải hành động nhanh chóng,” Minh Thảo nói. “Tùng có thể đang chuẩn bị cho một cuộc tấn công.”
Họ rời quán cà phê, lòng đầy lo lắng nhưng cũng tràn ngập quyết tâm. Minh Thảo đã không còn là cô gái yếu đuối của trước đây. Cô đã học được cách đối diện với nỗi sợ hãi và đau thương.
Khi đến gần nơi mà cô cảm nhận được Tùng có thể ẩn náu, Minh Thảo dừng lại. “Đây rồi,” cô thì thầm. Trước mặt họ là một tòa nhà cũ kỹ, nơi mà cô biết Tùng thường lui tới để thực hiện những thí nghiệm điên rồ.
“Chúng ta phải cẩn thận,” Nam nhắc nhở, ánh mắt anh quét xung quanh. “Hắn có thể đã chuẩn bị bẫy.”
Minh Thảo gật đầu, lòng cô thắt lại. Hình ảnh của mẹ lại hiện lên, khiến cô cảm thấy nỗi đau càng thêm sâu sắc. “Tôi sẽ vào trong,” cô nói, “Hãy đứng ngoài và giữ liên lạc.”
“Cẩn thận nhé,” Hằng nói, lo lắng hiện rõ trong ánh mắt.Minh Thảo bước vào tòa nhà, không khí bên trong ẩm ướt và lạnh lẽo. Cô cảm nhận được sự hiện diện của Tùng, như một cái bóng đang rình rập. Cô mở máy tính cá nhân, bắt đầu truy cập vào hệ thống của hắn. Những dòng mã xuất hiện trước mắt cô, nhưng không dễ dàng như cô tưởng.
“Làm ơn, hãy để tôi vào,” cô thì thầm, lòng đầy căng thẳng. Cô biết rằng thời gian không còn nhiều.
“Minh Thảo, có điều gì đó không ổn!” Nam nói qua bộ đàm, giọng anh gấp gáp. “Chúng ta cần rời khỏi đây ngay lập tức!”
“Chưa xong!” Cô trả lời, mồ hôi lấm tấm trên trán. “Tôi cần thêm một chút thời gian.”
“Không! Hắn đang đến!” Hằng kêu lên.
Cô không còn lựa chọn nào khác. Minh Thảo hít sâu một hơi, tập trung vào màn hình. “Được rồi, đây là mã truy cập,” cô nói, nhanh chóng nhập vào.
“Chúng ta không thể ở đây lâu hơn!” Nam thúc giục.
“Gần xong rồi!” Minh Thảo đáp, nhưng đúng lúc đó, cánh cửa đột ngột mở ra, và Tùng bước vào, nụ cười điên cuồng trên môi.
“Các ngươi thật ngu ngốc khi nghĩ rằng có thể cản trở ta!” hắn gầm lên, ánh mắt lóe sáng. “Ta sẽ không để các ngươi thoát!”
Minh Thảo cảm thấy tim mình thắt lại. Họ đã lâm vào tình thế nguy hiểm. “Chạy đi!” cô quát lên, nhưng đã quá muộn.
Tùng giơ tay lên, một thiết bị kỳ lạ xuất hiện. Ánh sáng từ nó bắt đầu bùng nổ, và không khí xung quanh như bị biến đổi. Minh Thảo cảm nhận được sức mạnh cuốn hút từ nó, nhưng cô không thể để bản thân bị cuốn vào.
“Đừng để hắn điều khiển!” Nam hét lên, nhưng không ai có thể nghe thấy. Cả ba bị cuốn vào luồng ánh sáng, cảm giác như thời gian đang trôi ngược, hình ảnh quá khứ và hiện tại lẫn lộn.
“Chúng ta phải trở lại!” Minh Thảo gào lên, nhưng không ai có thể nghe thấy. Họ đang bị kéo vào một vòng lặp thời gian, nơi mà mọi thứ trở nên hỗn loạn.
Ánh sáng tắt ngúm, họ nhận ra mình đang đứng ở một nơi khác. Một thế giới quen thuộc nhưng lại khác lạ. “Đây là đâu?” Hằng hỏi, giọng nói lạc lõng.
Minh Thảo cảm thấy một cảm giác chua xót. “Có lẽ... là nơi mà tất cả bắt đầu.”
“Phải tìm Tùng trước khi hắn làm bất cứ điều gì!” Nam ra lệnh, sự quyết tâm trong ánh mắt anh khiến Minh Thảo cảm thấy tự tin hơn.
“Hãy cẩn thận,” cô nói, “Chúng ta không thể để lịch sử lặp lại.”
Họ bắt đầu di chuyển, lòng đầy lo lắng nhưng cũng tràn ngập hy vọng. Cô biết rằng cuộc chiến vẫn chưa kết thúc.