Minh Thảo mở mắt, nhưng không gian xung quanh cô như một bức tranh mờ ảo. Hằng và Nam nằm bên cạnh, vẫn trong trạng thái bất động. Cô cảm nhận được một cơn lạnh lẽo dâng trào, như thể thời gian đã ngưng đọng.
“Chúng ta... đã thành công chưa?” Hằng lẩm bẩm, giọng nói yếu ớt nhưng đầy hy vọng. Cô ngồi dậy, nhìn quanh với vẻ bối rối.
“Không thể chắc chắn,” Minh Thảo đáp, ánh mắt lướt qua những mảnh vụn xung quanh. Họ đang ở đâu? Một nơi mà những ký ức về cuộc chiến với Quốc Bảo và Tùng dường như vẫn còn vương vấn.
Nam từ từ đứng dậy, xoa xoa thái dương. “Mọi thứ đều im ắng. Quá im ắng.” Anh chậm rãi quan sát, cảm giác như có điều gì đó không ổn.
Chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, một âm thanh lạ vang lên từ phía xa. Giọng nói của Tùng, lạc lõng và điên cuồng, vọng lại. “Các ngươi nghĩ rằng mình đã thắng? Không dễ vậy đâu!”
“Làm sao mà hắn ở đây được?” Minh Thảo thốt lên, cảm giác lo lắng dâng lên. Cô nhớ rõ ràng hình ảnh của Tùng, một thiên tài đã bị tàn phá bởi những sai lầm trong quá khứ.
“Tùng có thể đã sử dụng công nghệ nào đó để trở lại,” Nam nói, sự nghiêm túc trong giọng nói của anh khiến Minh Thảo cảm thấy nỗi lo lắng càng lớn hơn.
“Chúng ta cần phải tìm hắn,” Minh Thảo quyết định. “Nếu không, mọi thứ sẽ lại trở về điểm xuất phát.”
“Đúng vậy,” Hằng nói, ánh mắt sáng lên. “Chúng ta đã ở đây một thời gian dài, nhưng không thể chần chừ thêm nữa.”
Minh Thảo gật đầu, ba người nhanh chóng di chuyển về phía nguồn âm thanh. Họ bước vào một hành lang tối tăm, nơi ánh sáng nhấp nháy từ những thiết bị công nghệ lạ lùng. Cảm giác như đang bước vào một phòng thí nghiệm điên loạn, nơi mà mọi lý thuyết về thời gian đều có thể trở thành hiện thực.
“Cẩn thận,” Nam nhắc nhở, đôi mắt anh luôn nhìn về phía trước. Mỗi bước đi đều có thể dẫn đến nguy hiểm.
Họ đến gần một cánh cửa lớn, nơi mà âm thanh của Tùng ngày càng rõ ràng hơn. “Các ngươi không thể ngăn cản ta! Ta sẽ thay đổi mọi thứ!” Hắn gào lên, sự điên cuồng trong giọng nói khiến Minh Thảo thấy lạnh sống lưng.
“Phải làm gì đó ngay!” Hằng nói, sự lo lắng dần hiện lên trong đôi mắt cô. “Chúng ta không thể để hắn làm bất cứ điều gì điên rồ.”
“Để tôi thử,” Minh Thảo nói, cô tiến lại gần cánh cửa và cố gắng truy cập vào hệ thống bảo mật. Những dòng mã chạy qua tâm trí cô như một bản nhạc quen thuộc.
“Nhanh lên!” Nam thúc giục, nhìn xung quanh với vẻ lo lắng. “Tùng có thể tạo ra bất kỳ điều gì mà hắn muốn.”
“Tôi cần thêm thời gian,” Minh Thảo đáp, cảm giác áp lực đang đè nặng lên vai. Cô tập trung vào từng ký tự, từng mã lệnh để mở cửa. “Được rồi, gần xong rồi!”
Cánh cửa bật mở, nhưng không phải là một khung cảnh hoành tráng như họ tưởng tượng. Trước mắt họ là một phòng thí nghiệm với những thiết bị kỳ quái, và ở giữa, Tùng đang đứng, vẻ mặt điên cuồng và đầy thách thức.“Cuối cùng, các ngươi cũng đến!” hắn cười nham hiểm, ánh mắt như phát sáng. “Ta đã chờ đợi khoảnh khắc này!”
“Dừng lại ngay, Tùng!” Minh Thảo lên tiếng, giọng cô đầy quyết đoán. “Chúng tôi không để ngươi tiếp tục làm hại thời gian!”
“Hại thời gian?” Tùng cười lớn. “Ta sẽ làm cho nó trở thành một công cụ, một vũ khí! Các ngươi không hiểu gì cả!”
Nam bước lên một bước, sự quyết tâm hiện rõ trên gương mặt. “Ngươi không thể thay đổi quá khứ mà không phải trả giá. Đó là một điều điên rồ!”
“Điên rồ?” Tùng gầm lên, “Điều điên rồ là các ngươi không nhận ra sức mạnh của thời gian! Ta có thể làm cho mọi thứ trở thành hiện thực!”
“Ngươi chỉ đang chạy trốn khỏi những sai lầm trong quá khứ,” Minh Thảo nói, lòng cô tràn đầy sự đồng cảm nhưng cũng không kém phần kiên quyết. “Chúng ta đều đã từng mắc sai lầm, nhưng không thể để nó điều khiển cuộc đời mình!”
Tùng bật cười, nhưng trong ánh mắt hắn có điều gì đó chao đảo. “Sai lầm? Không! Ta sẽ không để các ngươi cản trở ta thêm một lần nữa!”
Hắn vội vã điều chỉnh một thiết bị nằm bên cạnh, ánh sáng từ nó bừng lên, và không khí xung quanh như bị biến đổi. Minh Thảo cảm nhận được sức mạnh cuốn hút từ nó.
“Ngừng lại!” Hằng hét lên, nhưng không kịp. Ánh sáng bùng nổ, lan tỏa ra như một cơn sóng lớn.
“Cẩn thận!” Nam hô lên, nhưng đã quá muộn. Cả ba bị cuốn vào luồng ánh sáng, không thể chống cự. Minh Thảo cảm thấy như thời gian đang trôi ngược, hình ảnh của quá khứ và hiện tại lẫn lộn.
“Chúng ta phải trở lại!” Minh Thảo gào lên, nhưng không ai có thể nghe thấy. Họ đang bị kéo vào một vòng lặp thời gian, nơi mà mọi thứ trở nên hỗn loạn.
Khi ánh sáng tắt ngúm, họ nhận ra mình đang đứng ở một nơi khác. Một thế giới quen thuộc nhưng lại khác lạ. “Đây là đâu?” Hằng hỏi, giọng nói lạc lõng.
Minh Thảo cảm thấy một cảm giác chua xót. “Có lẽ... là nơi mà tất cả bắt đầu.” Cô nhìn quanh, nhận ra rằng họ đã trở về thời điểm trước khi mọi chuyện xảy ra. Nhưng lần này, họ đã có một cơ hội thứ hai.
“Phải tìm Tùng trước khi hắn làm bất cứ điều gì!” Nam ra lệnh, sự quyết tâm trong ánh mắt anh khiến Minh Thảo cảm thấy tự tin hơn.
“Hãy cẩn thận,” cô nói, “Chúng ta không thể để lịch sử lặp lại.”
Cả ba người bắt đầu di chuyển, lòng đầy lo lắng nhưng cũng tràn ngập hy vọng. Họ đã trở lại, nhưng liệu lần này có thể thay đổi được số phận của mình hay không? Câu hỏi đó vẫn lởn vởn trong đầu Minh Thảo, và cô biết rằng cuộc chiến vẫn chưa kết thúc.