Người Giám Sát Thời Gian

Chương 14: Những bí mật bị che giấu

Minh Thảo đứng dậy, hơi choáng váng sau cú va chạm. Cô nhìn quanh, tìm kiếm Nam và Hằng. Tiếng nổ vừa rồi đã khiến không gian trở nên hỗn loạn, nhưng sự quyết tâm trong cô chưa bao giờ tắt. Quốc Bảo đang điều khiển thiết bị, ánh sáng từ nó lóe lên như một ngọn hải đăng của sự diệt vong.

“Chúng ta không thể để hắn kích hoạt nó!” Minh Thảo thét lên, giọng cô vang vọng trong không khí căng thẳng.

Nam gật đầu, ánh mắt quyết tâm. “Tôi sẽ khiến hắn mất tập trung. Cô tìm cách tắt thiết bị!”

Hằng nhanh chóng kiểm tra lại thiết bị của mình, gương mặt cô nghiêm túc. “Tôi có thể tạo ra một đợt sóng điện từ để làm rối loạn hệ thống. Nhưng cô phải hành động nhanh.”

“Được rồi! Tất cả cùng một hướng!” Minh Thảo hô lớn, dẫn đầu lao vào. Họ đồng loạt xông tới, lòng dâng trào một niềm tin mãnh liệt.

Quốc Bảo quay lại, ánh mắt lạnh lùng như băng. “Các ngươi thật ngu ngốc. Không ai có thể ngăn cản ta!”

“Chúng tôi sẽ không để ngươi thay đổi lịch sử!” Minh Thảo đáp, lòng cô như đang cháy lên từng giây.

Họ lao vào, nhưng Quốc Bảo đã chuẩn bị sẵn. Hắn kích hoạt một thiết bị nhỏ, tạo ra một bức tường năng lượng khiến cả ba bị đẩy lùi. Minh Thảo ngã xuống, nhưng ngay lập tức đứng dậy. Đau đớn không thể ngăn cản cô.

“Nam! Hằng!” cô hô lớn, tìm kiếm đồng đội. Hằng đã kịp thời kích hoạt thiết bị của mình. Một đợt sóng điện từ phát ra, làm cho Quốc Bảo bị phân tâm. Hắn loạng choạng, ánh sáng từ thiết bị phản chiếu lên gương mặt hắn, khiến nó trở nên đáng sợ hơn bao giờ hết.

“Giữ vững!” Nam kêu lên, lao tới tấn công Quốc Bảo. Cú đánh mạnh mẽ, nhưng Quốc Bảo nhanh chóng né tránh, phản công bằng một cú đá. Nam ngã lăn ra, nhưng không để cho sự đau đớn làm mình chùn bước.

Minh Thảo nắm bắt thời cơ. “Tôi sẽ tắt thiết bị!” Cô lao tới, đôi tay khéo léo bắt đầu thao tác trên bảng điều khiển. Mọi thứ như đang quay cuồng, nhưng trong lòng cô chỉ có một mục tiêu duy nhất.

“Không!” Quốc Bảo gào lên, đôi mắt hắn hiện lên sự điên cuồng. “Ngươi không thể làm vậy!”

“Tôi sẽ làm!” Minh Thảo kiên quyết, cảm nhận được sức mạnh từ những ký ức đau thương. Cô nhập lệnh, nhưng thiết bị phản kháng dữ dội. “Hằng! Cần hỗ trợ!”

“Đang đến!” Hằng chạy tới, nhanh chóng giúp Minh Thảo điều chỉnh thiết bị. Cả hai phối hợp ăn ý, như thể đã luyện tập hàng nghìn lần.

Nam ở phía trước, đang chiến đấu với Quốc Bảo. Hắn không chỉ sử dụng sức mạnh, mà còn cả trí tuệ để chống trả. Hàng loạt cú đấm, cú đá, xen lẫn những tiếng va chạm mạnh mẽ. Nam cảm nhận được sự mệt mỏi đang dần kéo tới, nhưng không thể bỏ cuộc.

“Cố lên! Chúng ta phải thắng!” Nam hô lớn, cố gắng đẩy lùi Quốc Bảo.Bên kia, Minh Thảo và Hằng đang phải đối mặt với một bài toán khó khăn. “Gần xong rồi!” Hằng nói, đôi mắt sáng lên hy vọng. “Chỉ cần một chút nữa!”

“Nhanh lên!” Minh Thảo thúc giục, mồ hôi lăn dài trên trán. Cô tập trung vào việc điều chỉnh các thông số, từng giây phút quý giá trôi qua như kéo dài vô tận.

Quốc Bảo dường như cảm nhận được sự thay đổi. Hắn gầm lên, “Ta sẽ không để điều này xảy ra!”

Hắn lao về phía Minh Thảo, nhưng Nam đã kịp thời chặn lại. “Ngươi sẽ không qua được!” Anh ta hùng hồn nói, đôi mắt như lửa.

Một cú đấm mạnh mẽ từ Nam khiến Quốc Bảo lùi lại, nhưng hắn không từ bỏ. “Ngươi không thể ngăn cản số phận!” Hắn gào lên, sự điên cuồng trong ánh mắt càng lúc càng rõ.

“Chúng ta không phải là số phận!” Minh Thảo hét lên, quyết tâm vươn tới đích. “Chúng ta là những người quyết định tương lai!”

Cuối cùng, Hằng hô to, “Xong rồi! Bây giờ!”

Minh Thảo nhấn nút cuối cùng. Cả thiết bị bùng nổ ánh sáng, một luồng năng lượng mạnh mẽ lan tỏa ra. Quốc Bảo, trong khoảnh khắc yếu đuối, nhận ra sự thất bại. Hắn quỳ xuống, ánh mắt đầy sự tức giận và bất lực.

“Không! Không thể như vậy!” hắn rít lên.

“Quá muộn rồi!” Minh Thảo thốt lên, lòng cô dâng trào sự mãn nguyện. Họ đã làm được.

Nhưng ngay khi ánh sáng đang lan tỏa, một tiếng nổ lớn lại vang lên, khiến tất cả mọi người đều phải chịu đựng sức mạnh của nó. Cả không gian như vỡ òa. Minh Thảo cảm nhận được mình đang bị kéo đi, và trong khoảnh khắc, cô thấy hình ảnh của mẹ hiện lên trong tâm trí.

“Không!” Cô hét lên, nhưng ánh sáng đã nuốt chửng mọi thứ.

Khi cô tỉnh lại, mọi thứ xung quanh đã thay đổi. Hằng và Nam đang nằm cạnh, nhưng không gian xung quanh lại im ắng kỳ lạ. Họ đã ở đâu? Họ đã thành công hay lại một lần nữa thất bại?

“Chúng ta... đã thành công chưa?” Hằng lẩm bẩm, ánh mắt mơ màng.

Minh Thảo cảm thấy một cơn lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Cô không thể chắc chắn điều gì. Tương lai vẫn đang chờ đợi họ, nhưng cũng có thể là những bí mật chưa được tiết lộ.

“Coi chừng!” Nam cảnh báo, đưa tay lên. Những âm thanh lạ lùng bắt đầu vang vọng xung quanh. Cảm giác lo lắng tràn ngập trong lòng Minh Thảo. Họ chưa thể thở phào nhẹ nhõm. Cuộc chiến vẫn chưa kết thúc.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Chương không tồn tại | Mê Truyện