Minh Thảo đứng trước màn hình lớn, ánh sáng xanh từ thiết bị phản chiếu lên gương mặt cô, tạo nên một không khí căng thẳng. Hằng và Nam đứng bên cạnh, cùng nhau xem những thông tin được thu thập về Quốc Bảo. Mỗi giây trôi qua, cảm giác cấp bách càng thêm dồn dập.
“Chúng ta không thể chần chừ nữa,” Minh Thảo nói, giọng cô đầy quyết tâm. “Quốc Bảo đã bắt đầu hành động, và nếu không nhanh chóng ngăn chặn, tương lai sẽ bị thay đổi mãi mãi.”
Nam gật đầu, ánh mắt anh như lửa. “Tôi đã liên lạc với một số nguồn tin. Họ cho biết Quốc Bảo đang chuẩn bị cho một cuộc tấn công lớn vào một điểm thời gian quan trọng. Chúng ta cần đến đó trước khi mọi thứ xảy ra.”
“Điểm nào?” Hằng hỏi, đôi mắt to tròn của cô ánh lên sự lo lắng.
“Đó là ngày 12 tháng 3, năm 2040,” Nam đáp. “Một sự kiện sẽ thay đổi cục diện lịch sử. Quốc Bảo có kế hoạch sử dụng công nghệ du hành thời gian để can thiệp vào nó.”
“Chúng ta cần phải đến đó trước,” Minh Thảo quyết định. “Nếu Quốc Bảo thành công, tất cả những gì chúng ta đã làm sẽ trở thành vô nghĩa.”
Cả nhóm nhanh chóng chuẩn bị, thu thập những thiết bị cần thiết. Minh Thảo cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. Mỗi người trong họ đều mang trong mình một phần trách nhiệm, không chỉ cho bản thân mà cho cả tương lai.
Họ sử dụng thiết bị du hành thời gian, và chỉ trong chớp mắt, không gian xung quanh biến đổi. Khi họ xuất hiện, cảnh vật xung quanh là một khu vực hoang vắng, chỉ có tiếng gió rít qua những tán cây. Minh Thảo cảm thấy rợn người khi nhìn thấy bóng dáng của Quốc Bảo phía xa.
“Chúng ta phải hành động ngay,” Minh Thảo ra lệnh. Cô cảm nhận được sự quyết tâm trong từng mạch máu của mình. “Nam, bạn đi đường bên trái, Hằng, bạn theo tôi. Chúng ta cần phải tiếp cận anh ta mà không bị phát hiện.”
Nam gật đầu, đôi mắt anh đầy quyết tâm. “Cẩn thận, Minh. Chúng ta không biết Quốc Bảo đã chuẩn bị những gì.”
Hằng và Minh Thảo lặng lẽ di chuyển, từng bước chân khẽ khàng. Cảm giác hồi hộp lấn át mọi suy nghĩ. Họ biết rằng nếu bị phát hiện, cuộc chiến sẽ bắt đầu ngay lập tức.
“Ở phía trước, có một nhóm người,” Hằng thì thầm, chỉ tay về hướng những bóng người đang tụ tập quanh một thiết bị lớn.
“Đó là đội ngũ của Quốc Bảo,” Minh Thảo xác nhận. “Chúng ta cần phải cắt đứt sự liên lạc của họ.”
“Để tôi,” Hằng nói, một ý tưởng lóe lên trong đầu cô. Cô nhanh chóng lấy từ túi ra một thiết bị điện tử nhỏ. “Tôi có thể tạo ra một cuộc tấn công mạng để khiến họ mất liên lạc.”
“Làm nhanh lên,” Minh Thảo thúc giục. “Chúng ta không có nhiều thời gian.”
Trong khi Hằng làm việc, Minh Thảo và Nam giữ cảnh giác. Mọi giác quan của họ đều được k*ch th*ch. Thời gian như đứng lại khi họ chờ đợi.
“Xong rồi!” Hằng reo lên, khuôn mặt tươi vui. “Hệ thống của họ đã bị tê liệt. Bây giờ là cơ hội của chúng ta.”
“Đi!” Minh Thảo hét lên, dẫn đầu chạy về phía nhóm người đang đứng đó. Họ lao đến, sẵn sàng cho một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi.Quốc Bảo quay lại, vẻ mặt lạnh lùng. “Các ngươi không thể ngăn cản ta,” hắn nói, giọng điệu đầy kiêu ngạo. “Thời gian sẽ thuộc về ta.”
“Tôi sẽ không để điều đó xảy ra,” Minh Thảo đáp, lòng cô dâng lên sự quyết tâm mãnh liệt. “Chúng tôi sẽ bảo vệ tương lai.”
Cuộc chiến bắt đầu, những cú đánh và tiếng la hét vang lên. Minh Thảo và Nam phối hợp ăn ý, sử dụng kỹ năng của mình để đánh bại những tay sai của Quốc Bảo. Hằng đứng phía sau, điều khiển thiết bị điện tử để hỗ trợ nhóm.
“Quốc Bảo!” Nam kêu lên, lao vào tấn công. “Đừng nghĩ rằng ngươi có thể thoát được!”
Nhưng Quốc Bảo nhanh chóng phản công, hắn lách người tránh né và dùng một thiết bị phát ra sóng xung kích. Minh Thảo cảm thấy cơ thể mình bị đẩy lùi, nhưng ngay lập tức cô đứng dậy, không cho phép mình gục ngã.
“Chúng ta cần phải tách hắn ra khỏi thiết bị!” Minh Thảo hét lên, chỉ vào cái máy lớn đang sáng chói phía sau.
“Đúng! Tôi sẽ đánh lạc hướng hắn!” Hằng nói, nhắm mắt lại và hít một hơi thật sâu. “Chuẩn bị!”
Cô nhanh chóng kích hoạt một chuỗi lệnh vào thiết bị của mình, tạo ra một đợt sóng điện từ mạnh mẽ. Quốc Bảo bị phân tâm, và đó là thời điểm Minh Thảo cùng Nam lao vào.
“Hãy giữ chặt hắn!” Minh Thảo hét lớn, khi cả hai cùng lúc tấn công. Họ phải đánh bại Quốc Bảo trước khi hắn kịp thực hiện kế hoạch.
Nhưng trong khoảnh khắc đó, một tiếng nổ lớn vang lên. Minh Thảo cảm thấy mặt đất rung chuyển. Tất cả đều ngã nhào xuống. Quốc Bảo cười khẩy, ánh mắt hắn chứa đầy sự tự mãn.
“Không ai có thể ngăn cản ta,” hắn nói, rồi quay lại điều khiển thiết bị.
“Không!” Minh Thảo kêu lên, lòng cô tràn đầy lo lắng. Họ không thể để hắn thành công.
“Cố lên!” Nam hô lên, rút súng ra. “Chúng ta không thể để hắn có cơ hội!”
Khi Minh Thảo đứng dậy, cô nhìn thấy ánh sáng từ thiết bị đang mạnh lên từng giây. Cô biết rằng nếu không hành động ngay, mọi thứ sẽ kết thúc.
“Đến đây!” Minh Thảo hô lớn, cùng Nam lao về phía Quốc Bảo.
Chỉ cần một khoảnh khắc, họ sẽ có cơ hội để thay đổi mọi thứ. Cuộc chiến thời gian không chỉ là về việc bảo vệ quá khứ, mà còn là về tương lai mà họ muốn xây dựng. Cô không thể để những nỗ lực của mình trở thành vô nghĩa.
Họ lao vào, quyết tâm không để bất cứ điều gì ngăn cản mình. Trong lòng Minh Thảo, một ngọn lửa cháy bỏng đã được thắp lên. Cuộc chiến này không chỉ để bảo vệ dòng thời gian, mà còn là để khẳng định sự tồn tại của những giấc mơ và hy vọng cho một tương lai tươi sáng.