Người Giám Sát Thời Gian

Chương 17: Hệ quả

Minh Thảo cảm thấy như mình đang đứng giữa một cơn bão. Mọi thứ xung quanh đều thay đổi, nhòe nhoẹt, như những mảnh ghép của một bức tranh rối rắm. Cô quay sang Nam và Hằng, thấy ánh mắt họ cũng đầy lo âu, nhưng không có thời gian để bàn luận.

“Chúng ta phải tìm Tùng,” cô nói, giọng khẩn trương. “Hắn sẽ không bỏ qua cho chúng ta đâu.”

Họ cùng nhau lao vào những con đường quen thuộc nhưng lại mang cảm giác xa lạ. Hình ảnh của những ký ức đã qua ùa về trong tâm trí Minh Thảo, những khoảnh khắc ngắn ngủi bên mẹ, những tiếng cười và cả nỗi đau khi mất đi người thân. Cô tự nhủ rằng không thể để lịch sử lặp lại.

“Đằng kia!” Hằng chỉ tay về phía một tòa nhà cũ kỹ, nơi họ đã từng gặp Tùng. “Hắn có thể đang ở trong đó.”

“Cẩn thận,” Nam cảnh báo, “Hắn sẽ không dễ dàng tha cho chúng ta.”

Minh Thảo gật đầu, họ chầm chậm tiến lại gần. Khi đến cửa, Minh Thảo dừng lại, hít một hơi thật sâu. “Sẵn sàng chưa?”

“Luôn luôn,” Nam đáp, ánh mắt anh ánh lên sự quyết tâm. Hằng đứng bên cạnh, nắm chặt tay như thể muốn truyền sức mạnh cho nhau.

Cánh cửa mở ra, tiếng kêu creak vang lên như một lời nhắc nhở về sự nguy hiểm phía trước. Bên trong tối tăm và lạnh lẽo, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ những chiếc đèn chớp tắt. Minh Thảo rút điện thoại ra, sử dụng nó như một nguồn sáng.

“Chúng ta phải tìm máy chủ,” cô nói, mắt quét qua những thiết bị lạ lẫm bên trong. “Nếu có thể kiểm soát hệ thống của hắn, chúng ta có thể ngăn chặn mọi thứ.”

“Cẩn thận với bẫy,” Nam nhắc, từng bước di chuyển chậm rãi. Họ lặng lẽ tiến vào, không dám phát ra tiếng động.

Khi Minh Thảo đến gần máy chủ, cô cảm nhận được sự hiện diện của Tùng, như một cái bóng rình rập. “Tôi sẽ vào trong,” cô nói, quyết tâm trong giọng nói. “Hãy giữ liên lạc.”

“Cẩn thận đấy,” Hằng lo lắng nói.

Minh Thảo bắt đầu gõ vào bàn phím, dòng mã hiện lên trước mắt. Nhưng ngay khi cô chuẩn bị truy cập, một tiếng cười điên cuồng vang lên từ phía sau.

“Các ngươi nghĩ mình có thể ngăn cản ta sao?” Tùng xuất hiện, ánh mắt hắn sáng rực, như thể đang thưởng thức một vở kịch mà hắn tự biên soạn. “Ta đã chờ các ngươi lâu lắm rồi.”

“Đừng có tưởng bở,” Minh Thảo gắt, cố gắng giữ bình tĩnh. “Chúng tôi không đến đây để chơi đùa.”

“Chơi đùa?” Hắn cười lớn, “Đối với ta, đây không phải là trò chơi. Đây là sự sống và cái chết.”

Ánh sáng từ thiết bị của Tùng bắt đầu lóe lên, và Minh Thảo cảm thấy một luồng năng lượng mạnh mẽ xung quanh. “Chạy đi!” cô quát, nhưng đã quá muộn.

Tùng giơ tay lên, và không khí xung quanh bắt đầu biến đổi. Minh Thảo cảm nhận được sức mạnh cuốn hút từ nó, nhưng cô không thể để bản thân bị cuốn vào. “Đừng để hắn điều khiển!” Nam hét lên.

“Chúng ta phải trở lại!” Minh Thảo gào lên, nhưng những hình ảnh quanh họ bắt đầu nhòa đi, và cảm giác như thời gian đang trôi ngược.Khi ánh sáng tắt ngúm, họ thấy mình đứng ở một nơi khác. “Đây là đâu?” Hằng hỏi, giọng nói lạc lõng.

“Có lẽ... là nơi mà tất cả bắt đầu,” Minh Thảo nói, lòng cô nặng trĩu.

“Chúng ta phải tìm Tùng trước khi hắn làm bất cứ điều gì,” Nam ra lệnh, ánh mắt anh đầy quyết tâm.

“Đúng vậy,” Minh Thảo khẳng định, “Chúng ta không thể để lịch sử lặp lại.”

Họ bắt đầu di chuyển, lòng đầy lo lắng nhưng cũng tràn ngập hy vọng. Cuộc chiến chưa kết thúc, và thời gian đang trôi đi nhanh chóng. Cô cảm nhận được mồ hôi lăn dài trên trán, nhưng không thể để sự sợ hãi chiếm lấy.

Giữa những con phố quen thuộc, Minh Thảo dừng lại, cảm thấy một sự hiện diện kỳ lạ. “Có ai đó đang theo dõi chúng ta,” cô nói, ánh mắt cảnh giác.

“Đó có thể là Tùng,” Nam trả lời, “Chúng ta cần phải hành động nhanh chóng.”

“Đi thôi,” Minh Thảo nói, và họ tiếp tục bước đi, không biết rằng nguy hiểm đang rình rập phía trước.

Khi đến một ngã rẽ, họ thấy một cánh cửa lớn, có vẻ như dẫn vào một khu vực bí mật. Minh Thảo ra hiệu cho mọi người dừng lại. “Tôi cảm thấy điều này không ổn.”

“Chúng ta không còn thời gian,” Nam nói, “Phải vào trong trước khi hắn kịp phản ứng.”

Họ quyết định tiến vào, nhưng ngay khi Minh Thảo mở cửa, một cơn gió lạnh lẽo ập đến. Cô cảm thấy một sự hiện diện quen thuộc, như một ký ức đau thương ùa về.

“Đây là nơi…” Hằng thì thầm, “Nơi mà chúng ta đã gặp mẹ của bạn?”

Minh Thảo gật đầu, lòng đầy đau đớn. “Phải, và tôi không thể để điều đó xảy ra lần nữa.”

Họ tiến vào trong, và một không gian rộng lớn hiện ra, tràn ngập thiết bị công nghệ cao. “Đây là nơi Tùng thực hiện các thí nghiệm,” Nam nhận xét.

“Chúng ta phải tìm cách ngăn hắn,” Minh Thảo nói, “Chúng ta không thể để hắn thay đổi lịch sử.”

Bất ngờ, một giọng nói lạnh lùng vang lên. “Các ngươi thật ngu ngốc khi nghĩ rằng có thể ngăn cản ta.” Tùng xuất hiện từ bóng tối, ánh mắt đầy thù hận.

“Đừng có tưởng rằng chúng ta sẽ để yên cho mày,” Minh Thảo đáp lại, quyết tâm trong từng câu chữ.

“Vậy thì hãy xem các ngươi có thể làm gì,” hắn nói, và lập tức, không khí xung quanh bắt đầu rung chuyển.

Minh Thảo cảm thấy như mọi thứ xung quanh đang sụp đổ. Họ đã lâm vào tình thế nguy hiểm một lần nữa, nhưng cô biết rằng họ không thể từ bỏ. Cuộc chiến vì dòng thời gian chỉ mới bắt đầu, và những hệ quả đang chờ đợi họ ở phía trước.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn