Thịt cá chiên xong được bày ra đĩa. Hải Châu cắt quả phật thủ vắt nước cốt nhỏ lên thịt cá sống đã ướp. Để món ăn thêm đẹp mắt, nàng lấy mười cái đĩa sứ ra bày biện, cuối cùng ngắt vài lá bạc hà trang trí lên trên.
Thức ăn được bưng lên bàn, Hải Châu chỉ vào đĩa thịt cá nói:
"Đĩa này không rắc tiêu xay, dành riêng cho Tinh Châu đấy."
Tinh Châu ăn khỏe, cho cái gì ăn cái nấy. Đĩa cá vừa được đẩy đến trước mặt, con bé đã thành thục dùng tay bốc miếng cá lên gặm. Miệng thì ăn nhưng mắt vẫn dán c.h.ặ.t vào bát thịt cá sống ướp gia vị trước mặt nương.
"Ngon quá, vừa mềm vừa dai, ăn đã miệng thật."
Tề lão tam vừa nhai vừa nói.
Mọi người ăn đến phồng cả má. Hàn Tễ nhìn đĩa thịt cá sống ngẩn người, hắn gắp một miếng c.ắ.n thử một miếng nhỏ. Quả thực rất mềm, có mùi thơm thanh mát của phật thủ và vị cay mát của bạc hà, vị chua của giấm k*ch th*ch vị giác. Khi nhai, nước ngọt tứa ra tràn ngập khoang miệng. Hắn bỏ cả miếng thịt cá vào miệng, miếng thịt chắc nịch lấp đầy khoang miệng, càng nhai càng ra nước ngọt, tuyệt nhất là khoảnh khắc nuốt xuống thịt cá không bị nát cũng không bị bở, vẫn giữ nguyên độ tươi non.
Trên bàn ăn chỉ có tiếng nhai nuốt và tiếng đũa chạm vào đĩa sứ. Hải Châu ăn hết miếng gỏi cá sống này đến miếng khác rồi lại gắp miếng cá chiên nóng hổi. Vị tiêu cay nồng len lỏi vào từng thớ thịt cá, vị mặn vừa phải, mùi thơm k*ch th*ch, chấm thêm chút nước sốt gỏi cá sống, ăn xong một miếng mà miệng vẫn còn thòm thèm ch** n**c miếng.
Con vẹt đứng trên mái nhà chép miệng, nhìn người ta ăn mà nó cũng thèm rỏ dãi.
"Mai bảo cá voi sát thủ mang thêm một con cá ngừ đại dương nữa đến nhé." Hàn Tễ vẫn chưa ăn đã thèm. Hắn bưng bát lên húp hai ngụm canh cá, gắp một đũa b.ún bỏ vào miệng, nói: "Vẫn là thịt cá ngon hơn."
"Ta còn tưởng huynh ăn không quen, niêu canh đầu cá này hầm riêng cho huynh đấy, ăn nhiều vào. Lý chưởng quầy hỏi mua mà ta không bán đâu."
Hải Châu nói.
Canh cá trong miệng càng thêm đậm đà vị tươi ngon.
Ngủ trưa dậy, Hải Châu ngồi dưới mái hiên ngắm trời. Bên cạnh nàng là nha hoàn của Hầu phu nhân đang đắp mặt nạ và dưỡng da cổ cho nàng. Để ngày thành thân trang điểm cho đẹp, làn da cần được chăm sóc kỹ lưỡng.
Mèo không có nhà. Con vẹt nhàn nhã đứng trên bàn ăn, thỉnh thoảng uống một ngụm nước rồi dùng cái mỏ ướt rỉa lông.
"Chim ơi, nói chuyện với ta đi."
Con vẹt không thèm để ý đến nàng.
"Ngươi không nói làm sao biết giọng ngươi hay hay không?"
Hải Châu định lừa nó.
Con vẹt kêu "chíp" một tiếng, giọng khàn đặc chẳng trong trẻo chút nào. Nó bực bội ngồi thụp xuống rúc đầu vào dưới cánh im thin thít.
"Cũng không khó nghe lắm đâu, sau này đừng hét to nữa là được."
Hải Châu buồn cười, con chim này cũng biết để ý giọng hay dở cơ đấy.
"Chim không thích Hàn Tễ." Con vẹt nói với giọng khàn khàn nghe như bị hụt hơi, nó phẫn nộ oán trách: "Chim ghét hắn."
Nha hoàn liếc nhìn nó, cười hì hì nói:
"Ngươi ghét Thiếu tướng quân làm gì? Hạt thông hạt dẻ ngươi ăn đều là ngài ấy nhờ người mua từ tận kinh đô xa xôi về đấy."
Con vẹt nghẹn lời rụt đầu ra khỏi cánh, định nói không ăn nữa nhưng há miệng mắc quai. Hạt thông thơm ngon quá, nó thích ăn thật mà.
"Tại sao lại ghét huynh ấy? Giọng ngươi khàn có liên quan đến huynh ấy à?"
Hải Châu đoán ra chút manh mối.
"Là hắn bảo kêu." Con vẹt lại nổi giận, "Hắn không kêu, bảo chim kêu."
Hải Châu cười khẽ, Hàn Tễ còn lừa nàng là con chim tự nguyện hò hét. Nàng ngoắc tay gọi chim lại gần rồi dùng lòng bàn tay gãi ngứa cho nó, nói:
"Tối nay ta đ.á.n.h hắn thay ngươi, cho ngươi hả giận nhé."
Con vẹt không nghe rõ, chân lông bị gãi ngứa tê tê dại dại. Nó nheo mắt, móng vuốt vô thức co duỗi sung sướng.
Khoảng nửa chén trà sau, nha hoàn múc nước rửa sạch lớp bùn t.h.u.ố.c trên mặt và bột ngọc trai trên cổ Hải Châu. Hải Châu đứng dậy vặn vẹo cổ sau đó vào phòng nằm lên chiếc giường mới đóng. Nha hoàn bưng các loại chai lọ hũ bình đến thoa mặt cho nàng, thoa xong lại cởi áo xoa bóp vai lưng cho nàng.
Con vẹt đứng trên rương quần áo nhìn một lúc, nhân lúc Hải Châu không để ý nó bay vào trong vỏ sò, gối đầu lên gối thoải mái nằm ngủ.
Mặt trời ngả về tây, khi bóng tối bao trùm vầng sáng trên tường, Hải Châu nhẹ nhàng mở cửa đi ra ngoài. Nghe tiếng nói chuyện ngoài cổng lớn, nàng rút then cửa mở cổng, là Tề A Nãi cùng Tề lão nhị đi dạo về.
"Hải Châu, ta nói chuyện này với con. Ta đã bàn với nhị thúc và tam thúc con rồi, trước ngày con thành thân một hôm sẽ mời bà con họ hàng ở quê lên đây. Nhà ta ở Vĩnh Ninh không có họ hàng thân thích, ít người làm hỉ sự quạnh quẽ lắm."
Tề A Nãi nói.
"Được, con cũng có ý định đó. Ngày mùng bốn thuê thuyền về đón mọi người, chiều tối đến nơi thì ở khách đ**m, tiền phòng chúng ta lo. Ở đến mùng sáu con lên thuyền thì mọi người về."
"Được được được, vậy mai ta bảo tam thúc con về quê một chuyến, bảo nó đi thông báo cho từng nhà."
Tề A Nãi vui mừng nói.
"Làm tiệc ở t.ửu lầu được không nãi nãi? Trong nhà đồ đạc nhiều quá, đến lúc đó còn có của hồi môn, nếu làm tiệc ở nhà thì không có chỗ."
Hải Châu hỏi lại.
"Được."
Tề A Nãi còn lo lắng hơn cả Hải Châu. Người đông mắt tạp, lỡ mất món đồ gì, chưa nói đến trong lòng ấm ức mà hỏi ra lại mất tình cảm. Vẫn là làm tiệc ở t.ửu lầu tốt hơn, vừa náo nhiệt vừa gọn gàng.
"Vậy con đi nói chuyện với chưởng quầy t.ửu lầu và khách đ**m một tiếng." Hải Châu quay người vào nhà. Nha hoàn đã rời đi, trong phòng chỉ còn con chim. Nàng lay nó dậy nói: "Mặt trời xuống núi rồi, trời đã mát mẻ, ta muốn ra ngoài đi dạo, ngươi có đi không?"
Con chim tỉnh táo ngay lập tức, rũ lông đậu lên vai Hải Châu nói:
"Đi thôi."
Vừa dứt lời, giọng khàn khàn làm nó ỉu xìu, cụp đuôi nói:
"Khát, uống nước."
Hải Châu múc nước cho nó uống lại bốc nắm lạc bỏ vào túi tiền, lúc này mới mang theo con chim ra cửa. Nàng đi vòng qua con đường đang được lát thấy người dân hai bên đường đang bận rộn đào hố, thậm chí có người gánh bùn sông màu mỡ đổ vào hố đã đào, một lòng chuẩn bị trồng hoa.
"Hải Châu đến đấy à?" Có người nhìn thấy nàng liền lau mồ hôi nói: "Thiếu tướng quân bảo vài ngày nữa cây giống sẽ được chuyển đến, lúc đó cô nương lại đến xem nhé, đảm bảo sẽ làm cho cô nương một con đường hoa thơm ngát rực rỡ."
"Đa tạ mọi người đã bận tâm."
Hải Châu cảm động trong lòng.
"Hầy, đây là tấm lòng của chúng ta mà. Chưa nói đến việc cô nương cứu bao nhiêu ngư dân, chỉ riêng chuyện lão ngư dân truyền kinh nghiệm đi biển trên đài đá, rồi lão quan coi thủy văn dạy xem thiên tượng, con cháu chúng ta đời đời được hưởng lợi. So với tâm sức cô nương bỏ ra thì chút tấm lòng này của chúng ta có đáng là bao." Bà lão xúc động nói, "Chúng ta ghi nhớ trong lòng hết. Cô nương là người có bản lĩnh, sau này cuộc sống sẽ ngày càng tốt đẹp, cả đời thuận buồm xuôi gió."