Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Lục Đậu Hồng Thang

Chương 402: Cá ngừ đại dương ăn sống


Hàn Tễ nhìn thấy liền dụi dụi mắt, không thể tin nổi nói:

"Cá còn b.ú sữa à! Đây là cá sao? Không phải cá chứ? Chúng nó sao có thể sống dưới nước? Không phải, cá sao lại b.ú sữa được?"

Một con cá voi sát thủ khác từ từ tiến lại gần nhẹ nhàng nhả con cá trong miệng ra kêu "oe" một tiếng chào Hải Châu, chúng nó muốn đi biển sâu săn mồi.

"Ngươi là cá à?" Hàn Tễ hỏi, "Cá các ngươi sao lại còn b.ú sữa?"

Cá voi sát thủ phun cho hắn một thân đầy nước, rồi rống dài một tiếng dẫn đàn cá voi sát thủ phát ra tiếng sáo lảnh lót rời đi.

"Còn nợ ta một con cá đấy, mai mang đến cho ta."

Hải Châu hét lớn. Nàng thu dọn dụng cụ cũng giong buồm chuẩn bị về. Đi ngang qua con cá ngừ đại dương vẫn đang quẫy đuôi, nàng nghĩ đến lão rùa chưa được ăn loại cá này bao giờ bèn bẻ lái đi về phía đảo tìm lão rùa.

Hàn Tễ thì s* s**ng từng tấc trên người con cá ngừ đại dương, trừ việc to hơn một chút thì chẳng khác gì cá biển bình thường thì thở phào nhẹ nhõm.

Hải Châu đi tới ôm lấy mặt hắn, cười hỏi:

"Huynh điên rồi à?"

"Suýt thì điên."

Hàn Tễ càng nghĩ càng thấy hoang đường.

"Nhìn nhiều rồi sẽ quen thôi. Huynh nghĩ xem tại sao lợn đẻ con, gà đẻ trứng, cá đẻ trứng, rùa cũng đẻ trứng." Hải Châu dùng d.a.o phay cắt bỏ phần thịt cá bị cá voi sát thủ c.ắ.n, nói: "Chỉ là trước đây huynh chưa thấy bao giờ nên mới thấy cá voi sát thủ là quái vật. Giống như Tinh Châu ấy, muội ấy từ nhỏ đã biết có một loại cá tên là cá voi sát thủ lớn lên nhờ b.ú sữa giống người, lớn lên muội ấy sẽ không thấy lạ nữa."

"Được rồi, ta hiểu ý muội."

Hàn Tễ bình tĩnh lại.

Hải Châu "ừ" một tiếng. Gần đến đảo, nàng lớn tiếng gọi:

"Lão rùa, có đó không? Ta mang đồ ngon cho ngươi này."

Lão rùa đang phơi nắng trên bãi cát, nghe tiếng liền vươn cổ nhìn ra biển. Ngay sau đó nó bò xuống biển bơi về phía con thuyền.

Hải Châu dùng lưới vớt nó lên thuyền, xoay buồm hướng về phía bến tàu. Nàng cắt thịt cá ngừ đại dương cho nó ăn, lão rùa nếm thử một miếng rồi lập tức nuốt chửng lia lịa.

Đến bến tàu lão rùa đã no bụng. Hải Châu thả nó xuống rồi bảo Hàn Tễ khiêng con cá ngừ đại dương về nhà.

Một con cá ngừ đại dương dài tới ba thước được khiêng lên bờ, lập tức thu hút sự chú ý của du khách còn chưa rời đi trên bến tàu. Họ nhao nhao hỏi con cá lớn này là cá gì.

"Đây là cá thu à? Không phải, cá thu đầu có cái gai nhọn, va vào thuyền có thể làm thủng boong."

Một lão ngư dân đứng bên cạnh lên tiếng.

"Cá voi sát thủ mang đến đấy, dù sao cũng ăn được." Hải Châu cười nói: "Bọn ta về trước đây, mọi người cứ tự nhiên."

Rời khỏi bến tàu, Hàn Tễ hỏi:

"Con cá này xử lý thế nào? Bán à?"

"Khiêng về, bán cho hàng xóm láng giềng trước đã. Loại cá này hiếm gặp, thịt tươi ngon, có tiền cũng chưa chắc mua được đâu."

Hải Châu nói.

"Sao nàng biết?"

"Ta tin vào khẩu vị của cá voi sát thủ và lão rùa, thứ chúng thích ăn chắc chắn không tệ đâu."

Hàn Tễ hừ cười một tiếng không nói tin hay không.

Khiêng con cá lớn đi đâu cũng gây chú ý. Qua phố xá, tiểu nhị quán ăn nhìn thấy vội chạy vào gọi chưởng quầy. Da cá ngừ đại dương bị xước vài chỗ, phần thịt cá lộ ra ngoài không khí chỉ nhìn màu sắc thôi đã biết ngon tuyệt. Mấy vị chưởng quầy quán ăn vội vàng bỏ dở việc trong tay, đi theo sau Hàn Tễ và Hải Châu về ngõ Đá Xanh.

Vòng về đến ngõ Đá Xanh, vừa vào ngõ Hải Châu đã cao giọng rao:

"A tẩu a thẩm a bà, có nhà không? Ra xem này, ta bắt được con cá to lắm, đồ tốt đấy."

"Gia, nãi, Hải Châu tỷ lại bắt được đồ tốt về rồi."

Nhị Vượng chạy vào nhà gọi to một tiếng rồi lại ba chân bốn cẳng chạy ra ngoài.

Nương Hồng San dập tắt ngọn lửa vừa nhen lên, lau tay vào chậu nước rồi chạy vào nhà lấy tiền đi ra. Ra cửa thấy người trong ngõ đã ra đông đủ, nàng ấy rảo bước nhanh về phía nhà Hải Châu.

"Tam thúc, khiêng cái bàn ra đây."

Hải Châu gọi. Nàng vào nhà lấy d.a.o phay, rửa sạch sẽ rồi lau khô. Thấy Triều Bình, nàng bảo cậu bé thắp nến mang ra cho mình.

Cá ngừ đại dương nằm dài trên bàn gỗ, thịt cá chắc nịch đập xuống bàn nảy tưng tưng. Hàn Tễ kéo vạt áo dính nước cá tanh nồng, nói:

"Ta về thay bộ y phục sạch đã."

"Về đi, ở đây không cần huynh đâu." Dứt lời, Hải Châu trở tay kéo người lại, nói: "Khoan đã, huynh khỏe, giúp ta c.h.ặ.t đ.ầ.u và đuôi cá đã rồi hẵng đi."

Hàn Tễ liếc nàng một cái, nhận lấy d.a.o phay giơ lên ngắm chuẩn rồi c.h.é.m xuống. Lưỡi d.a.o áp sát viền dưới đầu cá cắt vào, hắn nắm tay thành quyền dùng lực ấn sống d.a.o, lưỡi d.a.o dài một tấc từng chút một lún sâu vào thịt cá.

"Ta ngửi thấy mùi tươi rồi."

Lý chưởng quầy của quán ăn Cửu Bối hít hà.

"Ta từng thấy loại cá này rồi, hồi còn học việc được sư phụ cho nếm thử một miếng. Mười hai mươi năm rồi mà vẫn nhớ cái vị đó." Một chưởng quầy quán ăn khác moi một miếng thịt cá từ chỗ da bị rách bỏ vào miệng, chép miệng nói: "Tươi, mềm, chính là vị này."

Lại có người đưa tay định moi, Đông Châu gạt phắt cái tay đang thò tới, nói: "Đừng vội, lát nữa tỷ cháu sẽ cắt cho mỗi người nếm thử."

Đầu cá bị c.h.ặ.t xuống, Hàn Tễ đưa trả d.a.o phay, hỏi:

"Còn việc gì cần ta giúp không?"

Hải Châu chần chừ một chút, hắn hiểu ngay nói:

"Muội cứ làm đi, ta đứng bên cạnh đợi, lúc nào cần dùng sức thì sai bảo một tiếng."

Người xung quanh cười ồ lên.

Hải Châu cũng cười. Nàng cầm d.a.o phay c.h.ặ.t vây cá rồi c.h.ặ.t đuôi cá. Nghe tiếng mèo kêu, nàng cắt hai miếng thịt cá dọc theo chỗ bị moi đưa cho Phong Bình bảo cậu mang đi cho mèo ăn.

"Màu sắc này..."

Nãi nãi Nhị Vượng tắc lưỡi, thịt cá màu hồng hoa hồng mọng nước trông như thịt quả vậy.

Hải Châu lại đi rửa d.a.o, lau khô hơ trên ngọn lửa rồi nói:

"Tam thúc, Hàn Tễ, hai người dựng con cá dậy giúp con, con xẻ từ sống lưng xuống."

Tề lão tam và Hàn Tễ đi tới, người giữ đầu người giữ đuôi. Hải Châu đứng giữa hạ d.a.o mổ cá. Bụng cá rộng ba tấc, nhìn chắc nịch tưởng khó cắt nhưng d.a.o đưa xuống dùng sức kéo một đường là đứt. Con cá dọc theo sống lưng tách làm đôi nằm trên bàn. Da cá màu xám bạc bao bọc lấy thịt cá màu hồng phấn như cánh hoa hàm tiếu chớm nở, tươi thắm mọng nước.

Hải Châu cắt một tảng thịt cá to, thái thành từng lát mỏng to bằng ngón tay đặt lên đĩa sứ Đông Châu mang tới, nói:

"Bưng đi mời các a tẩu a thẩm nếm thử. Món này chấm nước sốt sẽ ngon hơn, mọi người mua về tự pha chế nhé. Cháu không cung cấp nước chấm đâu."

"Giống như thịt chân giò hun khói thượng hạng ấy, nhìn là biết ngon rồi."

Lý chưởng quầy nhón một miếng bỏ vào miệng. Chắc thịt lại tươi mềm, ít mỡ nhiều nước, hương vị quả thực không tồi. Ông ta đã nghĩ ra nên pha loại nước chấm nào rồi.

Những người khác cũng mỗi người nếm thử một miếng. Hàn Tễ đứng bên cạnh nhìn mà nhíu mày. Hắn đến Quảng Nam cũng không phải thời gian ngắn nhưng vẫn khó chấp nhận việc ngư dân ven biển ăn hải sản sống, chỉ nghĩ thôi trong miệng đã thấy tanh nồng.

Hải Châu cắt một miếng tự mình ăn, nói:

"Pha chút giấm hoa quả và xì dầu, giã vài lá bạc hà, thêm ít hành sợi, tốt nhất là vắt thêm vài giọt nước phật thủ vào cho đậm đà thì hương vị đảm bảo không chê vào đâu được."


"Cắt cho ta năm cân." Nương Hồng San đưa cái chậu tới, "Tranh thủ lúc còn tươi, ta về pha bát nước chấm lại luộc thêm mấy bát b.ún ăn thay cơm luôn."

"Bao nhiêu tiền một cân?"

Có người hỏi.

"Một lượng bạc một cân, mỗi người mua nhiều nhất mười cân." Câu này là nói cho mấy vị chưởng quầy nghe, Hải Châu nghiêm túc nói: "Chỉ có mỗi con cá này thôi, các vị mua về tự mình ăn là được chứ đừng nghĩ chuyện buôn bán kiếm lời. Hàng xóm láng giềng nhà ta còn đang đợi đây này."

"Được, cắt cho ta mười cân, ta lấy phần thịt bụng cá." Lý chưởng quầy giơ tay ướm thử rồi nói với Phong Bình: "Tiểu t.ử, vào lấy cho ta cái chậu. Lát nữa ta bảo người mang trả."

Nương Hồng San chen Lý chưởng quầy ra:

"Ta mở miệng trước, ông xếp hàng sau đi."

Hải Châu giữ lại phần thịt ngon nhất ở bụng cá cho người nhà ăn trước, phần còn lại mới đem bán.

Nương của Hồng San mua năm cân, Lý chưởng quầy mua mười cân, ba vị chưởng quầy sau đó cũng mỗi người mua mười cân. Hàng xóm trong ngõ người mua nhiều người mua ít, ít nhất cũng là hai cân.

Hàn Tễ thấy Hải Châu một mình bận rộn có chút vất vả liền vào nhà rửa tay, ra nói:

"Để ta thái cho, nàng nghỉ một lát đi."

Hải Châu không do dự đưa d.a.o cho hắn, chỉ điểm:

"Cắt ngang thớ thịt, đừng cắt dọc theo thớ, cắt dọc thịt cá ăn sẽ bị bở."

"Còn cầu kỳ thế cơ à?" Hàn Tễ đưa một đường d.a.o thử cảm giác, hỏi: "Muốn mấy cân? Lấy bộ phận nào?"

Hải Châu đứng sang một bên nhìn hắn làm. Khóe mắt thấy Lý chưởng quầy, nàng đưa tay nhận lấy cái chậu, nói:

"Sao lại là ông mang đến?"

"Vẫn còn nhớ thương cái đầu cá lớn kia, cô nương có cần không? Không cần thì bán cho ta để ta mang về ninh canh."

"Để lại ăn thôi, lần sau nếu cá voi sát thủ lại tặng cá ngừ đại dương thì ta sẽ bán cho ông nhiều hơn một chút."

"Cá ngừ đại dương?" Lý chưởng quầy nhìn thịt cá trên bàn, nói: "Cái tên này có nguồn gốc gì không?"

Hải Châu lúc này mới phát hiện lỡ miệng thản nhiên nói:

"Thuận miệng đặt thôi."

Lý chưởng quầy không để ý, hắn hạ giọng nói:

"Lại có cá ngừ đại dương thì bán thẳng cho ta nhé, bán lẻ tẻ tốn công lắm. Cô nương xem cửa nhà ồn ào chưa kìa."

Hải Châu cười mà không nói.

"Thôi được rồi." Lý chưởng quầy cũng cười, chuyển lời: "Lúc nào thành thân nhớ gửi thiệp mời cho ta nhé, chúng ta cũng là chỗ giao tình mấy năm rồi. Ta đến tặng lễ chúc mừng chút lòng thành, cô nương lên phủ thành chắc cũng chẳng quay lại nữa đâu nhỉ."

"Được, nhất định sẽ gửi thiệp cưới cho ông."

Lý chưởng quầy nhìn Hàn Tễ một cái, thở dài đầy ẩn ý rồi bỏ đi.

Hải Châu bê chậu gỗ vào nhà. Bên ngoài không cần nàng bận tâm nữa, nàng bắt tay vào nấu nướng,

"Phong Bình, nhóm bếp lò lên."

"Vâng." Phong Bình sờ bụng mèo thấy căng phồng lên, cậu lẩm bẩm: "Ăn no rồi còn meo cái gì mà meo? Ăn nữa là nứt bụng đấy."

Hai con mèo cái tháng tư mỗi con đẻ bốn con, tháng sáu đã đem cho hết rồi. Giờ trong nhà vẫn còn ba con mèo, con nào con nấy béo múp míp thế mà vẫn nhanh nhẹn, nóc nhà đầu tường nhảy phát là lên khiến người ta không có cớ cắt giảm khẩu phần ăn của chúng.

"Đông Châu đâu?" Hải Châu thái một đống thịt cá đưa qua, nói: "Mang cho con vẹt đi, xem nó có ăn không."

"Chia cho rùa lớn một miếng nữa."

Tề lão tam lên tiếng xin ăn cho người làm công chăm chỉ thật thà.

"Ra ngoài mà lấy, thịt vụn cắt ra đều là của rùa lớn đấy." Hải Châu quay người vào bếp, nói: "Tam thúc, thúc ra phố đi một vòng xem có ai bán quả phật thủ tươi không. Nếu không có thì sang quán ăn Cửu Bối hỏi thử bảo Lý chưởng quầy chia cho một quả."

"Được."

Tề lão tam bế Tinh Châu ra cửa tránh để con bé ở nhà quấy rầy.

Không có người vướng chân, Bối Nương xắn tay áo vào bếp giúp một tay.

Hải Châu đang c.h.ặ.t đ.ầ.u cá. Nàng định làm hai bát gỏi cá sống, chiên mười một miếng, cuối cùng hầm một niêu canh đầu cá. Thấy Bối Nương vào nàng bảo thẩm nhóm lửa chiên đầu cá.

Thịt cá tươi dày một ngón tay được thái đều tăm tắp đầy ắp hai bát. Hải Châu bắt đầu pha nước chấm. Giấm hoa quả và xì dầu khuấy đều, rắc thêm vài hạt muối rưới lên thịt cá, giã một nắm lá bạc hà, giã nhẹ vài cái cho dập cùng với hành sợi rải lên thịt cá. Hải Châu dùng đũa trộn đều sau đó lấy giấy dầu bọc lại bưng ra để dưới mái hiên.

"Triều Bình, trông mèo cẩn thận kẻo chúng nó ăn vụng đấy."

Hải Châu dặn dò.

"Đại tỷ, than cháy rồi."

Phong Bình nói.

"Rửa sạch chảo đáy bằng đặt lên đi, ta ra ngay đây."

Hải Châu bước nhanh vào bếp. Thịt cá để chiên dày hai ngón tay, trộn đều tiêu xay và muối biển rồi rắc đều lên hai mặt thịt cá sau đó nàng bưng chậu cầm hũ dầu đi ra ngoài.

"Cá vẫn chưa bán hết à?"

Nàng nhìn ra cửa.

"Bán hết rồi, tỷ phu về thay y phục đấy." Đông Châu ngồi xổm xuống hỏi: "Muội còn làm gì nữa không?"

"Rửa mười một cái đĩa sứ, lau khô mang lại đây cho ta."

Đổ một ít dầu tráng đáy chảo, chờ dầu nóng Hải Châu gắp miếng thịt cá to hơn bàn tay đặt vào chiên. Một mẻ chỉ đặt được bốn miếng, miếng cuối cùng đặt xuống thì miếng đầu tiên đã đến lúc lật mặt.

Tiêu xay gặp dầu nóng bốc mùi thơm nồng nàn, thịt cá tươi đổi màu. Phong Bình thò đầu vào nhìn, nuốt nước miếng cái ực:

"Thơm quá."

"Tỷ, đĩa đây."

Đông Châu đưa bốn cái đĩa sứ, hít hà mùi thơm một cái rồi lại chạy đi rửa đĩa lau đĩa tiếp.

"Mua được phật thủ rồi, họ bảo mới chuyển đến hai hôm trước nên tươi lắm."

Tề lão tam một tay bế Tinh Châu một tay xách túi phật thủ vào cửa.

"Sao mua nhiều thế thúc?"

Hải Châu ngẩng đầu nhìn.

"Biết đâu mai cá voi sát thủ lại mang cá đến."

Tề lão tam cười ha ha.

"Ta ngửi thấy mùi thơm rồi."

Hàn Tễ thay xong bộ quần áo, dắt Trường Mệnh sang, trên vai hắn còn đậu con chim câm như hến.

"Người đến đông đủ rồi thì dọn bàn ăn cơm thôi." Hải Châu gắp thịt cá chiên ra, nhìn vào trong bếp thấy tam thẩm mình đã luộc b.ún liền dặn: "Bún vớt ra nhớ tráng qua nước lạnh nhé."

--