Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Lục Đậu Hồng Thang

Chương 404: Chim không thích hắn (2)


Hàn Tễ kéo xe bùn sông đi tới, tiếng bánh xe nặng nề át đi giọng nói cao v.út. Hắn chen vào nói:

"Cũng khen ta vài câu chứ? Ta cũng đâu có rảnh rỗi."

"Ngài á? Ta không khen đâu." Bà lão cười nói, "Ngài tuy là Thiếu tướng quân nhưng cưới cô nương Quảng Nam chúng ta thì chính là con rể Quảng Nam. Chúng ta không khen con rể trước mặt đâu."

"Nói thế là sao?"

Hàn Tễ hỏi.

"Ngài làm tốt lắm, thê t.ử của ngài sẽ khen ngài."

Một người khác tiếp lời.

Hàn Tễ nhìn về phía Hải Châu.

Hải Châu hùa theo hàng xóm trêu chọc:

"Không tồi, tiểu t.ử này chăm chỉ lắm, chịu khó bỏ sức lại cẩn thận. Huynh cứ làm việc tiếp đi. Ta đi mua hai lạng rượu cắt hai cân thịt, tối nay cho huynh thêm món."

"Vậy nàng đi nhanh lên nhé."

Hàn Tễ hưởng ứng.

Hải Châu nói thêm vài câu với hàng xóm rồi mang theo con vẹt rời đi. Nàng đến khách đ**m bàn bạc trước, bao trọn cả khách đ**m vào hai đêm mùng bốn và mùng năm tháng mười. Quay lại t.ửu lầu, sáng sớm mùng sáu đội ngũ đón dâu đến là nàng phải đi rồi nên tiệc đãi khách sẽ tổ chức vào mùng năm. Nàng ước tính nhiều nhất khoảng mười bàn khách, một cái sảnh lớn cộng thêm hai phòng riêng là vừa đẹp.

"Cứ chuẩn bị thực đơn theo tiệc hỉ sự, các ông lên thực đơn rồi gửi cho ta xem rồi thêm bớt thế nào ta sẽ quyết định."

Hải Châu nói.

"Được, nhất định sẽ chuẩn bị chu đáo cho cô nương."

Chưởng quầy t.ửu lầu vui mừng khôn xiết, tiệc xuất giá của Thiếu tướng quân phu nhân tổ chức ở t.ửu lầu nhà ông ta, sau này ông ta tha hồ mà nở mày nở mặt.

Đi ngang qua y quán, con vẹt đang ngoan ngoãn ngồi xổm trên vai Hải Châu bỗng vèo một cái bay đi. Nó bay vào y quán, giữa tiếng kinh hô của d.ư.ợ.c đồng đậu xuống bàn khám bệnh của đại phu. Lão đại phu đang bắt mạch cho người bệnh, nó khiêm tốn nói:

"Làm phiền rồi, chim muốn khám bệnh."

Lão đại phu nhìn Hải Châu bước vào, nói:

"Con chim nhà cô nương danh bất hư truyền thật đấy."

Hải Châu cười ngượng ngùng, nói:

"Lúc trước nó hét to quá nên bị khàn giọng. Ngài xem có chữa được không hay là châm cho nó hai mũi kim?"

Châm kim? Con vẹt lập tức thẳng người lên, nhớ tới cây kim trong tay Mục đại phu thì trong lòng hối hận vô cùng, dang cánh bay v.út ra cửa sổ.

"Làm phiền mọi người rồi."

Hải Châu áy náy nói với người trong y quán, quay người chạy ra ngoài đuổi theo chim.

"Ngươi chạy cái gì? Không phải muốn khám bệnh sao?" Hải Châu gỡ con chim từ trên cành cây xuống, rẽ vào ngõ nhỏ nói: "Ngươi chạy nhanh quá, không nghe thấy đại phu bảo chữa được à? Giọng bị bệnh thì châm hai mũi vào họng, sáng mai là khỏi ngay."

Cổ họng con vẹt phát ra những âm thanh ậm ừ không rõ nghĩa, nó giả ngốc không tiếp lời.

Hải Châu cười thầm, tiếp tục nói:

"Nếu ngươi đổi ý thì bảo một tiếng, ta sai nha hoàn đi mời đại phu về nhà. Ngươi nằm trong l.ồ.ng, ông ấy đến châm cho ngươi mấy mũi. Có điều chắc phải nhổ bớt túm lông, à không, có khi phải nhổ hết lông n.g.ự.c lông lưng, nếu không kim châm vào không rút ra được..."

"Không châm không châm không châm…"

Con vẹt sợ dựng cả lông.

"Đứa trẻ ranh nào kêu la cái gì đấy? Giọng như vịt đực khó nghe c.h.ế.t đi được."

Bà lão ở sân bên phải quát.

Con chim tủi thân nấc một tiếng, cái đuôi cũng rủ xuống


Hải Châu buồn cười muốn c.h.ế.t, nén cười tiếp tục giáo d.ụ.c chim:

"Sau này không được tự tung tự tác nữa nhé. Ta biết ngươi thông minh nhưng còn rất nhiều chuyện ngươi không biết đâu."

"Không dám nữa."

Con chim ủ rũ cụp đuôi.

"Ngoan." Hải Châu vuốt vuốt móng vuốt chim. Nghĩ ngợi một chút, nàng quay người đi ra phố nói: "Ta mua cho ngươi hai quả táo rồi về hấp chín cho ngươi ăn. Có lần ta bị ốm khàn giọng, ăn táo hấp bí truyền độc nhất vô nhị của Hàn Tễ xong là giọng khỏi ngay."

Con vẹt càng thêm đau lòng:

"Hắn chẳng bao giờ hấp táo cho chim ăn, chim không thích hắn."

Hải Châu: ... Hỏng rồi, hình như lại châm ngòi ly gián rồi.

"Ta xem đứa nào dám làm loạn ở ngoài cửa." Bà lão hùng hổ đi ra, "Muốn ăn táo thì về nhà bảo nương mua cho, gào tang gì trước cửa nhà bà già này hả?"

Hải Châu túm c.h.ặ.t c.h.â.n con vẹt co giò chạy biến. Con vẹt như cái bao cát bị xóc nảy tưng tưng theo bước chạy của nàng.

Chạy mãi ra khỏi ngõ Hải Châu mới dừng lại. Nàng hít sâu mấy hơi, mang theo con vẹt đi mua táo. Mùa này táo được vận chuyển từ Đại Lý đến, vừa vào mùa chín nên số lượng ít giá lại cao. Hải Châu cân năm cân tốn mất một lượng bạc.

"Đắt thật đấy."

Nàng nhận lấy túi táo nói.

"Đúng là không rẻ, số lượng ít mà." Nữ chủ quán nhận ra Hải Châu, nói: "Giá lương thực, giá thịt, giá trứng đều giảm rồi. Bao giờ bảo Thiếu tướng quân ghìm giá hoa quả xuống chút nữa, giá thấp thì hoa quả mới dễ bán."

"Việc này khó lắm, hoa quả phương Bắc không vận chuyển đến đây được."

Hải Châu mang theo con chim ra khỏi cửa hàng, một người một chim lại đổi con ngõ khác đi vòng về.

Về đến nhà Hải Châu bắt tay vào hấp táo. Nồi dưới nấu cháo, đặt bát táo lên xửng hấp bên trên, đậy nắp lại nói với con vẹt:

"Ngươi đợi nhé, cháo chín là táo cũng hấp xong."

Con vẹt sợ mèo về, chui tọt vào bếp đứng trên bệ bếp, trong hơi nước nóng hầm hập chờ táo hấp.

Trời bất tri bất giác tối đen, Hàn Tễ sửa đường đã về. Hắn về nhà tắm rửa thay y phục, gột sạch mùi mồ hôi, đeo túi thơm rồi mới sang. Vào cửa hắn đã hỏi:

"Chim có nhà không? Sao không thấy nó đâu?"

Con chim nghe thấy giọng hắn là bực mình, im thin thít không thèm phản ứng.

"Trong bếp ấy." Hải Châu cười nói, "Ta đang hấp táo cho nó."

"À, hấp táo à, nước táo nhuận giọng nhuận phổi, chắc là có tác dụng đấy." Hàn Tễ vào bếp thấy con vẹt ngồi xổm trên bệ bếp, nói: "Hải Châu tốt với ngươi thật đấy."

Con chim vẫn không thèm để ý đến hắn.

"Nó bảo nó không thích huynh. Giọng nó khàn là do huynh xúi nó hét, thế mà huynh còn không cho nó ăn táo hấp bí truyền nhà huynh."

Hải Châu hả hê nói.

"Quên mất, không nhớ ra." Hàn Tễ thật sự không nhớ ra, giải thích: "Chẳng phải đã nấu nước rễ cỏ tranh cho ngươi uống rồi sao?"

"Vô dụng."

Con chim tức nổ phổi.

"Mới uống một ngày có tác dụng cũng chưa thấy ngay được, có khi mai là khỏi thôi." Hàn Tễ bình thản nói rồi mở vung nồi nhìn xem, "Ăn được rồi, để ta bưng ra cho nguội bớt."

Con vẹt không cho hắn chạm vào, mãi đến khi Hải Châu bảo ăn được rồi thì nó mới miễn cưỡng bay theo Hàn Tễ ra khỏi bếp.

Những người khác hoặc ngồi hoặc đứng trong sân nhìn họ. Tề A Nãi bĩu môi ghét bỏ nói:

"Chim ch.óc bị các con chiều hư rồi, chẳng ra dáng con chim gì cả."

--