Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Lục Đậu Hồng Thang

Chương 384: Khách từ phương xa


Thuyền lớn vào vịnh, Hải Châu đang định thả neo thì Đỗ Tiểu Ngũ gọi vọng ra từ đình nghỉ chân:

"Nhị Hà, Hải Châu về rồi kìa. Hải Châu, người này nói là quen biết muội, tìm muội đấy."

Một nam nhân với cử chỉ câu nệ bước tới. Thấy người trên thuyền hắn thở phào nhẹ nhõm, nói:

"Đúng rồi, ta tìm nàng ấy đấy. Hải Châu, cô nương còn nhớ ta không? Ở Quỳnh Nhai, cô nương từng ăn cơm nhà ta còn mua dừa và gà nhà ta nữa."

Hải Châu gật đầu, nàng nhận ra hắn nhưng ngạc nhiên là hắn lại lặn lội ngàn dặm xa xôi đến tìm nàng.

Nhị Hà giúp Hải Châu khiêng hải sản cùng về ngõ Đá Xanh. Suốt dọc đường hắn ngó nghiêng khắp nơi, ánh mắt rực lửa dán c.h.ặ.t vào các cửa hàng trên phố và nhà cửa trong ngõ khiến người ta phải cảnh giác.

Người quen hỏi:

"Hải Châu, đây là ai thế? Từ đâu đến? Muội quen à?"

Hải Châu do dự gật đầu, nàng và người này cũng chẳng thân quen gì.

Vào ngõ Đá Xanh, các phụ nhân đang ngồi dưới chân tường khâu đế giày nhao nhao chào hỏi:

"Hải Châu, về rồi à?"

"Vâng, về rồi. Hôm nay bắt được kha khá hải sản, cua béo, tôm he to non vẫn còn sống đấy, ai muốn mua thì sang nhà cháu nhé."

Hải Châu nói.

"Không nấu cơm bán à?"

Nương Hồng San hỏi.

"Không bán đâu, ít quá lại lặt vặt. Mọi người chọn trước đi, còn thừa cháu mang ra chợ cá bán." Hải Châu bước chân không ngừng, chưa vào cửa đã gọi: "Nãi nãi, có nhà không?"

"Có nhà, có nhà." Con vẹt từ nhà bên vội vã bay sang, "Hải Châu, ngươi về rồi à?"

Tề A Nãi cũng từ trong phòng đi ra, Tinh Châu bò theo sau nhìn thấy Hải Châu liền toét miệng cười.

Hải Châu bảo Nhị Hà đặt hết hải sản xuống đất, nói:

"Nãi nãi xem này, có người đến mua thì bán, nếu còn thừa thì giữ lại đủ ăn, phần còn lại đợi tam thúc về bảo thúc ấy mang ra chợ cá bán. Con vào nhà nói chút chuyện."

Tề A Nãi liếc nhìn Nhị Hà một cái, gật đầu không nói gì.

"Vào đi."

Hải Châu dẫn người vào sân.

"Hải Châu, sao không để ý đến ta?"

Con vẹt lon ton đi theo vào.

"Để ý ngươi mà, đi bắt tôm cho rùa ăn đi, ngươi cho nó ăn nó sẽ càng thích ngươi đấy."

Con vẹt tin ngay, chân còn chưa chạm đất đã vội vàng quay người bay đi, bắt một con tôm hớn hở đi cho rùa ăn. Tinh Châu thấy vậy cũng nhanh nhẹn bò theo.

"Tìm ta có việc gì?"

Hải Châu đứng trong sân hỏi.

Nhị Hà nhìn quanh sân một vòng. Hắn không hiểu rõ tình hình, đi theo thuyền suốt chặng đường say sóng ch.óng mặt, tình hình nơi này cũng chỉ nghe được đôi chút từ miệng các thương nhân trên thuyền. Tìm được Hải Châu đã là hao tổn hết tâm trí rồi. Hắn không đoán già đoán non nữa, đ.á.n.h cược một phen cẩn thận lấy từ trong vạt áo ra một cái túi vải, mở túi lấy ra một tấm vải trắng đưa qua, nói:

"Đây là thư tù trưởng chúng ta viết cho Thiếu tướng quân, cô nương có thể chuyển giúp ta không? Ta không tìm được ngài ấy."

Hắn từ bến đò Quỳnh Nhai bỏ ra năm lượng bạc lên thuyền quan Quảng Nam. Lên thuyền ngơ ngơ ngác ngác hỏi thăm hành tung Thiếu tướng quân thì suýt nữa bị quan binh ném xuống biển cho cá ăn. Giải thích cả buổi họ mới miễn cưỡng tin hắn nhưng cũng không chịu nói nhiều. Hết cách, hắn đành đem dừa và gà sống mang theo biếu cho thương nhân trên thuyền mới miễn cưỡng hỏi ra được Thiếu tướng quân ở phủ thành. Hắn đi thuyền đến phủ thành lại bị lính canh bến tàu chặn lại, mặc cho hắn nói thế nào cũng chẳng ai để ý. Cùng đường hắn đành hỏi thăm tên Hải Châu và Hàn Tễ, hỏi ra mới biết hai người từng ăn cơm nhà hắn chính là Thiếu tướng quân và vị hôn thê. Hắn không gặp được Thiếu tướng quân đành phải đổi hướng giữa đường đến Vĩnh Ninh tìm Hải Châu.

"Ta xuống bến tàu, hỏi thăm lính canh về cô nương. Họ vừa nghe cô nương mua dừa và gà sống nhà ta liền tin ngay, bảo ta đợi ở đình nghỉ chân." Nhị Hà cảm thán đầy may mắn, "Nếu sớm biết thân phận của cô nương thì ta đâu tốn nhiều công sức thế này."

Hải Châu nhìn tấm vải trên tay, bán tín bán nghi nói:

"Tù trưởng nhờ huynh mang thư? Huynh và ông ấy có quan hệ gì?"

"Cha nương ta và tù trưởng là họ hàng gần."

"... Là di tổ mẫu của huynh, bà ấy là nữ tù trưởng à?" Hải Châu rất ngạc nhiên. Nàng mở tấm vải ra xem thư đồng thời hỏi: "Tù trưởng năm nay bao nhiêu tuổi rồi?"

"Hơn năm mươi, bà ấy là tiểu muội muội của tằng tổ mẫu."

Nhị Hà không có ý kiến gì về việc nàng xem thư, một là vì hắn từng thấy nàng và Thiếu tướng quân ở chung, hai là trước mắt ngoài Hải Châu ra thì hắn chẳng biết cầu cứu ai.

Hải Châu lướt qua nội dung thư, đại ý là lão tù trưởng muốn bàn chuyện làm ăn với Hàn Tễ, xin một công văn cho ngư dân trong bộ lạc tự do đi lại Quảng Nam và mời hắn đến Quỳnh Nhai bàn bạc.

"Lão tù trưởng các vị nên đến gặp Thiếu tướng quân chúng ta chứ."

Hải Châu gấp tấm vải lại.

"Tù trưởng tuổi cao rồi, không đi xa được."

Nhị Hà áy náy giải thích.

"Được, ta chuyển lời giúp huynh. Huynh ở Vĩnh Ninh mấy ngày rồi theo thuyền về Quỳnh Nhai hay là muốn gặp Thiếu tướng quân rồi mới đi?"

àng hỏi.

"Ta đợi hồi âm."

Nhị Hà không vội về. Đi một chuyến hết sạch tiền, hàng mang theo cũng chưa kiếm được đồng nào, về thế này thì bị người ta cười cho thối mũi. Hắn định ở lại bến tàu bốc vác kiếm chút tiền rồi mới về.

Hắn mặt dày hỏi:

"Cô nương có thể sắp xếp chỗ ngủ cho ta không, phòng chứa củi cũng được, miễn là ngủ được là tốt rồi."

Hải Châu dẫn hắn sang Hàn gia bên cạnh nói qua ý tứ. Hầu phu nhân sai người dẫn hắn đi tìm võ phu t.ử. Võ phu t.ử có chỗ ở riêng trong ngõ, sân nhỏ vẫn còn phòng trống.

Nhị Hà đi theo hạ nhân rồi, Hầu phu nhân nói với Hải Châu:

"Quỳnh Nhai có nhiều trân châu, trầm hương và gỗ sưa, ba thứ này là cống phẩm hoàng gia đấy."

"Sản vật làm ra đều dùng làm cống phẩm, sao dân chúng Quỳnh Nhai vẫn nghèo thế?"

Hải Châu khó hiểu. Nàng vẫn luôn nghĩ Quỳnh Nhai khép kín lạc hậu, hơn nữa còn có bộ lạc và tù trưởng giống như một hòn đảo bị triều đình bỏ rơi vậy.

"Cống cho hoàng gia chứ có cống cho dân chúng đâu. Sản vật làm ra đều bị chuyển đi hết, giàu chỉ có một nhóm người đó thôi còn đa số người dân phải làm trâu làm ngựa." Hầu phu nhân mân mê chuỗi ngọc trai đeo trên vạt áo, nói: "Ta phái người đưa thư về, giải quyết thế nào để hai cha con họ thương lượng xem họ có muốn nhúng tay vào chuyện Quỳnh Nhai không."

Hải Châu gật đầu, nàng để lại tấm vải chi chít chữ viết, mang theo một bụng tâm sự đi về.

Ba ngày sau Hàn Tễ theo thuyền đến. Hắn và cha hắn bàn bạc là sẽ đi Quỳnh Nhai một chuyến xem xét tình hình. Dừng thuyền ở Vĩnh Ninh là để hỏi Hải Châu có muốn đi cùng chơi không.

Hải Châu từ chối. Quỳnh Nhai quá nóng quá nắng, mọi mặt đều không bằng Vĩnh Ninh. Nàng vẫn thấy ở nhà thoải mái hơn.

"Huynh có thấy Nhị Hà bốc vác ở bến tàu không? Lúc đi nhớ mang hắn theo, ta đoán túi hắn rỗng tuếch rồi, muốn về cũng không về được đâu."

Hải Châu nói.

Hàn Tễ nhìn nàng không nói gì.

"Nhìn ta làm gì?" Hải Châu cảm thấy không ổn, vừa định lùi lại đã bị bắt lấy. Hàn Tễ ôm nàng nói: "Nàng ở nhà khoe chim trêu mèo chi bằng đi cùng ta, chúng ta bao lâu không gặp rồi?"

Nàng mới về được mấy ngày chứ mấy? Hải Châu cảm thấy buồn cười lại có chút không tình nguyện, cuối cùng vẫn thỏa hiệp trước sự lên án và nài nỉ của hắn.

"Nãi nãi, nhị thúc, tam thúc, con đi cùng Hàn Tễ mấy ngày, bọn con đi Quỳnh Nhai một chuyến."

Cơm tối xong, Hải Châu về thu dọn hành lý.

"Là đi hòn đảo có cua biết leo cây phải không?"

Phong Bình hỏi.

"Tỷ~~" Đông Châu kéo dài giọng làm nũng, "Lần trước tỷ bảo sẽ đưa bọn muội đi mà."

"Đúng rồi." Triều Bình nhớ ra, chạy theo vào phòng nói: "Đại tỷ, cho đệ đi cùng với, đệ chải đầu cho tỷ."

Hải Châu ngẫm nghĩ thấy cũng được, nói:

"Để ta đi hỏi Hàn Tễ xem sao."

Dứt lời nàng đi ra ngoài.

"Hải Châu đến rồi." Con vẹt treo ngược trên l.ồ.ng chim, liếc mắt thấy người đi vào sân nó phành phạch bay tới, hỏi: "Ngươi tìm ai?"

"Tìm ngươi."

Miệng thì nói vậy nhưng chân lại bước về phía người nam nhân đang đi ra đón.

"Đồ l.ừ.a đ.ả.o."

Con vẹt lại treo ngược lên l.ồ.ng chim lén lút nghe trộm.

"Trên thuyền có thể mang thêm vài người không? Đến Quỳnh Nhai huynh bàn chuyện với lão tù trưởng, ta đưa bọn Đông Châu đi chơi trên đảo."

Hải Châu hỏi.

Hàn Tễ đồng ý. Mới giữa tháng ba Hải Châu đi xa với hắn một tháng, mấy hôm trước lại đi phủ thành hơn mười ngày giờ lại đi vắng nửa tháng nữa, đừng nói Hải Châu không muốn e là các đệ muội của nàng ai nấy đều không vui.

"Ta đưa cả Trường Mệnh đi cùng và mang thêm vài thị vệ nữa, đến Quỳnh Nhai các nàng cứ chơi thoải mái."

Hắn nói.

"Còn có chim nữa."

Con vẹt lập tức chen vào.

"Ngươi không ở nhà nghe hát với ta à? Ở nhà ta mua đồ ngon cho ăn."

Hầu phu nhân đi ra nói.

Hàn Tễ và Hải Châu nhìn con vẹt không nói gì. Nó quay đầu nhìn trái nhìn phải, giả ngốc giả ngơ bắt chước tiếng mèo kêu.

"Con về trước đây."

Hải Châu đi ra ngoài, nàng còn phải về bảo mấy đứa nhỏ thu dọn đồ đạc.

Hàn Tễ nhìn con chim vẫn đang kêu meo meo không ngớt, hắn cùng nương vào nhà nói chuyện rồi sai người đi gọi Trường Mệnh đến.

Người vào nhà hết, con vẹt cũng im bặt, nó kêu cạc cạc vài tiếng rồi vội vàng uống nước nhuận giọng.

"Về ngủ sớm đi, mai dậy sớm chút, trời sáng là chúng ta đi." Hàn Tễ đưa Trường Mệnh đi ra, nói: "Nương, nương cũng nghỉ ngơi sớm đi. Chúng con đi rồi nếu nương thấy buồn thì về phủ thành ở một thời gian."

"Sẽ không buồn đâu, còn có vẹt ở nhà bầu bạn với ta mà."

"Không…"

Con chim cuống lên, nó hoảng loạn nuốt vội hạt dưa trong miệng rồi vỗ cánh bay ra ngoài.

"Ngươi đi đâu đấy? Bá mẫu ngươi lừa ngươi đấy, cho ngươi đi cùng bọn ta mà."

Hàn Tễ vội gọi.

"Đi tìm Hải Châu."

Con chim không tin bọn họ.

Vừa lúc gặp ba con mèo ra cửa bắt chuột, con vẹt bay thẳng vào phòng ngủ của Hải Châu. Trong phòng không có ai, nó lượn một vòng rồi đậu trên xà nhà.

Cổng lớn bị gõ vang, Triều Bình chạy ra hỏi:

"Ai đấy?"

"Là ta, bảo với đại tỷ của đệ một tiếng, vẹt sang tìm nàng ấy đấy."

Hàn Tễ nói ngoài cửa.

"Dạ, huynh có muốn vào không? Đệ gọi đại ca mở cửa, tỷ của đệ đang tắm."

"Không cần mở cửa đâu, các đệ ngủ đi."

Con vẹt nghe tiếng bước chân Hàn Tễ đi xa mới buông lỏng cảnh giác. Nó bay xuống xà nhà, nhẹ nhàng đậu trên chiếc vỏ sò Hải Châu ngủ. Khi ngoài cửa có tiếng bước chân, nó ngoan ngoãn nhìn sang thấy là Triều Bình đi vào.

"Buổi tối tốt lành."

Nó cất giọng.

"Tối, tối tốt lành, tối nay ngươi ngủ nhà ta à?"

Triều Bình vào hỏi.

"Ngủ với Hải Châu." Con chim giơ cái chân dính bụi cho cậu bé xem, nói: "Rửa chân."

Triều Bình toét miệng chạy ra múc nước, theo yêu cầu của con chim, cậu bé cẩn thận rửa chân lau lông cho nó còn cẩn thận hơn cả rửa chân cho cha mình.

Ngoài cửa lại vang lên hai tiếng bước chân, con chim nhìn sang, lần này là Hải Châu vào. Nó lập tức mách lẻo:

"Hàn Tễ bắt nạt chim, chim ngủ với ngươi."

Hải Châu không nghi ngờ gì, giải thích:

"Huynh ấy trêu ngươi thôi, ai lại đi so đo với một con chim chứ."

"Chim không về đâu."

"Không về thì ngươi ở đây, sáng mai đi cùng chúng ta." Hải Châu ra ngoài xúc một xẻng cát đổ vào thùng lại múc một bát nước đặt lên bàn, nói: "Ị vào thùng nhé, uống nước đừng chạy lung tung, cẩn thận mèo c.ắ.n đấy."

"Hải Châu ngươi tốt thật."

Con vẹt vui mừng khôn xiết.

"Đồ nịnh nọt." Đông Châu hừ nhẹ, "Triều Bình về đi, sáng mai phải dậy sớm đấy, ngủ quên là bọn ta không đợi đệ đâu."

Triều Bình bỏ khăn xuống chạy biến.

"Đa tạ đa tạ."

Con vẹt đuổi theo ra ngoài cảm tạ.

"Cũng lễ phép phết."

Đông Châu lầm bầm, nàng cởi giày trèo vào vỏ sò, ngồi bên trong xem con chim định ngủ thế nào.

Hải Châu thành thục dùng y phục cũ gấp thành cái gối nhỏ cỡ miếng đậu phụ đặt ở cuối giường, nói:

"Tối nay ngủ ở đây, ngươi chưa tắm rửa nên không được chạy lên gối ta đâu đấy."

Thổi tắt nến, hai người một chim không ai làm phiền ai.

"Hải Châu..."

"Không cho nói chuyện."

Con chim kêu "cạc" một tiếng, im lặng.

Khi bình minh thay thế màn đêm, ba con mèo trèo qua tường đã trở về. Vừa có động tĩnh là con chim tỉnh ngay, nó ngoan ngoãn ở trên giường không dám lên tiếng. Ngay cả buồn ị cũng không dám vỗ cánh mà chỉ rón rén chổng m.ô.n.g ra ngoài vỏ sò ị xuống đất.

Không biết qua bao lâu, Hải Châu tỉnh lại ngồi dậy. Con chim có chỗ dựa, nó mạnh dạn vỗ cánh bay lên bàn uống nước.

Lũ mèo đang ngủ say bên ngoài giật giật tai, chưa đầy ba hơi thở đã bật dậy lao lên cửa sổ nhìn vào trong phòng.

"Chào buổi sáng."

Con chim đê tiện khiêu khích.

Lũ mèo lập tức gào lên, lần này khỏi cần gọi dậy, già trẻ lớn bé đều tỉnh cả. Con chim thừa cơ cửa mở bay v.út ra ngoài chạy mất dép.

"Ai ui…" Tề A Nãi mở cửa thở dài, "Ồn ào từ sáng đến tối, yên tĩnh chút đi. Không thấy cái mỏ đồ nhọn kia đã ngủ trên giường rồi sao? Các ngươi có được lên giường không? Lên giường là bị đ.á.n.h ngay đấy."