Mèo bực bội giơ chân bịt tai, rùa chìm trong nước bất động, ch.ó cũng quen với tiếng khóc của nó, nằm rạp trên đất tiếp tục nhai xương. Chỉ có con vẹt bên hàng xóm bị thu hút bay sang, nó lén lút đến gần ngồi xổm trên đầu tường xem náo nhiệt.
"Con nhìn xem kia là cái gì? Con chim biết nói đến kìa, nó đang chê cười con đấy. Đừng khóc nữa, trưa cha con khắc về, nương con sắp về rồi, nương đi mua thức ăn mà."
Tề lão nhị lên tiếng.
Tinh Châu ngấn lệ nhìn sang, con chim lén lút mở miệng:
"Tỷ tỷ, cưỡi rùa không?"
Mèo nghe tiếng dựng đứng lên, nhảy phắt một cái lao thẳng lên đầu tường. Chó cũng sủa theo, chim bay trên không trung kêu quang quác c.h.ử.i mèo c.h.ế.t ch.ó thối loạn xạ.
Tề A Nãi và Tề lão nhị bị làm ồn đến đau cả đầu. Tinh Châu nhìn cảnh hỗn loạn trên mặt đất cười khanh khách, nước mắt còn chưa khô, khuôn mặt béo tròn cười đến híp cả mắt.
Tề A Nãi bắt mèo nhốt vào phòng chứa củi lại đuổi rùa ra cửa, cho một đứa trẻ một con chim ngồi trên lưng rùa đi dạo trong ngõ. Bà đi theo bên cạnh trông chừng đề phòng mèo nhà khác vồ chim, cũng là canh chừng tôn nữ kẻo bị người lạ bế mất.
Rùa bò đến đầu ngõ gặp Bối Nương đi chợ về, nó vươn cổ chờ đợi. Bối Nương mua tôm tươi về cho nó ăn.
"A…" Tinh Châu há miệng.
"A…" Con chim cũng há mỏ.
"Không có phần hai đứa đâu, đừng tranh ăn với rùa biển. Nó đáng thương lắm, cõng người cõng mèo lại cõng chim, ăn ít đi là mệt c.h.ế.t đấy."
Tề A Nãi nói mát mẻ.
Bối Nương cười, cho rùa ăn hết mười con tôm rồi đeo giỏ tre đi về. Rùa rẽ vào đi theo sau nàng ấy, Tinh Châu và con chim lại ngồi trên lưng rùa đi về một mạch.
Lúc này Hải Châu đã đến đảo Yến. Nàng và lão rùa lần lượt nhảy xuống thuyền, mục tiêu rõ ràng bơi xuống đáy biển. Lão rùa vẫn nhớ thương núi cua nhện chất đống nên nó đi trước dẫn đường cho Hải Châu, bơi thẳng đến chỗ cũ.
Tuy nhiên đàn cua đã rời đi chỉ để lại một bãi vỏ cua. Cá đuối lảng vảng dưới đáy biển, mấy con nằm rạp xuống thổi cát, cát sỏi bay lên lộ ra những con cá bơn ẩn mình dưới cát, trong nháy mắt đã chui tọt vào miệng cá đuối.
Lão rùa lượn một vòng dưới đáy biển. Hải Châu gọi nó đi, không ngờ nó bơi lại húc vào nàng một cái trước.
"Húc ta làm gì?"
Hải Châu khó hiểu.
Lão rùa húc thêm cái nữa tức tối bơi ra xa.
"Muốn ăn cua à? Ta bắt cho ngươi." Hải Châu đuổi theo, nói: "Cua nhện bỏ đi chứ có phải ta đuổi đi đâu, ngươi trút giận lên ta làm gì?"
"Được rồi, là ta đi vắng hơi lâu, đó cũng là vì ta đến kỳ kinh nguyệt, dù ta ở nhà cũng không xuống biển được mà."
Hải Châu giải thích. Nàng nhìn thấy một c.o.n c.ua đá đang săn mồi dưới đáy biển, nhanh ch.óng bơi tới giẫm lên c.o.n c.ua, túm lấy càng nhấc lên, vài động tác đã cạy được mai bẻ càng lấy thịt cua không vỏ đi dỗ dành rùa.
"Ăn đi ăn đi." Thịt cua miễn cưỡng nhét vào miệng rùa. Hải Châu lại đi bắt cua lẩm bẩm: "Cũng chỉ có ta mới để ngươi cậy sủng mà kiêu thế này thôi nên đưa ngươi về xem đại huynh đệ của ngươi, xem nó ở nhà sống những ngày tháng thế nào."
Năm c.o.n c.ua chui vào bụng lão rùa, nó ăn thỏa thích cũng hết giận bắt đầu tự mình chọn nhím biển ngậm đến cho Hải Châu tách vỏ, nó ăn một nửa còn một nửa cho cá ăn.
Bắt nhím biển, tóm cua, nhặt ốc biển đào sò biển, Hải Châu bận rộn đi đi lại lại dưới đáy biển. Cuối cùng nàng còn cắt hai cây rong biển kéo lên thuyền, mỗi cây dài hai ba trượng, chất đống trên boong thuyền cao gần bằng mạn thuyền.
Lão rùa tưởng là về rồi, nó húc vào đáy thuyền nhắc nhở nó chưa lên thuyền ai ngờ Hải Châu lại kéo lưới đ.á.n.h cá nhảy xuống. Nó đành phải bơi theo sau lặn xuống đáy biển lần nữa.
Hải Châu dùng đá đè lưới đ.á.n.h cá lại, đầu kia mắc vào người lão rùa. Lưới không bung ra được trong nước, nàng bèn xua cá đuối lao vào lưới, bắt được một con là chạy, kéo lưới bơi lên mặt biển.
Lão rùa bơi phía trước quay lại thấy nàng tụt lại sau liền quay lại c.ắ.n vào lưới giúp nàng kéo.
Một người một rùa kéo lưới đ.á.n.h cá gian nan trồi lên mặt nước. Hải Châu bơi về phía đuôi thuyền leo lên chiếc thang gỗ chìm trong nước rồi kéo lưới lên khỏi mặt nước trước, nhìn chuẩn cơ hội c.h.ặ.t đứt cái gai độc sau đó mới kéo lưới lên thuyền.
Lúc này mặt trời đã ngả về tây. Hải Châu vội vàng gỡ cá đuối ra khỏi lưới, lại dùng lưới vớt rùa lên lúc này mới kéo buồm rời đi.
Phía xa xa trên mặt biển xuất hiện một điểm trắng. Gia đình cá heo năm ngoái bị đàn cá voi sát thủ dọa chạy lại lén lút quay về. Xác định mãi lần này không có cá voi sát thủ hộ tống thuyền lớn thì chúng nhanh ch.óng bơi từ dưới nước đuổi theo.
Trên thuyền, Hải Châu múc xô nước dội lên người con cá đuối. Con cá này nặng quá nàng không bê nổi, không thể mang xuống lu nước ở khoang đáy, chỉ đành nhét nó vào đống rong biển, thỉnh thoảng tưới nước lên.
Nước thừa chảy trên boong thuyền, đọng lại thành vũng. Lão rùa bò tới nằm lì trong vũng nước không nhúc nhích.
"Mệt rồi à?"
Hải Châu cởi áo ngoài ngồi xổm xuống, gấp áo thấm nước lau mai, cọ sạch cặn bẩn và tảo bám trên vây cho lão rùa. Rùa biển càng nuôi càng hiểu chuyện, đ.á.n.h thì đ.á.n.h, mắng thì mắng, nhưng lúc cần giúp đỡ nó cũng biết ra sức giúp một tay.
Lão rùa được lau rửa sạch sẽ bóng loáng. Hải Châu xách thùng múc nước giặt áo, vừa ngồi xổm xuống thì dưới nước xuất hiện một bóng trắng. Nàng chưa kịp phản ứng, cá heo đã ngoi đầu lên ngậm đầy nước trong miệng phun thẳng vào người nàng.
Liên tiếp bốn con cá heo nữa lao lên từ dưới nước, chúng vui vẻ kêu to chào hỏi Hải Châu.
"Lâu rồi không gặp, các ngươi lại lớn thêm một vòng rồi."
Hải Châu lau nước trên mặt, đưa tay chạm vào con cá heo bơi lại gần. Nhớ tới con cá đuối trên thuyền, nàng chạy lên lôi nó ra khỏi đống rong biển, cầm xẻng nhọn xẻ thịt, giữ lại một miếng cho lão rùa ăn còn lại cắt thành từng miếng nhỏ ném cho cá heo.
Con này vốn định mang về tự mình ăn, giờ dùng để chiêu đãi bạn bè trên biển còn thấy thỏa mãn hơn là tự ăn.
Đàn cá voi sát thủ năm ngoái suýt chút nữa ăn sạch cá mập ở vùng biển này, những con may mắn thoát c.h.ế.t cũng chuyển ra biển sâu. Giờ đáy biển hiếm khi có bóng dáng cá mập, cá heo đến đây thì chúng chính là bá chủ của vùng biển này.
Cá heo bơi theo thuyền, từ lúc mặt trời gác núi đến khi ráng chiều đầy trời. Khi thuyền lớn đến gần bến tàu, trên mặt biển xuất hiện đông đảo thuyền đ.á.n.h cá trở về. Chúng vui sướng nhảy vọt lên khỏi mặt nước, thân hình trơn bóng vẽ một đường cong trên biển khi rơi xuống tạo ra bọt nước cao ba thước.
"Cá heo lại về rồi." Ngư dân trên thuyền đ.á.n.h cá xa xa nhìn thấy, nói: "Mấy tháng không gặp chúng ta còn tưởng chúng chuyển nhà đi nơi khác rồi chứ."
Hải Châu đưa lão rùa về đảo. Cá heo rời khỏi thuyền của nàng, chúng len lỏi giữa các thuyền đ.á.n.h cá không ngừng nhô đầu lên xem cá trong khoang thuyền. Nếu có người ném cá tươi cho thì chúng liền phun nước lên thuyền để cảm ơn.
--