Hải Châu cười ha ha, nói:
"Nãi nãi, sao con cứ thấy bà đang kêu oan cho mấy con mèo thế nhỉ?"
"Mèo là trung thần, chim là gian thần." Tề A Nãi không giấu giếm sự thiên vị của mình, "Dọn dẹp nhanh rồi đi đi, không phải còn phải đi đón Bình Sinh sao, đi hết đi cho ta được yên tĩnh mấy ngày."
Hải Châu chưa kịp ăn sáng đã đi sang thôn Hồng Thạch. Con vẹt đang ăn dở sợ bị bỏ lại thì vội vàng nuốt chửng mấy miếng rồi vội vã bay theo.
Hải Châu mang theo con vẹt đi đón Bình Sinh rồi cùng nhau đi thẳng ra bến tàu. Hàn Tễ dẫn mọi người đã lên thuyền, bữa sáng cũng mua sẵn rồi.
"Đây là lần đầu tiên con được ngồi thuyền lớn đấy."
Bình Sinh lên thuyền vui sướng vô cùng, cậu bé phấn khích chạy nhảy khắp thuyền.
"Lại đây ăn cơm trước đã." Hải Châu gọi. Thấy trên bàn có một đĩa quả khô, nàng gọi con chim lại ăn còn nói đỡ cho Hàn Tễ: "Ngươi xem Hàn Tễ còn nhớ mua đồ ăn sáng cho ngươi, đâu có bắt nạt ngươi."
"Ta bắt nạt nó? Nó nói thế à?" Hàn Tễ kinh hãi, túm lấy mỏ con chim hỏi: "Ta bắt nạt ngươi lúc nào?"
Mỏ bị túm c.h.ặ.t, con vẹt không thể lên tiếng ngơ ngác nhìn chằm chằm hắn.
"Nó bảo huynh bắt nạt nó nên nó không chịu về." Hải Châu bưng bát húp một ngụm cháo hải sản, hỏi: "Rốt cuộc là chuyện thế nào?"
"... Nương ta nói đùa trêu nó, nó tưởng thật liền bỏ nhà đi tìm nàng."
Hàn Tễ kêu oan, hắn có nói gì đâu sao lại đổ vạ cho hắn chứ?
"Kể cũng lạ, nó vô duyên vô cớ tin tưởng nàng, thiên vị nương ta, thích Trường Mệnh nhưng lừa gạt cha ta và bắt nạt ta." Hàn Tễ buồn bực muốn c.h.ế.t, b.úng nhẹ vào mỏ con chim, hỏi: "Nói xem, ngươi nghĩ cái gì thế hả?"
Con vẹt ngậm c.h.ặ.t miệng không nói, cắm cúi ăn. Ăn no uống nước xong nó bay lên lan can tầng hai đón gió hát hò.
Đi ngang qua hòn đảo nhỏ, Hải Châu nhớ tới lão rùa, nói:
"Cho thuyền ghé vào đi, ta đón lão rùa đi cùng."
Hàn Tễ:
"... Muội đúng là nhà lớn nghiệp lớn."
Lão rùa đang kiếm ăn dưới biển, nghe tiếng Hải Châu liền trồi lên mặt nước. Nó vươn cổ cũng nhìn không rõ người trên thuyền. Lưới vừa quăng xuống, một con chim giương nanh múa vuốt lao thẳng vào mặt nó, nó há mồm đớp luôn.
"Á á á…"
Con vẹt hét lên ch.ói tai.
"Nhả ra nhả ra, là bạn bè cả mà." Hải Châu vội vàng chạy đi giải cứu con chim, nói: "Chim nhỏ, lão rùa tính tình không tốt đâu nên ngươi đừng trêu chọc nó. Nó không phải con rùa hiền lành ở nhà đâu. Nó mà nổi giận thì đến ta cũng đ.á.n.h đấy."
Hàn Tễ bốc nắm hạt dưa đứng một bên c.ắ.n, hả hê nói:
"Đáng đời, bị dạy dỗ cho một trận, chuyến này ngoan ngoãn hơn hẳn."
Con vẹt bị giật mất một túm lông xanh, nó đậu trên lan can sầu não cả buổi. Tận mắt thấy Hải Châu thường xuyên nhớ múc nước tắm cho rùa lại còn câu cá cho rùa ăn, nó nhận ra thái độ của nàng với con rùa này khác hẳn con rùa ở nhà bèn dập tắt hoàn toàn ý định trả thù. Đến chạng vạng lúc thả lưới nó còn chọn một con tôm ném cho rùa ăn.
Đi trên biển được năm ngày, đến trưa ngày thứ sáu khi đang đi vòng quanh đảo tuần tra thì phát hiện hai chiếc thuyền một trước một sau căng buồm lao ra biển lớn. Trong gió biển văng vẳng tiếng khóc than. Hàn Tễ lập tức ngồi thẳng dậy, đi ra khỏi khoang thuyền ra lệnh cho binh lính chèo thuyền tăng tốc.
"Lại có thuyền đến kìa."
Một đứa trẻ hoảng sợ kêu lên.
"Là thuyền của Quảng Nam." Nhìn rõ lá cờ, ông lão như thấy cứu tinh, bà lão lội xuống nước lớn tiếng kêu: "Quan gia cứu mạng, có cường đạo lên đảo bắt người của chúng ta, nam nhân nữ nhân đều bị bắt đi, cả mấy đứa trẻ choai choai cũng bị bắt đi rồi."
Lão nhân và tiểu hài t.ử trên đảo đồng thanh kêu cứu mạng. Người trên thuyền nghe không rõ họ nói gì nhưng nhìn rõ hành động cầu cứu. Hàn Tễ hạ lệnh đuổi theo thuyền, người lái thuyền lập tức điều chỉnh góc buồm, mũi thuyền bẻ lái đuổi theo sát nút.
Binh lính trên thuyền trầm mặt hô khẩu hiệu cùng nhau chèo thuyền rẽ nước. Hai cánh buồm cộng thêm sức người, thuyền quan nhanh ch.óng đuổi kịp thuyền cướp. Đến gần, Hải Châu và Hàn Tễ đứng trên tầng hai nhìn rõ tình hình trên thuyền phía trước.
"Lại đến cướp người à." Nhị Hà vừa tuyệt vọng vừa phẫn nộ hét lớn, hắn nắm c.h.ặ.t t.a.y nói: "Bọn chúng cứ cách một hai năm lại đến cướp người. Nam nhân bán đi làm phu đào đá, phụ nhân sinh con xong thì ném về, nuôi lớn lại đến cướp. Thiếu tướng quân, chúng ta cũng là con dân Đại Chiêu tại sao triều đình không phái binh bảo vệ chúng ta?"
Hàn Tễ không đáp. Thuyền quan lượn vòng chặn đứng hai chiếc thuyền cướp. Hắn nhìn rõ trang phục của người trên thuyền, phán đoán đối phương là người Đại Lý. Hắn cao giọng tuyên bố thân phận, yêu cầu đối phương trả lại con dân Đại Chiêu.
Đối phương không thèm để ý.
"Hắn muốn chạy."
Hải Châu chỉ vào chiếc thuyền kia hét lên. Người lái thuyền bên đó đang xoay chuyển cánh buồm.
"Đâm vào đi." Hàn Tễ trầm giọng ra lệnh. Hắn vào khoang lấy trường thương, liếc nhìn con vẹt, nói với Đông Châu: "Trông chừng nó, không cho nó ra ngoài, các muội cũng đừng ra ngoài."
Hải Châu cũng đi theo vào, nàng dặn dò Đông Châu trông kỹ mấy đứa nhỏ:
"Bên ngoài đang c.h.é.m g.i.ế.c, mấy đứa đừng ra ngoài, chim cũng cấm được ra. Người quê ngươi đến đấy, ra ngoài bị thấy là bị bắt về ngay."
Con vẹt đang hừng hực khí thế lập tức rụt cổ lại ngoan ngoãn.
Thân thuyền chấn động mạnh, ấm trà chén trà trên bàn rơi loảng xoảng xuống đất, người cũng nghiêng ngả. Hải Châu bám cửa đi ra ngoài thuận tay đóng cửa lại. Bọn cướp trên thuyền thấy không chạy được, tàn nhẫn cầm d.a.o c.h.é.m dân đảo bị bắt. Hàn Tễ ngay lúc đ.â.m thuyền đã dẫn người nhảy sang, đang giao chiến ác liệt trên thuyền cướp.
Hải Châu bước nhanh xuống thang gỗ, nhặt thanh đao rơi trên boong thuyền, đẩy lão rùa bò ra mũi thuyền. Một người một rùa lần lượt nhảy xuống biển. Người lái thuyền nhìn một cái, không rảnh bận tâm đến nàng lại điều khiển thuyền đ.â.m tiếp lần nữa.
"Đá người xuống đây."
Hải Châu gọi to dưới nước.
Hàn Tễ liếc nhìn, vung trường thương hất một tên cướp xuống nước. Những kẻ dám vượt biển này không ai không biết bơi giỏi, tên cướp rơi xuống nước cười gian xảo bơi nhanh về phía Hải Châu. Hải Châu lặn xuống nước, hắn ta cũng lặn theo. Ngay sau đó hắn ta nhìn thấy vật trên đầu Hải Châu, thoáng giật mình, rùa biển đã lao tới c.ắ.n vào cổ hắn ta. Hắn nghiêng đầu tránh, một ánh đao vụt qua, trong nước lập tức loang ra màu m.á.u.
Hải Châu rút đao cùng lão rùa bơi ra xa. Binh lính và tên cướp đang vật lộn trong nước biển. Trong nháy mắt tên cướp biến mất khỏi mặt nước. Hải Châu kéo chân tên cướp ấn xuống đáy nước. Lão rùa trồi lên mặt nước liếc nhìn người lính áo đỏ đang hoảng hốt.
"Là ngươi à." Người lính ấp úng mở miệng, "Chủ nhân ngươi ở dưới nước sao?" Hắn còn tưởng dưới nước có cá mập.
Lão rùa không để ý đến hắn, bơi sang hướng khác.