Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Lục Đậu Hồng Thang

Chương 380: Trở về (1)


Nàng thầm nghĩ con chim này coi mình là người chắc? Cái gì cũng học theo người, ăn cùng người, ngủ cùng người.

Con vẹt không lên tiếng, nó nằm sấp trên tấm đệm êm ái, đầu gác lên gối thoải mái vô cùng.

Vì đang trong kỳ kinh nguyệt, người không khỏe nên Hải Châu ở lại thêm vài ngày, định đợi hết kỳ rồi mới về. Một ngày trước khi đi, nàng đang định sang thăm Diêu Thanh Mạn thì gặp đoàn người của lão tướng quân ngay đầu ngõ.

Con vẹt đứng trên vai Hải Châu cùng nàng nhìn chằm chằm đoàn người ngựa đang tiến lại gần. Ngựa hí vang trời, nó chợt hét lớn:

"Người đến là ai?"

Hải Châu: ...

Hàn đề đốc: ...

Đề phòng nó lại nói năng lung tung, Hải Châu vội giới thiệu:

"Đây là phụ thân của Hàn Tễ, lão tướng quân."

Rồi quay sang chào hỏi:

"Bá phụ, ngài mới về sao? Hay là từ phủ thành sang?"

"Bá phụ khỏe."

Con vẹt lập tức trở nên ngoan ngoãn.

Hàn đề đốc:

"... Không dám, hai người đang định đi đâu đấy?"

"Mai con về rồi nên sang nhà Thẩm tham tướng thăm phu nhân của huynh ấy. Bá phụ về trước đi, Hàn Tễ đang ở nhà đấy." Chợt nhìn thấy Mục đại phu, Hải Châu vẫy tay nói: "Mục thúc, thúc đi cùng cháu một chuyến nhé. Thẩm phu nhân mấy hôm trước sinh đôi hai nữ nhi, thân thể bị tổn thương nặng lắm."

"Đi đi." Hàn đề đốc ra hiệu cho Mục đại phu, ông gật đầu với Hải Châu lại liếc nhìn con vẹt đang vươn cổ nhìn chằm chằm con ngựa, nói: "Tối về ăn cơm nhé."

"Biết rồi."

Con vẹt tranh trả lời.

Thị vệ đi theo không nhịn được liếc nhìn nó, khi con vẹt quay đầu lại thì vội vàng dời mắt đi sợ nó lại mở miệng.

Hai nhóm người đi lướt qua nhau. Mục đại phu đeo hòm t.h.u.ố.c đi theo Hải Châu, ông ấy nhìn con chim đang hăng hái, nói:

"Con vẹt này to thật đấy."

"Cũng không nhỏ đâu, lúc đi Đại Lý tình cờ gặp được đấy." Hải Châu gãi gãi mỏ chim, dạy nó chào hỏi: "Đây là Mục đại phu, người chuyên chữa bệnh cho chim đấy."

"Mục đại phu khỏe."

Con vẹt nghiêng đầu.

"...Tốt, tốt."

Ông ấy biết chữa bệnh cho chim từ bao giờ thế? Hay là học chữa bệnh phụ nhân chưa đủ, giờ còn muốn nghiên cứu chữa bệnh cho súc sinh?

Đến nhà Thẩm Toại, sân phơi đầy tã lót nhưng không thấy bóng người, trong phòng vọng ra tiếng tiểu hài t.ử khóc.

Hải Châu dẫn Mục đại phu vào phòng có tiếng khóc trước. Đến gần mà người trong phòng vẫn chưa phát hiện ra, Hải Châu gõ cửa, nói:

"Tiểu Lục ca, muội mời Mục đại phu đến khám cho bọn nhỏ này."

Thẩm Toại thở phào nhẹ nhõm, bế đứa bé khóc đỏ cả mặt ra nói:

"Mục đại phu, làm phiền ngài rồi."

Tiểu hài t.ử mạch đập chưa ổn định, Mục đại phu rửa tay cởi tã lót xem kỹ, lại nhìn mặt và lưỡi đứa bé. Xem xong cả hai đứa, ông ấy nói:

"Ngũ tạng chắc không có vấn đề gì, chỉ là thân thể yếu ớt phải chăm sóc cẩn thận."

"Thế đứa này thì sao? Nó là muội muội, lúc sinh ra bị ngạt tím tái cả người mãi không khóc, loay hoay mãi mới thở được."

Thẩm Toại hỏi.

"Không vấn đề gì lớn đâu, dưỡng từ trong bụng mẹ tốt nên cơ thể cũng khá, nuôi cho béo tốt khỏe mạnh, ăn nhiều chút cho có da có thịt rồi qua một tuổi là ổn thôi."

Tảng đá trong lòng Thẩm Toại cuối cùng cũng được trút bỏ, hắn xúc động suýt rơi lệ. Mấy ngày nay hài t.ử khóc hắn lo mà hài t.ử không khóc hắn càng lo hơn.

"Phải chăm sóc cẩn thận, chưa tròn một tuổi thì không được lơ là đâu."

 


Hải Châu nghe ra ẩn ý khác trong lời Mục đại phu, nói cách khác hai đứa trẻ này trong năm đầu tiên sẽ rất khó nuôi.

Thẩm Toại gật đầu rồi đặt nữ nhi xuống sau đó dẫn mọi người sang phòng Thanh Mạn. Mục đại phu bắt mạch xong thần sắc ngưng trọng, ông ấy bảo người thắp nến, mở hòm t.h.u.ố.c lấy kim châm hơ lửa rồi châm cứu.

Con vẹt sợ hãi co rúm lại thành một cục, mỗi khi kim châm vào da thịt nó lại hít hà một hơi. Đến sau này mọi người đều phải nín cười nhìn nó.

Diêu Thanh Mạn cười một hồi, phản ứng lại nói:

"Ta không đau nữa rồi?"

"Ta dùng kim châm phong bế mấy huyệt vị, không có tác dụng gì khác đâu chỉ giúp phu nhân thấy dễ chịu hơn thôi." Mục đại phu thu kim, nói: "Đưa đơn t.h.u.ố.c đây ta xem nào."

Thẩm Toại lấy đơn t.h.u.ố.c từ ngăn kéo đưa qua, đề nghị Mục đại phu kê đơn t.h.u.ố.c mới. Mục đại phu lắc đầu, về bệnh phụ nhân ông ấy không tinh thông lắm. Ông ấy thêm hai vị t.h.u.ố.c vào đơn cũ rồi đưa lại, nói:

"Phu nhân khí huyết hư nhược, sau này phải tịnh dưỡng cho tốt, việc nặng đừng động vào, hải sản ăn ít thôi và kiêng nước lạnh. Đợi phu nhân hết cữ, ta... Thôi để Hải Châu đến đi, ta chưa chắc đã ở đây. Mấy chiêu thức ta dạy cô nương vẫn đang luyện chứ? Cô nương dạy lại cho nàn ấy nhé."

Hải Châu nhận lời.

"Hai canh giờ nữa ta quay lại rút kim, phu nhân tranh thủ ngủ một giấc đi."

Mục đại phu b.úng nhẹ vào đuôi con vẹt, xách hòm t.h.u.ố.c đi ra ngoài.

"Mau xem đi, trên đuôi có kim đấy."

Con vẹt hoảng sợ kêu lên.

Mục đại phu cười lớn, từ chối lời mời ở lại ăn cơm của Thẩm Toại rồi ra về.

Hải Châu không làm phiền Diêu Thanh Mạn nghỉ ngơi cũng đi theo ra cửa. Thẩm Toại cảm tạ rối rít khiến nàng cũng thấy ngại đành nói vài câu rồi mang theo con vẹt chuồn mất.

Buổi tối ba người một chim ăn bữa cơm thịnh soạn. Hải Châu nói ngày mai phải về, hỏi:

"Bá phụ có muốn đi cùng không? Bá mẫu và Trường Mệnh vẫn còn ở Vĩnh Ninh."

"Ta đi ngang qua Vĩnh Ninh ở lại hai ngày rồi mới về đây, bá mẫu con đuổi ta về để giục con về đấy." Hàn đề đốc chỉ vào con vẹt đang nhặt đậu, nói: "Bà ấy nhớ con chim này lắm nhưng ta thấy con chim này chẳng nhớ gì bà ấy cả, bà ấy tự mình đa tình rồi."

"Nhớ nhớ nhớ…"

Con vẹt tiếp lời.

"Ngươi nghe hiểu à?"

Hàn đề đốc nhìn nó thêm vài lần.

Con vẹt huýt sáo một tiếng, cất giọng hát khúc hát từng nghe cùng Hầu phu nhân.

Sáng sớm hôm sau Hải Châu mang con vẹt lên thuyền rời đi. Hàn Tễ không thể đưa nàng về, chỉ tiễn nàng ra bến tàu.

"Ta về đây."

Hải Châu đứng trên thuyền vẫy tay.

"Về rồi."

Con vẹt giơ cánh lên.

Về đến Vĩnh Ninh, con vẹt còn phấn khích hơn người nhưng vì được dặn dò trước nên nó nhịn suốt dọc đường, về đến ngõ Đá Xanh mới dám mở miệng.

"Chim về rồi đây."

Nó hét to.

"Đừng ồn ào, làm phiền người ta."

Hải Châu nói.

Con vẹt không nghe, nó bay lên dọc theo ngõ nhỏ kêu ầm ĩ chào hỏi một vòng rồi lao v.út vào Hàn gia với tốc độ cực nhanh, vào cửa liền ngọt ngào gọi:

"Bá mẫu, có nhà không?"

"Có, cuối cùng các ngươi cũng về rồi."

Hầu phu nhân vui vẻ đi ra, thiếu người bầu bạn khiến trong nhà vắng vẻ hẳn đi.

Lúc Hải Châu vào thì con vẹt đã được ăn uống no nê. Nàng chào hỏi rồi nhận lấy cốc nước mật ong, câu được câu chăng kể chuyện trên đảo với Hầu phu nhân.

"Bá mẫu, v.ú nuôi của Trường Mệnh có rảnh không? Hàn Tễ muốn nhờ bà ấy sang giúp Thẩm Toại chăm sóc con cái. Huynh ấy bảo con về hỏi ý kiến người."