Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Lục Đậu Hồng Thang

Chương 379: Chim bầu bạn với người (2)


Bộ lông đang xù ra âm thầm thu lại cái cổ cũng rụt về. Con vẹt giơ chân quắp lấy quả sơn tra, dùng cái mỏ khoằm mổ vỡ, nước quả ngọt lịm chảy ra, nó mổ một miếng to nuốt chửng.

"Còn theo ta nữa không?"

Hải Châu hỏi.

Con vẹt cắm cúi ăn sơn tra, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên.

Hải Châu gõ đầu nó một cái:

"Hỏi ngươi đấy?"

"Ai?" Con chim giả ngốc, "Cái gì?"

Hàn Tễ không nhịn được vỗ đùi cười lớn. Con chim này tinh quái quá, giả ngốc giả ngơ cũng thạo nghề lắm, diễn sâu phết, chẳng biết học ở đâu.

"Ngươi không phải rất thích Hải Châu sao? So với cuộc sống phú quý thì ngươi vứt bỏ nàng ấy luôn à?"

Hắn hỏi.

"Là nàng ta vứt bỏ chim." Con vẹt lên án, liếc Hải Châu một cái rồi vớt vát: "Mèo c.h.ế.t tiệt ăn thịt chim, không dám theo ngươi về đâu."

"Thế ta đem mèo đi nhé."

Con vẹt nghẹn họng. Nó cúi đầu quắp hạt đậu phộng mổ tanh tách sau đó ai nói gì nó cũng coi như không nghe thấy.

"Ta đã bảo mà, làm gì có chuyện yêu thích vô cớ. Trước kia nó thích ta là vì ta từ chối nó, nó không phục thôi." Hải Châu dựa lưng vào ghế lẩm bẩm, "Giờ huynh thắng một ván rồi, trong lòng thoải mái chưa?"

Con chim lại mổ hai hạt dưa c.ắ.n tanh tách, miệng bận rộn không thể lên tiếng.

Nha hoàn mang hai ấm nước đến, pha hai chén trà và một bát nước rồi lui xuống. Con chim lập tức sà xuống uống nước, uống no rồi nhảy vào bát rửa chân lại mổ nước rỉa lông.

Hải Châu và Hàn Tễ ngồi một bên nhìn nó bận rộn. Gió biển lướt qua mặt hồ len lỏi qua hoa cỏ, thổi tới mang theo hơi nước và hương hoa. Ngoài đình, lá sen xanh non nổi trên mặt nước, cá bơi lội tung tăng dưới nước, c.á đ.ộng sen lay lá sen cũng chao đảo.

Buổi trưa hai người ăn cơm ngay tại thủy đình. Con vẹt ăn rả rích cả buổi sáng, đến giờ cơm nó chẳng đói, người ăn cơm thì nó đậu trên lan can hát hò, hát mệt chui vào tán cây ngủ trưa. Tỉnh lại vì tiếng nước đ.á.n.h thức, nó rũ cánh bay xuống cây thấy trong đình vắng tanh, vừa định rời đi thì thấy Hàn Tễ ngoi lên từ mặt hồ.

"Hải Châu đâu?"

Nó bay tới hỏi.

"Tỉnh rồi à? Đói hay khát thì đi tìm nha hoàn đòi ăn uống."

Hàn Tễ lau mặt, hít sâu một hơi, chốc lát lại lặn xuống nước.

Con vẹt ngẩn người gân cổ lên hét to:

"Có người c.h.ế.t đuối!"

"Kêu cái gì mà kêu?" Hàn Tễ lại trồi lên, chỉ vào trong đình nói: "Ngồi xổm bên kia đi, cấm được lên tiếng."

Không c.h.ế.t à? Con vẹt vỗ vỗ cánh, ngoan ngoãn đậu trên lan can tò mò nhìn chằm chằm mặt hồ.

Hải Châu từ dưới nước lặng lẽ bơi đến sau lưng Hàn Tễ, bất ngờ bám lấy tấm lưng rộng của hắn chân đạp mạnh một cái. Hàn Tễ cũng làm động tác tương tự, hai người cùng lúc ngoi lên mặt nước.

"Oa…" Con vẹt kinh hô, vỗ cánh bay vòng trên mặt hồ, "Hải Châu ngươi cũng ở đây à?"

"Ngươi có muốn xuống tắm không?"

Hải Châu vuốt tóc ướt ra sau đầu. Thời tiết nóng bức thế này, ngâm mình trong nước vẫn là thoải mái nhất.

Con vẹt từ chối, nó lại đậu trên tay vịn nhìn chằm chằm người dưới nước.

"Hai ta thi đấu nhé? Năm nay còn tổ chức đại hội tỷ võ không?"

Hải Châu hỏi.

Hàn Tễ gật đầu, hỏi:

"Muội muốn chuẩn bị đội nữ t.ử tỷ võ à?"

"Sang năm đi, năm nay thời gian gấp gáp quá." Hải Châu bơi vào bờ hồ, nói: "Để chim làm trọng tài, hai ta bơi cùng lúc để công bằng thì đầu phải lộ trên mặt nước, ta không chiếm tiện nghi của huynh đâu."

Hàn Tễ vui vẻ đồng ý. Hắn dạy con vẹt hô khẩu lệnh và cách phân định thắng thua, xác định nó đã hiểu, hắn liền bơi ra cách Hải Châu hai bước chuẩn bị.

"Một, hai, bắt đầu!"

Hai người cùng lúc lao về phía trước. Hàn Tễ vóc người cao, lúc đầu hắn chiếm ưu thế, con vẹt ở trong đình giậm chân cổ vũ cho Hải Châu. Khi Hải Châu vượt lên Hàn Tễ, nó sững sờ một thoáng bay là là mặt hồ giục Hàn Tễ bơi nhanh lên. Ai ngờ kích động quá bị bọt nước b.ắ.n trúng, cánh nghiêng một cái rơi tòm xuống hồ.

Trận thi đấu này vì nó mà đầu voi đuôi chuột. Hàn Tễ bơi vòng lại vớt nó lên, nâng con chim ướt như chuột lột cùng Hải Châu lên bờ lau lông cho nó.

"Đã ướt rồi thì tắm rửa luôn đi, người nó có mùi đấy."

Hàn Tễ vẫn còn nhớ mùi khi cánh chim vỗ vào mặt, không thể nói là thối nhưng cũng chẳng thơm tho gì.

Hắn gọi gã sai vặt bưng chậu nước ấm tới, bảo Hải Châu về phòng tắm rửa thay y phục trước. Đợi Hải Châu mặc y phục khô ráo quay lại, con vẹt đang nằm trong chậu nước để Hàn Tễ giày vò.

"Để ta tắm cho, hynh về thay y phục đi."

Hải Châu rút trâm bạc xõa tóc xuống, nhận lấy bàn chải mềm chải gốc cánh cho chim, chải đúng chỗ ngứa làm nó kêu chiêm chiếp đầy khoái trá.

Lông chim ướt cũng chẳng thơm tho gì, tắm xong lại lau khô cho nó. Nó thỉnh thoảng rũ lông, nước b.ắ.n đầy mặt nàng, Hải Châu không nhịn được "ọe" một tiếng.

"Ọe…"

Con vẹt cũng học theo.

"Cấm học theo, khó nghe c.h.ế.t đi được."

Nhớ đến đàn cá voi sát thủ lần trước học theo như vậy, Hải Châu lập tức cảnh cáo. Nàng lau sạch nước trên mặt rồi xách con chim ra phơi nắng.

Chim phơi lông, người hong tóc, khô ráo xong lại ăn ăn uống uống, một buổi chiều cứ thế trôi qua.

Nửa đêm con vẹt bị tiếng r*n r* đ.á.n.h thức. Nó từ đệm giường bay đến mép giường chui vào màn lụa men theo mép giường đi đến phía sau đầu Hải Châu, nó thò đầu nhìn nàng nghi hoặc gọi một tiếng:

"Hải Châu?"

Hải Châu nghe tiếng tỉnh dậy cảm nhận được cơn đau bụng quen thuộc. Nàng vén chăn xuống giường thắp đèn. Con vẹt bám theo sát gót, thấy nàng ôm bụng đi vào phòng vệ sinh thì nó ngồi xổm trên bàn quan sát.

Sau hơn ba tháng, kỳ kinh nguyệt lại đến. Hải Châu thay quần, cầm đèn soi trên giường rồi mở cửa gọi nha hoàn trực đêm. Nha hoàn vào thay ga giường, xong việc lại xuống bếp nhỏ đun nước nóng.

"Ngươi ngủ trước đi."

Lúc ngâm chân, Hải Châu nói với con vẹt.

Con vẹt "ừ" một tiếng nhưng không nhúc nhích, nó bay đến bên cạnh Hải Châu đứng trên đệm giường êm ái:

"Chim bầu bạn với ngươi."

"Ngoan lắm."

Hải Châu đưa tay gãi gãi má nó, nó lập tức thoải mái kêu chiêm chiếp.

Nàng ngâm chân trong chậu nước gừng nóng toát mồ hôi, lau chân vén chăn nằm vào trong ổ chăn đặt túi nước nóng lên bụng, sau đó gọi vọng ra ngoài để nha hoàn vào bưng nước đi đổ.

"Đa tạ đa tạ."

Con vẹt lên tiếng.

"Không cần cảm tạ đâu, ngươi mau xuống giường đi, ta phải thổi nến."

Nha hoàn cười nói.

Con vẹt không nghe, nó bước thấp bước cao đi đến đầu giường Hải Châu nấp vào khe hở gối đầu cẩn thận ngồi xổm xuống, thấy Hải Châu quay đầu nhìn nó kêu "chiếp" một tiếng lấy lòng.

"Thổi đèn đi." Hải Châu nói, "Nể tình hôm nay ngươi tắm rửa sạch sẽ, chỉ đêm nay thôi đấy nhé."

--