"Ta biết viết biết tính có thể viết thư thuê, làm trướng phòng tiên sinh hoặc làm phu t.ử ở trường tư thục, những việc này đều có thể kiếm tiền."
Thẩm Hoài tiếp lời.
Thẩm Toại im lặng. Những cách kiếm tiền huynh hắn nói e là không khả thi lắm. Một là không biết chèo thuyền đ.á.n.h cá hai là không biết nhóm lửa nấu cơm. Kiếm tiền thuê bà t.ử mua đồ ăn nấu cơm thì còn được chứ giấy b.út mực nghiên, y phục giày tất e là khó lo chu toàn. Hắn thở dài, nhìn là biết người chưa từng nếm trải mùi vị củi gạo dầu muối. Trước kia hắn cũng thế, tự mình dọn ra ngoài ở mới thấy chỗ nào cũng cần đến tiền, một thanh củi một cọng hành không muốn tiêu tiền thì phải tốn sức.
"Để đệ nghĩ xem... thế này đi, nếu huynh sang đây thì phải chuẩn bị tinh thần chịu khổ đấy. Đệ sẽ nhét huynh vào một chiếc thuyền buôn rồi kiếm cho huynh chức tiểu quản sự. Huynh lo sổ sách cho thương nhân trên thuyền, đi đi lại lại trên đường buôn bán như vậy sẽ có ba khoản thu nhập kiếm được cũng kha khá, chỉ có điều không thường xuyên ở nhà thôi."
Gần đến cửa nhà, Thẩm Toại dừng bước nói.
"Được, cứ theo ý đệ đi."
Thẩm nhị tẩu thay trượng phu đồng ý ngay tắp lự.
Thẩm Toại nhìn Thẩm Hoài, quyết định này phải do chính hắn đưa ra.
Thẩm Hoài vỗ vai Thẩm Toại, cảm khái nói:
"Được lắm tiểu Lục, ca ca phiền đệ lo liệu rồi."
"Hồi bé huynh cũng lo cho đệ không ít mà." Thẩm Toại đ.ấ.m nhẹ vào n.g.ự.c hắn, nói: "Về đi, đệ đợi hai người sang."
Thẩm nhị tẩu vui vẻ kéo trượng phu đi về. A! Tảng đá đè nặng trên đầu cuối cùng cũng được dỡ bỏ.
"Giờ xem ra trong năm huynh đệ của chàng vẫn là tiểu Lục quả cảm nhất."
Thẩm Hoài không phủ nhận. Trong nhà trên dưới có thứ tự, hắn còn có thể ra oai làm huynh trưởng nhưng ra khỏi cửa thì tiểu Lục là chim hải âu săn mồi trên biển, còn hắn chỉ là con chim sẻ bay dưới mái hiên sợ gió sợ mưa, sợ người giăng lưới, sợ chim săn mồi.
Đêm đó Thẩm Toại trằn trọc đến nửa đêm mới ngủ. Trời vừa hửng sáng hắn đã dậy xách túi bạc đi tìm người ở khách đ**m. Mặc kệ cha nương mặt đen như đáy nồi, trả bạc xong hắn đưa họ ra bến tàu.
Nhìn theo chiếc thuyền quan nhổ neo rời bến, hắn khoanh tay đứng ở bến tàu dõi theo. Thuyền đi xa rồi hắn mới quay người đi về rồi mua thức ăn mang về nhà trước, canh giờ vừa vặn hắn rảo bước đi đến phủ tướng quân.
Hàn Tễ và Hải Châu đang xem người đào móng ở ngoài cửa hông thứ hai. Con chim sợ bụi nên không lại gần, nó đang đi tuần tra khắp phủ. Nghe thấy tiếng Thẩm Toại nó lao v.út tới như một mũi tên, đến trước mặt hắn thì kịp thời phanh lại.
"Này, tối qua chúng ta gặp nhau rồi đấy."
Nó sán lại gần nói.
"Ta nhớ mà." Thẩm Toại đi theo gã sai vặt vào cửa hông, nhỏ giọng nói: "Đa tạ ngươi hành hiệp trượng nghĩa nhé."
Con vẹt chỉ nghe hiểu bốn chữ đầu, nó vui vẻ tặc lưỡi không có chuyện gì tìm chuyện để nói:
"Ngươi ăn cơm chưa?"
"Ăn rồi." Thẩm Toại đột ngột dừng bước, hỏi: "Tối qua chủ nhân ngươi đi cùng ngươi tìm ta à?"
Con vẹt nghẹn lời. Chuyện này... hình như Hải Châu không dặn là không được nói nhỉ?
"Sáng nay ăn sâu, Hải Châu và Hàn Tễ bắt cho ta đấy."
Nó thong thả nói.
Thẩm Toại liếc nó một cái, thầm nghĩ thông minh đến mấy cũng chỉ là con chim, ngốc nghếch.
"Hải Châu, khách đến."
Con vẹt đậu trên chỗ cao nhất của mái nhà gọi to.
Hàn Tễ và Hải Châu quay đầu lại thấy là Thẩm Toại đến, hai người liền quay vào.
Những người làm công đang đào móng nghe tiếng nhao nhao nhìn lên mái nhà, chỉ kịp thấy cái đuôi chim xanh lam phản quang lấp lánh.
"Đây là con chim biết nói tiếng người đấy à? Thật không phải yêu quái chứ?"
Có người lẩm bẩm.
"Thật là yêu quái thì nó chẳng cho chúng ta thấy đâu."
Người khác đáp lại. Hắn ta Nói xong thấy quản sự đi tới liền ho khan hai tiếng rồi cúi người tiếp tục đào đất.
Bên này, Hàn Tễ nhìn người đi bên cạnh, hỏi:
"Sao đệ lại đến vào giờ này?"
Thẩm Toại nhìn chằm chằm hắn rồi lại nhìn Hải Châu. Hai người này diễn sâu thật, hắn hỏi:
"Hai người không biết vì sao ta đến à? Ta hỏi con vẹt rồi, nó vừa kể hết với ta đấy."
"Kể cái gì?"
Hải Châu chặn lời trước khi con vẹt kịp lên tiếng. Nàng quyết tâm giả ngốc, không dính líu vào chuyện gia đình của Thẩm gia.
"Chim nói thì nghe chơi thôi, đừng để trong lòng."
Hàn Tễ cũng lên tiếng.
Con vẹt cảm thấy hắn nói chẳng hay ho gì, kêu "chíp chíp" vài tiếng không rõ ý sau đó móng vuốt cào mạnh một cái, vải áo trơn bóng dưới móng vuốt nó rách toạc một lỗ.
Ba người đều nhìn về phía nó, nó kêu "cạc cạc" vài tiếng rồi dang cánh bay đi mất hút.
Hàn Tễ vỗ vỗ vai áo, hắn nên bảo thợ may làm vài bộ y phục chắc chắn một chút, con vẹt đến chưa được hai ngày mà hắn đã rách ba cái áo rồi.
Đến đình hóng mát trong hoa viên, Thẩm Toại xoa xoa ngón tay nói:
"Ta định đến mượn ít bạc. Ta cãi nhau với cha nương một trận, trả lại hết bạc họ cho rồi."
Nhận ra Hải Châu và Hàn Tễ đang giả ngốc, hắn dứt khoát bỏ ý định,không nhắc lại nữa mà chỉ than khổ.
Hàn Tễ gật đầu, ra hiệu cho gã sai vặt đứng cách đó không xa. Người lại gần hắn ra lệnh:
"Đi lấy ít bạc đến đây, hai trăm lượng đủ không?"
"Đủ rồi, qua đợt khó khăn này ta sẽ trả lại huynh."
Thẩm Toại hứa hẹn.
"Không vội, lo cho gia đình trước đi."
Hàn Tễ nói.
Gã sai vặt đi nhanh về nhanh, đưa hộp bạc đến rồi lại lui ra xa. Lúc ngẩng đầu liếc thấy vạt lông đỏ trên tàng cây hắn ta liền ho to một tiếng, khi chủ t.ử nhìn sang liền chỉ lên cây.
"Được rồi, hai người chơi với chim đi, ta về đây." Thẩm Toại cầm hộp gỗ đứng dậy, trước khi đi nói: "Hải Châu khi nào muội về? Cha nương ta sáng nay đã đi thuyền về rồi, lúc muội về không cần đợi họ đi cùng đâu."
Hải Châu nhìn Hàn Tễ một cái, nói:
"Vẫn chưa chắc chắn, trước khi về ta sẽ sang thăm Thanh Mạn."
Thẩm Toại gật đầu, hắn chỉ dặn dò một tiếng thế thôi.
Người đi rồi, Hàn Tễ gõ gõ bàn đá ra hiệu cho kẻ nghe trộm đi ra, lại sai gã sai vặt bưng hai đĩa sơn tra và một chậu hạt dưa đậu phộng tới.
"Ta bảo thương thuyền đi phương Bắc lúc về mang hai túi hạt dẻ và hạt thông, ngày thường cho nó ăn thêm." Hàn Tễ nhìn Hải Châu, hỏi lại lần nữa: "Muội có nuôi nó không?"
Con vẹt nghe thấy câu này lập tức chui ra khỏi tán cây, vèo một cái đậu xuống bàn đá hết sức khoe khoang rũ lông rồi vươn dài cổ phô diễn tư thế oai hùng.
Hải Châu buồn cười. Nha hoàn bưng sơn tra tươi đến, nàng nhón một quả bóc vỏ c.ắ.n một miếng, nói:
"Theo ta thì không có quả ngon thế này đâu, không có nha hoàn lau lông cho ngươi cũng chẳng ai hát cho ngươi nghe, càng không có sân rộng thế này để ở."