Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Lục Đậu Hồng Thang

Chương 377: Chim còn hơn người (2)


Thẩm Toại quay người chạy về phía khách đ**m. Còn về con vẹt kia chắc chắn chủ nhân của nó đang ở gần đây.

Hắn vừa đi, con vẹt khẽ ngân nga khúc hát bay đến chỗ ngoặt cuối ngõ tìm Hải Châu và Hàn Tễ. Nó đậu xuống vai Hải Châu, tranh công:

"Chim nói hết với hắn, hắn chạy mất rồi."

"Làm tốt lắm, sáng mai bắt sâu cho ngươi ăn."

--

Cửa phòng đột ngột bị đẩy ra, Thẩm phụ và Thẩm mẫu cùng nhìn sang thấy là Thẩm Toại, Thẩm phụ trách mắng:

"Phát điên cái gì thế? Mất hồn mất vía chạy vội vàng thế làm gì? Cửa cũng không biết gõ à?"

"Không phải đi về rồi sao? Sao lại quay lại?"

Trong lòng Thẩm mẫu bất an.

Thẩm Toại không nói gì, hắn thở hổn hển đi ra cửa gọi các huynh tẩu đến. Đại ca hắn ở gần nhất nên đến cũng nhanh nhất, vào cửa liền hỏi:

"Xảy ra chuyện gì thế? Đệ không phải về rồi à?"

Thẩm Toại vẫn không lên tiếng, hắn đợi mọi người đến đông đủ.

Thẩm mẫu đứng ngồi không yên, dò hỏi:

"Có chuyện gì không thể để mai nói à? Hay là trong nhà xảy ra chuyện rồi?"

Thẩm Toại nhìn bà ta với ánh mắt lạnh lẽo, hỏi:

"Nương mong ai xảy ra chuyện? Thanh Mạn sao?"

"Sao lại ăn nói với nương ngươi như thế hả?"

Thẩm phụ sa sầm mặt mắng.

"Sao thế?" Thẩm Hoài cùng tam đệ, ngũ đệ hắn lần lượt đi vào, một lát sau các thê t.ử của họ cũng đến. Một căn phòng đứng mười một người chật chội và ngột ngạt.

"Mọi người đến đông đủ rồi, con xin hỏi nương trước, có phải nương muốn ép c.h.ế.t Thanh Mạn mới vừa lòng không? Nàng ấy có điểm nào khiến nương chán ghét đến thế? Hận không thể nàng ấy c.h.ế.t đi cho rảnh nợ. Sao tâm địa nương độc ác thế? Nương chưa từng gả cho người ta hay chưa từng sinh con đẻ cái?" Thẩm Toại đã suy nghĩ suốt dọc đường, lời nói tuôn ra liên tục. Dứt lời hắn quay sang hỏi cha mình: "Tâm tư của nương là do cha xúi giục phải không?"

"Ngươi nói cái lời hỗn xược gì thế hả?"

Thẩm phụ giận dữ.

Không chỉ ông ta, ngay cả bốn huynh trưởng của Thẩm Toại cũng nổi giận. Nhưng trên mặt các nhi tức Thẩm gia lại gợn sóng, lời này của Thẩm Toại cũng là điều các nàng muốn hỏi. Đối với người lạ không thân thích bà ta còn có thể nói năng t.ử tế, đối với nhi tức cưới về nhà lại chèn ép đủ đường và yêu cầu hà khắc.

Thẩm Toại nén giận thuật lại những lời nghe được từ con vẹt. Hắn ngước mắt nhìn ma ma đứng cạnh cửa, hỏi:

"Lý cô cô, lúc ăn trưa ta gặp bà từ bên ngoài đi vào chính là đi y quán hỏi thăm phải không?"

Ma ma im lặng ngầm thừa nhận.

Những người khác trong phòng cũng im lặng, họ đồng loạt nhìn về phía lão phụ nhân ngồi bên mép giường chờ bà ta lên tiếng.

"Cha, ý của nương cũng là ý của cha sao?"

Thẩm Toại hỏi.

Thẩm phụ lạnh mặt không nhìn hắn. Ông ta biết lão thê không thích tiểu nhi tức nhưng không rõ bà ta muốn đuổi người ta ra khỏi nhà. Tuy nhiên lúc này ông ta chắc chắn phải đứng về phía thê t.ử của mình, nói lấp lửng:

"Nương con khẩu xà tâm phật, chỉ là nói năng khó nghe thôi, bà ấy sợ tin đồn nhảm nhí ảnh hưởng đến con."

"Mạng còn chẳng lo xong còn tâm trí đâu mà nghĩ đến mấy cái đó."

Thẩm nhị tẩu châm chọc một câu. Nàng ghê tởm thấu mấy lời ba phải này, một con chim còn nghe ra ác ý trong lời nói thế mà con người lại còn có thể đổi trắng thay đen bóp méo đúng sai.

"Con chưa từng nghĩ nương sẽ biến thành thế này. Con cứu những cô nương số khổ về, nương lời ra tiếng vào không tình nguyện nhưng vẫn gật đầu cho họ làm việc trong phủ, trước kia con thực sự tưởng nương khẩu xà tâm phật." Thẩm Toại chậm rãi mở miệng, ngừng một chút rồi tiếp tục nói: "Nguyên nhân cha từ quan trong lòng chúng ta đều rõ, chuyện này sao có thể đổ lỗi cho Thanh Mạn? Nếu phải phân chia trách nhiệm thì cũng là do con, chẳng phải con vì nàng ấy mà kết giao với Thiếu tướng quân sao."

Thẩm mẫu bị chất vấn đến á khẩu không trả lời được. Bà ta ngẩng đầu nhìn các nhi t.ử nhi tức đang vây quanh, lần này thì mất mặt hoàn toàn rồi. Bà ta không vui nói:

"Được rồi, sau này chuyện nhà con ta không quản nữa."

"Đúng vậy, con cũng không định để nương xen vào nhúng tay nữa đâu."

Thẩm Toại gật đầu, hắn hoàn toàn thất vọng rồi. Đến nước này mà bà ta vẫn còn cái vẻ thẹn quá hóa giận, chẳng hề cảm thấy mình sai chút nào.

"Mai cha nương về đi, sau này cháu đầy tháng, thôi nôi, cha nương... cha và nương đừng đến nữa. Ngày lễ ngày tết con sẽ về thăm hai người. Nếu không thích Thanh Mạn và nữ nhi nàng ấy sinh ra thì sau này nàng ấy cũng không về nữa, nàng ấy có người thương." Thẩm Toại nói một cách khó khăn rồi nhìn cha hắn: "Sáng mai con sẽ mang bạc sang trả cha, không có bạc cha nương cho thì con của con vẫn có thể lớn lên."

"Ngươi muốn đoạn tuyệt quan hệ với chúng ta à? Đúng là đủ lông đủ cánh rồi nhỉ."

Thẩm phụ cười lạnh.

"Không, ngày lễ ngày tết con vẫn về, cha và nương ốm đau con vẫn về hầu hạ."

Thẩm Toại nói.

Đại ca Thẩm Toại định nói gì đó thì bị thê t.ử hắn nhéo lưng một cái. Cùng một nương sinh ra mà sao khác biệt lớn thế không biết.

"Không thiếu người hầu hạ, ngươi dứt khoát đừng về nữa cũng được."

Thẩm mẫu bực bội.

"Nương, nương không muốn cho huynh đệ chúng con qua lại với nhau nữa à?" Thẩm Hoài trầm giọng hỏi, "Là nương sai rồi, nương còn cứng cổ cố chấp cái gì? Đây là cha nương lục đệ muội không đến đấy, họ mà biết tâm tư này của nương rồi chạy đến tát nương mấy cái chúng con cũng chẳng dám cản đâu."

Thẩm Toại còn lo cho thê nhi ở nhà nên không nói nhiều nữa, đứng dậy đi ra ngoài:

"Sáng mai con đi, sáng mai con qua đưa bạc. Đại ca, nhị ca, tam ca, ngũ ca, đệ và cha nương có cãi nhau thế nào cũng không liên quan đến các huynh. Đêm nay chỉ gọi các huynh đến làm chứng, sau này huynh đệ chúng ta vẫn qua lại bình thường. Chất nữ đầy tháng ai không đến thì đừng trách đệ đ.á.n.h đến tận cửa."

"Nhất định sẽ đến."

Thẩm đại tẩu mở lời trước.

Những người khác cũng lần lượt tỏ thái độ. Thẩm nhị tẩu kéo trượng phu một cái, cùng đi ra ngoài tiễn Thẩm Toại.

Ra khỏi khách đ**m hai người vẫn đi theo, Thẩm Toại nói:

"Nhị ca nhị tẩu, hai người về đi, đệ cũng về đây, Thanh Mạn còn đang đợi đệ ở nhà."

"Bọn ta đi cùng đệ một đoạn, đưa đệ về rồi bọn ta quay lại." Thẩm nhị tẩu bước chân không ngừng, đi đến chỗ vắng người nàng ấy ngập ngừng hỏi: "Tiểu Lục, đệ thấy ta và nhị ca đệ chuyển ra đảo làm hàng xóm với đệ thế nào?"

Thẩm Hoài không ngạc nhiên trước lời thê t.ử nói, ở nhà nàng ấy đã nhắc mấy lần rồi. Lần này ra đảo trải qua chuyện đêm nay thì hắn cũng nhìn thấu rồi, đã đến lúc phải tự mình đứng lên.

"Hai người muốn ra ở riêng à? Đương nhiên là đệ hoan nghênh rồi." Thẩm Toại vui vẻ, chốc lát hắn lại nói: "Sống trên đảo chi phí không nhỏ đâu, chắc chắn không sướng bằng ở nhà. Nhị tẩu à, ở đây không có người che dù cho tẩu ra đường đâu, tẩu phải nghĩ cho kỹ."

"Nghĩ kỹ rồi, trong tay ta có tích cóp ít bạc còn có của hồi môn, cha nương dù không cho tiền ra riêng thì chúng ta cũng ăn uống không lo."

Thẩm nhị tẩu đã tính toán đâu ra đấy từ sớm.

"Thế còn nhị ca? Định sang đây làm nghề gì?"

Thẩm Toại hỏi.

--