Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Lục Đậu Hồng Thang

Chương 376: Chim còn hơn người (1)


Con vẹt không đáp lời nàng mà nhanh như chớp bay ra cửa. Nhìn ngó xung quanh không thấy người, nó đậu trên lan can nhìn xuống, vừa lúc liếc thấy hai người đang rẽ qua cầu thang thì vội vàng đuổi theo.

"Ai đấy?"

Tiểu nhị gác bên cầu thang hô một tiếng.

"Do Thiếu tướng quân mang đến đấy, ngươi đến muộn nên không thấy. Cứ để nó chạy đi đừng ngăn cản, đây là vật cưng của chủ nhân đấy."

Một tiểu nhị đi ngang qua giải thích.

Tiểu nhị trong t.ửu lầu phần lớn đã từng thấy con chim này. Thấy nó đi loanh quanh men theo chân tường, đầu ngó nghiêng tìm kiếm, họ chỉ nghĩ nó ra ngoài hóng gió không gây chuyện thì cũng chẳng ai ngăn cản.

Thẩm mẫu dẫn theo lão ma ma đi nhà xí ở hậu viện t.ửu lầu. Nơi này đồ đạc ngổn ngang, để át mùi hôi người ta còn trồng đủ loại hoa cỏ lộn xộn, con vẹt chui vào không lo bị ai phát hiện.

"Bà đi y quán hỏi thăm xem bên ngoài có tin đồn nhảm nhí gì không, chuyện con bé bị tiểu Lục đưa cho nam nhân khác nhìn thấy hết ấy..." Thẩm mẫu càng nghĩ càng thấy khó chịu, lại mắng: "Đúng là đồ sao chổi đen đủi, từ khi gặp nó ta chưa vừa ý bao giờ. Đầu tiên là tiểu Lục xa cách ta, lão già nhà ta lại mất quan, trước mặt Thiếu tướng quân cũng bị ghét bỏ, trong nhà ngoài ngõ đều chẳng suôn sẻ."

Ma ma há miệng định nói gì đó, do dự một lát rồi lại thôi. Bà ấy hiểu rõ chủ nhân của mình, tính tình hiếu thắng lại trọng danh tiếng, bên ngoài tỏ vẻ tốt bụng nhưng bên trong lại thích chèn ép nhi tức. Bốn người nhi tức trước đối với vị bà bà này đều răm rắp nghe lời, duy chỉ có đứa nhi tức bà chướng mắt nhất lại là kẻ cứng đầu. Bà ta và tiểu nhi tức đối đầu mấy phen khiến bà ta càng thêm hiếu thắng rồi chui vào ngõ cụt một lòng muốn gió đông áp đảo gió tây, người thường khuyên giải bà ta cũng chẳng nghe lọt tai.

Thẩm mẫu không chờ được một khắc nào, bà ta sai ma ma lập tức ra ngoài hỏi thăm.

Ma ma đi rồi, bà ta thở phào nhẹ nhõm rồi lầm bầm:

"Nếu bại hoại thanh danh thì nhà ta không dung chứa nổi nó đâu."

Người vào nhà xí, con vẹt thò đầu ra. Nó bay lên đầu tường rồi đậu trên mái nhà xí nhìn xuống nhưng chẳng thấy gì. Nó cân nhắc xem làm thế nào để dọa bà ta một trận, muốn đ.á.n.h người cho hả giận nhưng lại sợ bà ta đi mách lẻo. Còn chưa nghĩ ra cách thì nghe thấy dưới mái nhà có tiếng sột soạt, nó hoảng loạn nhìn quanh.

"Ai đấy?"

Thẩm mẫu nghe thấy tiếng động.

Con vẹt không đáp, nó dùng hết sức bình sinh đẩy một hòn đá chặn dưới cánh cửa. Vừa đẩy đá xong thì cửa bị đẩy ra, hòn đá kẹt lại khiến cửa không mở được.

"Ai ở bên ngoài?"

Thẩm mẫu hoảng loạn nhìn qua khe cửa ra ngoài.

Con vẹt hí hửng chui vào bụi hoa, mặc kệ tiếng c.h.ử.i rủa sau lưng mà nhanh như chớp men theo chân tường chạy vào t.ửu lầu, theo đường cũ quay về trên lầu trước khi Thẩm mẫu kịp trở lại.

"Ta còn tưởng ngươi bị người ta bắt mất rồi chứ, đi ị thôi mà cũng tốn công thế à." Hải Châu tìm ra thấy con chim liền quay người đi về, nói: "Mau theo ta."

"Về rồi à?"

Lời còn chưa dứt, con vẹt hoảng loạn quay đầu lại, quả nhiên thấy người nghe được tiếng nó đã biến sắc.

"Đây là vẹt, trời sinh đã biết nói tiếng người không phải yêu quái đâu."

Hải Châu vội vàng giải thích. Nàng đi tới xách con chim lên, bước nhanh vào phòng riêng tiện thể rửa chân cho nó.

"Bẩn quá."

Nàng có chút ghét bỏ.

Ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân, con vẹt nghển cổ nhìn ra là Thẩm mẫu với khuôn mặt u ám đã trở lại. Nó chột dạ rụt đầu rúc vào người Hải Châu.

Thẩm mẫu hung tợn trừng nó một cái. Bà ta đẩy cửa vào nhìn thấy dấu chân chim, vào t.ửu lầu hỏi người ta quả nhiên là nó đi theo bà ta. Trong lòng bà ta càng hoảng sợ, lo những lời mình nói bị con chim nghe thấy rồi lại ngây ngô nói ra.

Nửa ngày sau đó bà ta luôn sống trong nơm nớp lo sợ. Ma ma về bà ta cũng chẳng còn tâm trí hỏi han mà cứ len lén liếc nhìn con chim, mỗi khi nó mở miệng là bà ta nín thở không dám nói lời nào.

Cuối cùng cũng ngao đến chập tối, Hải Châu và Hàn Tễ mang theo con chim rời đi. Thẩm Toại cùng cha và các ca ca hắn đều ra ngoài tiễn. Thẩm mẫu gọi ma ma lại hỏi:
  "Thế nào?"

"Không nghe thấy gì cả, không ai bàn tán chuyện này."

Thẩm mẫu thở phào nhẹ nhõm nhưng trong lòng vẫn thấy hụt hẫng, giống như nắm một nắm cát đã lọt hết qua kẽ tay nhưng bụi cát vẫn làm bẩn tay vậy.

Bên kia Hải Châu và Hàn Tễ về đến nhà liền bắt đầu thẩm vấn con vẹt này. Con chim bị lừa vào nhà, Hàn Tễ nhanh tay đóng cửa sổ lại. Hải Châu túm lấy lông chim hỏi:

"Hôm nay ngươi làm chuyện xấu gì rồi?"

Con chim giả điếc, cụp mí mắt ngồi xổm trên bàn im thin thít.

"Lúc ăn cơm ngươi chạy theo nương của Thẩm Toại ra ngoài làm gì?"

Hải Châu nhắc nhở, sau đó ngẫm nghĩ một chút liền thấy không ổn, nó đi vệ sinh đâu có câu nệ thế mà chim ch.óc cũng đâu nhịn được.

Con vẹt kêu "cạc" một tiếng, lầm bầm:

"Khát."

"Ngươi đ.á.n.h bà ấy à?"

Hàn Tễ hỏi.

"Mới không có."

Con vẹt kích động phủ nhận, nó cũng muốn đ.á.n.h lắm chứ, tiếc là không dám động cánh động chân.

"Thế ngươi làm gì bà ấy? Mắng bà ấy? Ị lên đầu bà ấy à?"

Hàn Tễ bưng một cốc nước xoay xoay trong tay, tiếng nước trong cốc kêu róc rách.

Con vẹt nhìn hắn, đột nhiên dang cánh rũ lông nhớ lại những lời nghe lén được, cạc cạc nhại lại một thôi một hồi cuối cùng còn nhấn mạnh:

"Không đ.á.n.h người, bà ta hung dữ quá."

Hải Châu: ...

Nàng và Hàn Tễ nhìn nhau. Huynh ấy đưa cốc nước cho chim uống rồi gọi vọng ra ngoài:

"Đưa nó xuống ăn quả đi, hôm nay trong phủ mới mua một sọt quả đấy."

Con vẹt phành phạch bay ra ngoài. Hàn Tễ lúc này mới yên tâm nói chuyện với Hải Châu:

"Ta đã phái người đi dặn dò một tiếng rồi, bảo lão đại phu và bà đỡ ra ngoài đừng nói lung tung."

Hải Châu trầm tư một lát, nói:

"Để Thẩm Toại làm đi, đây là chuyện nhà huynh ấy mà."

...

Nửa đêm trời tối đen như mực, bộ lông sặc sỡ của con vẹt ẩn trong bóng đêm hòa làm một thể. Khi Thẩm Toại xuất hiện ở con đường tắt, nó vèo một cái bay từ trên cây xuống.

"Thẩm Toại."

Nó gọi một tiếng.

"Ai đấy?" Thẩm Toại giơ đèn l.ồ.ng lên thấy một con vẹt đậu cách đó hai bước chân, hắn đi tới nói: "Sao ngươi lại chạy ra đây? Cha nương ngươi đâu? Đi, ta đưa ngươi về."

Con vẹt không cho hắn chạm vào, nó bay lên đậu trên một tảng đá bóp giọng bắt đầu học vẹt, bắt chước giọng điệu của Thẩm mẫu nói chuyện sống động như thật.

Thẩm Toại càng nghe lòng càng lạnh. Chim không biết nói dối, chỉ có thể là nghe lén người ta nói. Hắn không hiểu nổi sao nương mình lại biến thành con người như vậy. Người ngoài đều thương xót Thanh Mạn nửa bước chân vào quan tài, nửa chữ không nhắc đến chuyện đêm đó, còn bà ta lại tìm mọi cách hắt nước bẩn lên người nhi tức, từng chữ từng chữ đều muốn dồn nàng ấy vào chỗ c.h.ế.t.