Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Lục Đậu Hồng Thang

Chương 375: Nuôi vẹt như nuôi con (2)


Ông lão đi mua thức ăn về tránh sang bên đường nhường lối, nheo mắt đ.á.n.h giá con chim có bộ lông rực rỡ.

"Không được nói chuyện."

Hải Châu lên tiếng dặn dò.

Con vẹt kêu "cạc" một tiếng, ngậm c.h.ặ.t mỏ.

Đến con phố náo nhiệt nhất trên đảo, rẽ qua khúc ngoặt là tới t.ửu lầu. Hàn Tễ vẫy tay lên trời, nói:

"Xuống đây, đậu lên vai ta."

Giọng hắn ẩn chứa sự uy h.i.ế.p, con vẹt không dám bướng bỉnh nữa, ngoan ngoãn thu cánh bay xuống ngồi xổm trên vai áo trơn tuột theo người vào t.ửu lầu.

Các võ tướng ngồi ở đại sảnh nhao nhao đứng dậy chào hỏi, tò mò và kinh ngạc nhìn Thiếu tướng quân mang theo con chim vào.

"Miễn lễ." Hàn Tễ ôn tồn nói, "Hôm nay đến chúc mừng Thẩm tham tướng có nữ nhi, mọi người cứ ăn uống vui vẻ không cần câu nệ nghi thức xã giao."

Dứt lời hắn bước lên cầu thang, dẫn Hải Châu lên phòng riêng trên lầu. Con vẹt ngồi trên vai hắn quay đầu nhìn những người ngồi dưới sảnh, liếc thấy Thẩm mẫu đi phía sau nó bực bội "phì" một tiếng rồi quay ngoắt đầu đi.

Thẩm mẫu thầm hận nhưng chỉ có thể làm như không nghe thấy.

Trên lầu có một gian phòng riêng dùng bình phong ngăn làm hai bàn. Hai đại phu và bà đỡ đã đến rồi. Thẩm Toại sắp xếp cho nương hắn dẫn đám tiểu hài t.ử ngồi một bàn còn những người khác ngồi bàn riêng. Nếu là trước kia Thẩm mẫu nhất định không chịu nhưng vừa mới bị bẽ mặt, bà ta ước gì được ngồi cách xa Hàn Tễ và Hải Châu.

"Chim khát."

Con vẹt đậu trên lưng ghế kêu lên.

Hải Châu nhấc ấm trà lên xem thấy bên trong có lá trà. Nàng ra ngoài gọi tiểu nhị mang ấm nước trắng đến. Lúc vào cửa liếc thấy chậu nước rửa tay trên giá sau cửa, nàng xách con vẹt đến bỏ vào chậu cho nó rửa chân hạ nhiệt.

Tiểu nhị mang ấm nước đến, Hải Châu nhấc con vẹt ra lấy khăn lau chân cho nó, nói:

"Đổi chậu nước khác mang lên đây."

Tiểu nhị quay người bưng chậu nước bẩn ra ngoài.

Hàn Tễ kéo cái ghế vuông đặt ở góc tường, rót bát nước đặt lên ghế cho chim uống rồi hỏi nó có đói không.

"Nó ăn rả rích cả buổi sáng, chắc không đói đâu."

Hải Châu nói.

"Hai người nuôi chim mà cứ như nuôi con mọn ấy, nào rửa chân nào cho uống nước lại còn lo nó đói nữa chứ."

Thẩm Toại trêu chọc.

"Nói hươu nói vượn." Thẩm phụ mắng hắn, "Một con chim thôi mà cũng như ch.ó mèo, con cái gì mà con cái."

Người nói vô tâm người nghe hữu ý. Hải Châu liếc nhìn con vẹt, theo nàng biết vẹt có tuổi thọ mấy chục năm quả thực có thể nuôi như con. Đợi nàng và Hàn Tễ già rồi, con vẹt cũng già, đến lúc đó còn có thể chôn chung một chỗ. Điều khiến nàng động lòng nhất là vẹt mãi đến già vẫn giữ tâm tính tiểu hài t.ử, một đứa trẻ không bao giờ lớn, ngày ngày nói những lời ngây ngô lại tinh quái thú vị hơn nuôi tiểu hài t.ử nhiều.

Con vẹt uống đã khát, nó nghểnh mỏ về phía Hải Châu ra hiệu lau nước. Bắt gặp ánh mắt nàng, nó ngơ ngác hỏi:

"Nhìn cái gì?"

"Nhìn ngươi đẹp." Lau mỏ xong, Hải Châu thuận tay dùng khăn ướt lau lông cho nó cuối cùng gấp khăn đặt xuống đất, nhỏ giọng dặn: "Ị thì ị vào khăn nhé, lén lút thôi đừng làm người ta ghê tởm."

Đồ ăn được bưng lên, Hàn Tễ nhìn về phía góc tường vỗ tay gọi:

"Đừng động vào nó nữa, lại đây ăn cơm."

"Đừng động vào nó nữa, lại đây ăn cơm."

Con vẹt nhại lại giọng điệu đê tiện.

Tiểu nhị bưng thức ăn vào nghe tiếng nhìn sang, chỉ thấy một con chim đang rỉa lông còn những người khác dường như không nghe thấy gì. Hắn hoảng hốt nhìn ra ngoài cửa sổ, tưởng ban ngày ban mặt gặp ma.

"Ngẩn ra đó làm gì?"

Chưởng quầy vào cửa thấp giọng mắng.

Tiểu nhị hoàn hồn, cười gượng gạo cẩn thận đặt thức ăn xuống.

Chưởng quầy hỏi còn cần gì nữa không, Hải Châu giơ tay nói:

"Cho ta một đĩa lạc sống nguyên vỏ và hạt dưa sống để cho chim ăn."

"Vâng, có ngay đây."

Người phục vụ đi hết, con vẹt mới mở miệng nói:

"Hải Châu, ngươi tốt thật."

Mọi người vừa kinh ngạc vừa buồn cười. Lão đại phu tò mò đ.á.n.h giá, nói:

"Con chim này còn nghe hiểu tiếng người à? Ta tưởng nó chỉ biết học vẹt thôi chứ, không giống chim sáo sậu nhỉ?"

"Sáo sậu là ai?"

Con vẹt lại nghe hiểu.

"Cũng là một loài chim, ngươi ngoan ngoãn ở yên đấy bớt xen mồm vào."

Hàn Tễ mắng.

Dứt lời, chưởng quầy mang đến một đĩa quả khô và một đĩa hoa quả tươi. Nếu không sợ sâu sống làm khách ghê tởm thì ông ta còn định mang đĩa sâu lên đãi chim quý của Thiếu tướng quân.

Có cái ăn, con vẹt bận rộn mổ vỏ mài mỏ không rảnh dỏng tai nghe trộm chuyện người ta nói nữa.

Thẩm Toại kính rượu Hàn Tễ rồi xách bầu rượu rót một ly đi hai bước, nói:

"Lão đại phu, lão thẩm, ta kính hai vị một ly. Không có hai vị giúp đỡ thì thê nhi ta khó mà giữ được mạng."

"Nên làm, nên làm, đây là việc chúng ta nên làm mà." Bà đỡ đứng dậy nhận rượu, nói: "Thẩm tham tướng đừng khách sáo, ta làm nghề này nhận tiền làm việc nên không dám nhận lễ lớn thế này đâu."

Được ngồi cùng bàn ăn cơm với Thiếu tướng quân và phu nhân tương lai, bà ta có thể khoe khoang đến lúc xuống lỗ, thế là quá hời rồi.

Lão đại phu gật đầu theo nói:

"Cũng nhờ ngài nghĩ thoáng, chứ gặp phải nam nhân cổ hủ không cho đại phu vào phòng sinh thì lão phu có bản lĩnh thông thiên cũng bó tay."

Bên kia bình phong, Thẩm mẫu nghe thấy câu này đ.á.n.h rơi cả đũa. Đũa rơi xuống bàn rồi lăn xuống đất. Đứa tôn t.ử ngồi cạnh hỏi:

"Tổ mẫu, người sao thế?"

Thẩm mẫu xua tay. Ma ma phía sau đưa đôi đũa sạch khác, bà ta nhận lấy đặt lên bàn chẳng còn hứng thú ăn uống. Bà dỏng tai nghe ngóng bàn bên cạnh nói chuyện, tiếc là bàn bên đó không nói về chủ đề này nữa. Ngược lại tiếng c.ắ.n hạt dưa tanh tách vọng ra từ góc bình phong làm bà ta càng thêm bực bội. Tiếng mỏ chim gõ vào đĩa sứ leng keng, bà ta bực đến mức muốn sang đập vỡ cái đĩa cho rồi.

"Ta ra ngoài một lát, các con cứ ngồi đây ăn cơm cho ngoan."

Thẩm mẫu đứng dậy, nháy mắt với ma ma phía sau, hai người vòng qua bình phong đi ra ngoài.

Con vẹt nhả vỏ hạt dưa ngẩng đầu nhìn, đôi mắt đen láy đảo một vòng. Nó nhẹ nhàng bay lên bình phong rón rén giơ chân giẫm lên khung gỗ đi về phía cửa.

"Đi đâu đấy? Ngoan ngoãn ở yên."

Động tĩnh của nó không qua mắt được Hàn Tễ.

"Ra, ra ngoài đi ị."

Hàn Tễ ghê tởm không chịu nổi, xua tay nói:

"Cút đi."

"Đừng chạy lung tung bên ngoài, cấm mở miệng nói chuyện dọa người ta đấy."

Hải Châu vội dặn dò.