Nụ cười trên mặt Thẩm mẫu cứng lại. Bị nhi t.ử làm mất mặt ngay trước mặt các nhi tức, bà ta lập tức sa sầm nét mặt.
"Nương, tiểu Lục hiếu thuận không muốn nương lo lắng, nương cũng đừng bận tâm." Thẩm Hoài lên tiếng giải vây, thuận theo lời Thẩm Toại hỏi: "Có phải đang kẹt tiền không? Nhị ca cho đệ mượn một ít nhé?"
Trước khi thành thân, Thẩm Toại thường xuyên ăn chực uống chực của bốn huynh trưởng. Hắn mặt dày không thấy việc lấy tiền từ trong nhà là mất mặt, huống chi bốn huynh trưởng ăn uống ở nhà đều do cha nương nuôi. Hắn gật đầu nói:
"Sức khỏe hai đứa nhỏ yếu phải dùng t.h.u.ố.c dưỡng, Thanh Mạn cũng cần tẩm bổ. Bổng lộc của đệ lo sinh hoạt hàng ngày thì tạm đủ nhưng thêm hai đứa nhỏ thì có chút túng thiếu. Cha, cha cho con xin ít bạc."
"Được, lát nữa ta lấy cho, lúc đến ta đã chuẩn bị rồi."
Thẩm phụ nói.
Thẩm mẫu hừ lạnh một tiếng:
"Ta còn tưởng ngươi có cốt khí lắm chứ."
Thẩm Toại ngạc nhiên nhìn bà ta một cái, hỏi lại:
"Con sao lại không có cốt khí? Căn nhà này là con vay tiền mua, nợ cũng trả hết rồi. Trong tay con không phải không có tiền tiết kiệm, chỉ là đang khó khăn một chút mới ngửa tay xin cha nương. Nhà con xảy ra chuyện lớn như vậy, nương là nãi nãi của các cháu thấy hai đứa cháu đáng thương mà nương đành lòng thờ ơ sao?"
"Nương không có ý đó đâu, bà ấy lỡ lời thôi." Thẩm Hoài kéo tay hắn, tháo túi tiền bên hông đưa cho Thẩm Toại nói: "Đây là tấm lòng của ta và nhị tẩu đệ dành cho hai chất nữ, đệ cầm lấy. Cả nhà đệ ở bên này không nơi nương tựa, đệ muội và hai đứa nhỏ chỉ có thể nhờ đệ vất vả chăm sóc. Thiếu thốn tiền bạc cứ nói với ta một tiếng."
Thẩm Toại nắm c.h.ặ.t túi tiền không động đậy hồi lâu sau mới khàn giọng nói:
"Cảm ơn nhị ca, đợi đệ qua cơn khó khăn sẽ trả lại huynh, nhiều nhất là hai năm thôi."
"Huynh đệ trong nhà nói gì chuyện trả hay không trả." Thẩm Hoài vỗ vai hắn, nói: "Nương tính tình như thế đệ đừng so đo với bà ấy."
Thẩm Toại kiên quyết nói muốn trả. Hắn biết tình hình trong nhà, tuy giàu có đông con nhưng tiền bạc đều do hai lão nhân nắm giữ. Bốn huynh trưởng không làm ăn đàng hoàng, kiếm không đủ tiêu nên toàn dựa vào cha nương chu cấp.
"Huynh đệ ruột thịt tiền nong phân minh, có tiền đệ sẽ trả lại huynh."
Hắn nói một cách khó khăn. Vào lúc này hắn chợt tỉnh ngộ, nếu muốn không bị bó buộc và không phải chịu ấm ức thì chỉ có thể dựa vào chính mình.
Hải Châu đứng một bên lạnh lùng quan sát. Thẩm Toại là tiểu nhi t.ử trong nhà, từ nhỏ được nuông chiều nên đối nhân xử thế nửa nạc nửa mỡ. Nếu thuận theo ý nương cưới người thê t.ử bà ấy ưng ý thì cả đời này coi như sống mơ hồ. Hắn vốn là đứa tiểu nhi t.ử được cha nương yêu chiều nhất nên được thiên vị, thiếu tiền dùng thì làm nũng nói vài câu ngọt ngào là bạc đến tay, chuyện trong nhà không cần hắn lo cũng giống như bốn huynh trưởng của hắn.
Con vẹt nghiêng đầu nhìn, trong cổ họng lẩm bẩm mấy âm thanh không rõ nghĩa. Đợi mọi người tản ra, nó bay xuống đầu tường nói:
"Hải Châu, về thôi."
"Ngươi muốn về à? Ngươi biết đường mà, tự bay về đi, tìm nha hoàn trong phủ lấy cho đồ ăn."
Hải Châu ngồi xuống uống nước.
Con vẹt không chịu, nó đậu lên đùi nàng. Có đứa trẻ định sờ nó, nó dang cánh làm bộ muốn đ.á.n.h.
"Tính tình nó không tốt đâu, đừng sờ vào nó."
Hải Châu ngăn tay đứa trẻ lại.
Đứa trẻ rụt tay về, lấy một quả sơn tra trong đĩa hỏi con vẹt có ăn không:
"Ngươi hát một bài nữa ta cho ăn."
Con vẹt quay đầu không thèm để ý.
Hải Châu bưng bát nước cho nó uống, miệng nói chuyện với mấy tẩu tẩu của Thẩm Toại. Thẩm Toại cũng thu lại vẻ mặt khó coi. Có đồng liêu đến, hắn nhờ huynh trưởng dẫn người ra t.ửu lầu, đại ca và tam ca của hắn đang tiếp đãi khách bên đó.
Nhi t.ử của đại ca Thẩm Toại nằng nặc đòi cho vẹt ăn. Hải Châu lại ngăn tay nó, túm lấy con vẹt ném ra xa, con vẹt bay đến dưới mái hiên ngồi xổm.
Lũ trẻ ùa ra đứng dưới mái hiên ngửa đầu nhìn chằm chằm, nhao nhao gọi chim xuống, ồn ào đến mức đứa trẻ trong phòng khóc ré lên.
Con vẹt cũng thấy phiền liền chổng m.ô.n.g ị một bãi xuống dưới.
Cậu bé bị cứt chim rơi trúng đầu tức phát khóc, con vẹt đứng trên xà nhà cười cạc cạc hả hê.
"Đừng để ý con chim quái gở này, tránh xa nó ra một chút." Thẩm mẫu bực bội lườm con chim. Không trêu vào được người thế là bà ta trút giận lên chim, nói: "Hình thù kỳ quái, tưởng mày là báu vật chắc."
"Bà mới là đồ kỳ quái!"
Con vẹt nghe hiểu, nó định bay xuống đ.á.n.h người nhưng nhớ tới chuyện tối qua, nó bay đến vai Hải Châu mách lẻo.
"Ngươi là báu vật, không phải chim quái gở đâu, ngàn vàng khó mua đấy."
Hải Châu vuốt lông dỗ dành nó, đúng là tiểu hài t.ử.
Con vẹt vẫn không vui cứ nhìn chằm chằm Thẩm mẫu một lúc lâu, đôi mắt nhỏ đảo lia lịa.
Mặt trời lên cao, Hàn Tễ từ quân doanh trở về. Hắn về thay bộ y phục khác rồi mới sang nhà Thẩm Toại. Vừa bước vào cửa, con vẹt đã bay ra đậu lên vai hắn.
"Bà ta mắng ta là chim quái gở."
Nó giơ cánh lên mách lẻo.
Cả phòng im phăng phắc. Mặt Thẩm mẫu đỏ bừng như lửa đốt, bà ta hận không thể nướng chín con chim biết nói tiếng người này nhưng ngoài mặt vẫn phải xin lỗi giải thích:
"Dỗ tiểu hài t.ử thôi mà, ta lỡ lời nói bậy vài câu."
Hàn Tễ b.úng nhẹ vào mỏ chim, nói:
"Ngươi không phải chim quái gở, là bà ấy chưa từng thấy chim biết nói thôi."
"Đồ kiến thức ngắn."
Con vẹt đắc ý mắng.
Hải Châu che mặt, câu này lại học ở đâu ra thế? Nàng quay người nói:
"Về bọn con sẽ dạy dỗ nó t.ử tế, một con chim không biết học nói lung tung ở đâu, bá mẫu đừng để trong lòng."
Thẩm mẫu cười gượng gạo, bà ta nào dám nói gì nữa. Hôm nay bà ta đen đủi thật, từ người đến vật đều có thể làm bà ta mất mặt.
Hàn Tễ rút một chiếc hộp gỗ thon dài từ trong tay áo đưa cho Thẩm Toại, nói vài câu chúc phúc rồi hỏi:
"Ra t.ửu lầu à?"
Thẩm Toại gật đầu, chỉ chờ hắn đến thôi, mọi người đều đông đủ cả rồi.
"Huynh có mang gã sai vặt theo không? Bảo người đưa con vẹt về đi."
Hải Châu nàng lo con chim đến t.ửu lầu mở miệng nói chuyện lại thu hút cả đám tiểu hài t.ử tò mò.
"Chim không về đâu."
Con vẹt nhảy sang vai bên kia của Hàn Tễ tránh xa Hải Châu. Liếc thấy sườn mặt hắn, nó chợt nhớ ra tối qua đã đ.á.n.h hắn nên chột dạ vội vàng bay lên đầu tường đứng.
Hàn Tễ bắt hụt, nhìn Hải Châu cười bất lực.
"Mang đi thôi, buổi trưa các người ngồi phòng riêng đừng cho nó ra ngoài là được."
Thẩm Toại nói.
"Vậy chúng ta đi thôi?" Thẩm Hoài hăng hái đi trước dẫn đường, "Thiếu tướng quân mời." Lại ra hiệu mời cả Hải Châu.
Hàn Tễ và Hải Châu đi trước, con vẹt bay lượn lờ hai bên. Hải Châu đưa tay ra nó coi như không thấy. Nó không yên tâm về nàng.
"Chim sặc sỡ kìa, nương nhìn xem, chim sặc sỡ."
Một tiểu cô nương nhảy chân sáo từ trong sân chạy ra, ngửa đầu đứng ở cửa nhìn chằm chằm con chim.