Đến nhà Thẩm Toại, ca ca, tẩu tẩu và cha nương hắn đã tới rồi. Vì còn có đồng liêu đến chúc mừng, để tiện tiếp khách hắn đặt bàn tiệc ở t.ửu lầu luôn, trong nhà không nấu nướng cho đỡ ồn ào.
Hải Châu vào cửa chào hỏi người Thẩm gia thấy Thẩm Toại, nàng tươi cười chúc mừng:
"Tiểu Lục ca, chúc mừng huynh làm cha nhé."
Thẩm Toại cười ha ha hai tiếng dẫn nàng vào trong thăm Thanh Mạn, hai đứa trẻ cũng ở trong phòng này. Hải Châu ghé vào xem thấy hai đứa bé nhỏ xíu gầy gò. Tinh Châu lúc mới sinh ra da dẻ nhăn nheo còn hai đứa này toàn thân đỏ hỏn, lớp da đỏ mỏng tang như trong suốt, chẳng có chút da nhăn nheo nào che chắn.
"Bé quá."
Nàng nói khẽ không dám lớn tiếng, sợ làm kinh động đến bọn trẻ.
Thẩm Toại gật đầu, nói:
"Sẽ lớn dần lên thôi."
Hải Châu lấy hai chiếc khóa trường mệnh đặt lên tã lót, nói:
"Hai tiểu cô nương phải bình an lớn lên nhé, vui vẻ thuận lợi, khỏe mạnh, sống lâu trăm tuổi."
Tiểu hài t.ử quá bé không chịu được sức nặng của vàng bạc, bên cạnh tã lót đặt năm đôi vòng vàng và một chiếc khóa trường mệnh thêm phần Hải Châu tặng, có vàng có bạc nhìn phú quý vô cùng.
Thẩm Toại ra ngoài tiếp khách, Hải Châu ngồi bên mép giường trò chuyện với Diêu Thanh Mạn. Người nằm trên giường sắc mặt vàng vọt, môi trắng bệch không chút m.á.u, quầng mắt thâm đen. Trời nóng thế này mà người đắp cái chăn dày cả đốt ngón tay che kín mít, trên đầu còn quấn khăn, trán và sau gáy đều bịt kín.
"Ta nghe Hàn Tễ nói lần này tỷ chịu khổ nhiều rồi." Hải Châu nắm lấy tay nàng, đắp chăn dày thế mà tay vẫn lạnh ngắt. Nàng nhẹ giọng hỏi: "Ngày nào cũng có đại phu đến bắt mạch chứ? Tỷ phải tịnh dưỡng cho tốt vào, hễ thấy khó chịu là sai bà v.ú đi gọi đại phu ngay."
"Có, ngày nào đại phu cũng đến." Diêu Thanh Mạn siết tay Hải Châu cảm kích nói: "Đêm sinh con may mà có Thiếu tướng quân ở đó, ngài ấy vừa mời đại phu vừa tặng nhân sâm già còn đá Thẩm Toại vào phòng với ta. Nếu không có ngài ấy lo liệu bên ngoài, ba nương con ta mất mạng từ lâu rồi. Ta đang ở cữ không ra ngoài được, Thiếu tướng quân cũng không tiện vào, mãi chưa có cơ hội cảm tạ ngài ấy."
"Còn nhiều thời gian mà, đợi tỷ hết cữ rồi cảm tạ cũng chưa muộn, đừng lo nghĩ nhiều."
Hải Châu nói.
Diêu Thanh Mạn gật đầu nhìn Hải Châu muốn nói lại thôi, do dự mãi mới cười buồn bã, nói:
"Ta không biết nên nói thế nào, có người sinh con nhẹ nhàng, có người sinh con mất mạng. Nhìn muội ta lại thấy lo mong là muội không phải chịu nỗi khổ như ta."
Hải Châu gật đầu, nàng không thể nói mình sẽ không sinh con chỉ đành cười trừ không nói gì.
"Hải Châu?"
Ngoài cửa sổ vang lên giọng nói non nớt.
"Đệ đệ của muội đến à?"
Diêu Thanh Mạn nghe tiếng hỏi.
"Là con vẹt đấy."
Hải Châu mở cửa ra ngoài lát sau bưng con chim vào. Nàng thấy tâm trạng Diêu Thanh Mạn khá tệ, để con vẹt vào chọc cười cho vui cũng tốt.
Con vẹt vào phòng ngó nghiêng đ.á.n.h giá bốn phía nhìn thấy đứa trẻ trong nôi nó giật mình xù lông lên.
"Tinh Châu hồi bé cũng thế, ta cũng lớn lên như thế mà." Hải Châu bưng nó tránh xa đứa bé một chút lại nói: "Ngươi kinh ngạc cái gì? Loài chim các ngươi sinh ra là quả trứng, nở ra cũng trụi lông đấy thôi."
Con vẹt không thèm để ý đến nàng, nó nhìn chằm chằm người trên giường. Khứu giác loài chim rất nhạy bén, nó ngửi thấy mùi m.á.u và mùi gì đó sâu xa hơn, người trên giường yếu ớt đến cực điểm. Nó ngoan ngoãn đứng trên lưng ghế nhìn nàng.
"Ngươi biết nói à?"
Diêu Thanh Mạn tò mò.
"Ngươi tên gì?" Con vẹt thì thầm nhỏ xíu lát sau lại há mỏ giả tiếng mèo kêu: "Meo…" rồi lại giả tiếng ch.ó sủa, đủ loại tiếng chim hót, thậm chí còn bắt chước được cả tiếng sóng biển và tiếng gió.
"Phu nhân, hát cho người nghe một khúc nhé."
Con vẹt lấy giọng điệu bộ, học theo cách nói chuyện của con hát, giơ một chân lên, nheo mắt, khe khẽ cất giọng.
Diêu Thanh Mạn vừa kinh ngạc vừa phấn khích nhìn con chim rồi lại nhìn Hải Châu. Trên đời còn có loài chim biết nói sao? Chim mà cũng biết nói ư? Lại còn biết giả tiếng mèo tiếng ch.ó?
Hải Châu cũng mới biết con vẹt này còn biết giả tiếng mèo ch.ó, con chim này rất biết đồng cảm với người yếu ớt rất biết chọc cười.
Đứa trẻ trong nôi bị đ.á.n.h thức, miệng phát ra tiếng khóc yếu ớt. Con vẹt quay ngoắt lại trước khi người kịp phát hiện trừng mắt ngơ ngác nhìn.
Hải Châu ra ngoài gọi người, v.ú nuôi đi vào ngồi trong phòng cho b.ú. Hải Châu mang con vẹt ra ngoài mở cửa hít thở không khí trong lành, cái mũi bị nghẹt lúc này mới thông thoáng.
"Hải Châu, lại đây ngồi, uống chút trà đi."
Thẩm nhị tẩu gọi.
Hải Châu gật đầu, đi tìm Thẩm Toại, nói:
"Phòng Thanh Mạn bí quá, buổi trưa lúc nóng nhất có thể mở cửa sổ cho thoáng khí, lúc mở cửa sổ thì lấy chăn che người lại, mùi tan bớt rồi đóng cửa sổ lại. Trong phòng bớt mùi m.á.u tanh, tỷ ấy nằm cũng dễ chịu hơn."
"Mở cửa sổ được sao?" Thẩm Toại không chắc chắn, "Để ta đi hỏi nương và tẩu tẩu ta đã."
"Tam thẩm ta ở cữ ngày nào buổi trưa cũng mở cửa sổ cho thoáng khí. Nhà huynh có bà v.ú già lại có v.ú nuôi không biết thì hỏi họ nhiều vào." Hải Châu ngăn hắn lại, chuyện đơn giản thế này mà hỏi đến nương và tẩu tẩu hắn lại lôi thôi ra không ít chuyện. Nàng tiếp tục nói: "Không thì hỏi đại phu, đại phu ngày nào chẳng đến? Huynh chịu khó hỏi han nhiều vào. Hỏi nhiều cũng chẳng thiệt gì, đừng để xảy ra chuyện rồi mới lo. Giống như trước đó, lúc Thanh Mạn trở dạ nếu huynh gọi đại phu đến ngay thì tỷ ấy đâu phải chịu khổ lớn như vậy."
Thẩm Toại bị mắng cúi gằm mặt gật đầu lia lịa:
"Muội nói đúng, ta ăn đòn rồi mà vẫn chưa nhớ."
"Hải Châu, nói chuyện gì đấy?"
Thẩm mẫu thấy tình hình không ổn liền đi tới hỏi.
"Phì."
Con vẹt đứng trên đầu tường đột nhiên lên tiếng.
Mọi người trong sân đều nhìn sang, nó nghển cổ lại phỉ nhổ thêm tiếng nữa.
"Lại đây." Hải Châu vẫy tay, nàng nghiêng người nhìn Thẩm mẫu nói: "Con đang dạy huynh ấy cách chăm sóc nữ nhân ở cữ. Trong nhà không có người lớn lo liệu, Thẩm Toại cứ chạy loạn như gà mắc tóc, huynh ấy sốt ruột hoảng hốt khiến Thanh Mạn và hai đứa trẻ cũng khổ lây."
Da mặt Thẩm mẫu giật giật, nể mặt thân phận của Hải Châu, bà ta gượng cười nói:
"Trong nhà có bà v.ú già lại có v.ú nuôi, ngày ba bữa ăn ngon uống tốt, hết cữ là lại khỏe ngay ấy mà. Con chưa sinh nở bao giờ nên không rõ chuyện này đâu."
"Nương, chúng con đang nói chuyện nương đừng xen vào." Thẩm Toại lên tiếng, hắn cau mày nói: "Con không hiểu mới phải học, nương không muốn lo thì cứ đưa tiền đây, còn chuyện bên này thế nào nương đừng can thiệp."
--