"Sao ngươi tìm được đến đây?"
Hải Châu mò mẫm theo hướng âm thanh, quờ quạng hai cái mới chạm vào được lông con vẹt.
Con vẹt thoải mái dang cánh cho nàng gãi, chép mỏ phát ra tiếng rúc rích nũng nịu. Nó quên béng mục đích tìm người, ngồi xổm trong căn phòng tối đen bầu bạn cùng hai người đang ngồi im.
Mãi cho đến khi bên ngoài viện có tiếng nha hoàn tìm chim, Hàn Tễ mới đứng dậy lấy que đ.á.n.h lửa châm nến. Ngọn lửa bùng lên, cả người và chim đều nheo mắt khó chịu.
Hải Châu chọc vào m.ô.n.g con vẹt, nói:
"Kêu một tiếng cho người ta biết đi."
"Cạc."
"Lúc cần khôn ngoan thì lại ngốc." Hàn Tễ ghét bỏ kéo Hải Châu đi ra ngoài, nói: "Đi thôi, ăn cơm, muội đói rồi phải không?"
"Ta quên mất rồi."
Nam nhân đi phía trước nhanh ch.óng nhếch khóe miệng.
Con vẹt vèo một cái bay qua đầu họ, ra khỏi cổng viện nó gọi với về phía nha hoàn đang xách đèn l.ồ.ng:
"Ngươi tìm ai?"
Nha hoàn thấy hai vị chủ t.ử đi ra liền thi lễ bẩm báo:
"Con vẹt ăn ba quả sơn tra hai quả táo xong là bay v.út đi mất, nô tỳ đuổi theo không kịp nên bị mất dấu."
"Ừ, lần sau nó có chạy cũng không cần tìm, nó không lạc được đâu."
Hải Châu nói.
"Vâng."
Nha hoàn đi trước xách đèn l.ồ.ng soi đường.
"Nhà các ngươi to thật."
Con vẹt đậu trên vai Hàn Tễ, nó nhớ ra điều định nói lúc trước, nó đã phải tìm rất nhiều gian phòng mới thấy Hải Châu.
"So với nhà cũ của ngươi ở Đại Lý thì thế nào?"
Hàn Tễ hỏi.
Con vẹt ngậm miệng không nói, nó im thin thít.
Hàn Tễ cười to vài tiếng, nghiêng đầu nói với Hải Châu:
"Ta lại càng tò mò hơn đấy, hôm nào bảo người đi Đại Lý hỏi thăm xem, con vẹt này ở nhà cũ rốt cuộc có chuyện gì..."
Lời còn chưa dứt, trước mặt đã có gió thổi tới, hắn không kịp tránh liền hứng trọn một cú mổ vào miệng. Con chim c.h.ế.t tiệt này dang cánh bổ nhào vào đầu hắn đ.á.n.h tới tấp, đ.á.n.h xong thì bỏ chạy, lượn vòng kiêu ngạo trên đầu người ta.
"Phì." Hàn Tễ bị ép dán mặt vào lông chim ngửi thấy mùi. Hắn phì phì mấy cái chỉ vào con vẹt nói: "Loạn rồi, ngươi còn đ.á.n.h người nghiện rồi hả, học cái thói xấu này ở đâu đấy?"
Lần trước trên thuyền đ.á.n.h Hải Châu cũng thế. Động tác thuần thục lại nhanh nhẹn, đ.á.n.h xong là chạy, trốn hai ngày đợi Hải Châu hết giận mới lại lò dò đến xin ăn.
"Thôi thôi, so đo với nó làm gì, nó chỉ là một con chim thôi mà." Hải Châu đẩy hắn đi tiếp, cười hì hì nói: "Thiếu tướng quân chắc chưa từng nghĩ tới, bình sinh lại có ngày ăn cú tát của con vẹt nhỉ."
"Không so đo á? Nó hiểu biết cũng không ít đâu."
Hàn Tễ không phục.
Đến nhà ăn, con vẹt đậu trên cành cây ngoài cửa sổ không dám vào. Hàn Tễ nhận khăn ướt lau mặt hạ thấp giọng bàn bạc với Hải Châu, nàng đóng vai phản diện hắn đóng vai chính diện, phải dạy cho con chim này một bài học kẻo nó động tí là đ.á.n.h người.
"Có ăn cơm không? Vào đây."
Hải Châu đứng ở cửa vẫy tay.
"Đánh người thì không có cơm ăn."
Hàn Tễ hừ lạnh.
"Phì."
Con vẹt bắt chước hắn.
Hải Châu cười thầm, nàng nhận lấy bát cơm trộn đậu nha hoàn đưa, xách cái ghế vuông đặt ngoài cửa, nói:
"Cơm để đây, ngươi xuống ăn đi."
Mọi người dùng bữa trong căn phòng đèn đuốc sáng trưng, nha hoàn đứng hầu ở cửa. Con vẹt trên cành cây ngó nghiêng xác định xung quanh không có nguy hiểm mới bay xuống mổ cơm. Ăn khô bị nghẹn, nó còn sai bảo nha hoàn bưng nước cho nó.
"Nhà nó ở Đại Lý chắc chắn cũng là nhà phú quý, sai bảo hạ nhân thuần thục gớm."
Hàn Tễ nói.
"Nhà thường dân không nuôi nổi nó đâu. Nó thông minh thế này, nhà thường dân cũng không giữ được nó." Hải Châu suy tư nói: "Biết đâu nó sinh ra ở nhà thường dân, lọt vào mắt xanh nhà quyền quý nên bị cướp đi hoặc là bị bán qua tay, nó không thích người nuôi nó nên mới bỏ trốn."
Hàn Tễ ra hiệu cho Hải Châu nhìn ra ngoài. Hải Châu nhìn theo thấy con vẹt nấp ngoài cửa sổ dỏng tai nghe trộm chăm chú, bị phát hiện lập tức giơ chân lên giả vờ gãi ngứa.
"Có cần ta sai người đi hỏi thăm không?"
Hàn Tễ hỏi.
Hải Châu xua tay:
"Đừng hỏi thăm, kẻo rước phiền phức. Một con chim thôi mà, thân thế nó thế nào không quan trọng."
Ăn xong đi dạo tiêu cơm, hai người đi loanh quanh trong phủ tướng quân trống trải. Đi đến cửa hông thứ hai Hàn Tễ bảo người gác cổng mở cửa chỉ vào bãi đất trống bên ngoài nói:
"Ngày kia là ngày lành, hôm đó sẽ động thổ đào móng."
Nhà mới của Tề gia sau này sẽ xây ở đây, mua lại ba tòa nhà cũ phá đi xây lại. Hiện tại do một tiểu quản sự của phủ tướng quân phụ trách giám sát, dự kiến trước tháng năm có thể hoàn công.
Hải Châu tự mình đi một vòng, cách một con đường đi chừng trăm bước là tới.
"Sau này ta về nhà mẹ đẻ tiện thật, nhấc chân cái là đến nơi."
"Ừ, muội chỉ là đổi chỗ ngủ thôi mà."
Một con chim quấy rối bay qua đầu. Hải Châu lo sẽ làm người đi đường giật mình nên nàng cùng Hàn Tễ vào cửa đi về, con vẹt cũng quay đầu bay theo.
Đi thuyền mệt mỏi, ngày mai còn phải đi làm khách nên Hải Châu không nói chuyện phiếm với Hàn Tễ nữa. Nàng mang theo con vẹt về thiên viện rửa mặt sớm rồi đi ngủ.
Trăng sao treo trên bầu trời. Con vẹt nhảy từng bước nhỏ từ tổ chim gian ngoài vòng qua bình phong, thò đầu vào nội thất nhìn lên giường rồi rón rén bay lên đệm giường ngủ.
Trời tảng sáng bà t.ử dậy sớm quét dọn lá rụng bụi bặm. Con vẹt nghe tiếng tỉnh giấc ngay, nó nhìn lên giường thấy Hải Châu trở mình liền lập tức bay xuống chạy ra ngoài. Chạy được một nửa lại vòng về lanh lảnh gọi:
"Trời sáng rồi, Hải Châu dậy đi."
Hải Châu nghe tiếng ngồi dậy. Một đêm ngon giấc, tinh thần nàng sảng khoái lạ thường. Nàng vén màn lụa lên, vui vẻ chào con chim:
"Chào buổi sáng."
"Chào buổi sáng."
Con vẹt ngốc nghếch học theo.
"Cô nương, người dậy rồi à?" Bà t.ử vào hỏi, "Để ta gọi Hải Đường vào hầu hạ nhé?"
"Được." Hải Châu mặc nhanh y phục, ngồi trước bàn trang điểm đợi nha hoàn vào chải tóc. Nhìn qua gương đồng thấy trên đệm giường có sợi lông chim màu xanh lam, nàng quay đầu lại nhìn thấy trên đệm có một cái lõm nhỏ còn có dấu chân chim.
Nàng nhặt sợi lông lên liếc nhìn con vẹt đang ngồi xổm trên tủ y phục hỏi:
"Tối qua ngươi ngủ ở đâu?"
Con vẹt giả điếc giơ chân lên chải chuốt lông vũ.
"Không được lên giường ta ngủ đâu đấy."
Hải Châu dặn dò một câu.
Nha hoàn bưng nước ấm vào, một nha hoàn khác đến chải đầu. Hải Châu dặn nàng chải kiểu đơn giản thôi rồi hỏi Hàn Tễ đã dậy chưa. Sau khi rửa mặt súc miệng, nàng dẫn theo con vẹt hớn hở đi sang bên kia.
Dùng xong bữa sáng, mặt trời cũng đã lên cao. Hàn Tễ phải đi tuần tra quân doanh, Hải Châu một mình đi sang nhà Thẩm Toại, nàng vừa ra cửa con vẹt cũng lon ton bám theo.
"Đến đó không được nói lung tung nhé."
Hải Châu dặn nó.