Lạ thật, Hầu phu nhân bước nhanh ra sân gọi với theo người đang đội con chim sắp ra khỏi ngõ:
"Hải Châu, con đi phủ thành à?"
"Thẩm Toại sinh được hai nữ nhi, mai làm lễ tắm ba nên con qua đó một chuyến." Hải Châu quay người vẫy tay, nói: "Con vẹt này con mang đi nhé, ngài đừng nhớ nó đấy."
"Ồn c.h.ế.t đi được, ta nhớ nó làm gì."
Hầu phu nhân khẩu thị tâm phi nói.
Ra đến phố, tiếng rao hàng vang lên:
"Bánh bao nóng hổi đây, đại tỷ mua cho con một cái nhé?"
"Chuồn chuồn tre không? Rùa khắc gỗ không?"
Vừa nghe thấy chữ "rùa", con vẹt lập tức tiếp lời:
"Muốn muốn muốn…rùa, Hải Châu."
"Ở nhà có rùa rồi mua rùa gì nữa?"
Nói thì nói vậy, Hải Châu vẫn móc mười đồng tiền mua cho con chim một con rùa khắc gỗ, còn chưa to bằng cái móng vuốt nó xòe ra. Nàng nhét con rùa gỗ vào chân nó, vào cửa hàng trang sức mua hai chiếc khóa trường mệnh bằng bạc, vừa khéo gặp năm nữ quyến Thẩm gia.
"Hải Châu mua bạc rồi, ta phải mua vàng kẻo lại bị so bì kém cạnh."
Thẩm nhị tẩu cố ý nói to, bảo nữ chưởng quầy đổi cho hai đôi vòng tay vàng.
Ba người tỷ muội khác cũng hùa theo đổi, Thẩm mẫu nhìn qua nhìn lại đổi cái khóa trường mệnh trên tay lấy cái to hơn.
Đoàn người mang theo con vẹt ra bến tàu. Hải Châu phát hiện chiếc thuyền buôn đang neo đậu ở bến tàu chính là thuyền của nàng, nàng vui vẻ chạy lên. Người thu phí thuyền nhận ra nàng, không nhận tiền nàng đưa còn cười nói:
"Đi thuyền nhà mình ai lại trả tiền, đi phủ thành à?"
"Đi thuyền tìm Hàn Tễ."
Con vẹt lắm mồm chen vào.
Hải Châu vỗ nó một cái rồi ném tiền vào hòm tiền, sau đó mang con vẹt đi tham quan khắp thuyền.
Thuyền mới đi nhanh, chập tối mặt trời chưa lặn đã đến bến tàu phủ thành. Hành khách đi nhờ xuống thuyền, lão lái thuyền định đưa đoàn người Hải Châu ra đảo, thuyền chưa kịp quay đầu thì thấy một chiếc thuyền quan từ ngoài biển đi tới.
"Là Hàn Tễ."
Mắt chim tinh tường, liếc một cái đã nhận ra người.
Đổi thuyền ở bến tàu, phu thê Thẩm phụ lên thuyền nói chuyện với Hàn Tễ, hỏi thăm tình hình lão tướng quân. Hàn Tễ liếc nhìn về phía Hải Châu mấy lần lơ đãng trả lời.
Hải Châu rung nhẹ vai, ở góc khuất chỉ tay về phía Hàn Tễ. Con vẹt nháy mắt hiểu ý dang cánh bay đậu lên vai Hàn Tễ.
"Ngươi tên gì?"
Nó lại giở trò cũ nghển cổ hỏi Thẩm phụ.
Thẩm phụ nghẹn họng.
"Ngươi không chơi với Hải Châu à?" Thẩm mẫu giải vây cho trượng phu thuận tay chỉ, nói: "Hải Châu cũng đến rồi, ngày cưới của các con định chưa?"
Hàn Tễ gật đầu:
"Mùng tám tháng mười mời hai người và Thẩm tham tướng đến uống rượu mừng."
"Vậy chúng ta đợi nhé." Thẩm mẫu kéo Thẩm phụ đi, trêu chọc: "Chúng ta đừng đứng đây làm phiền đôi phu thê người ta nói chuyện nữa."
Hàn Tễ mỉm cười đội con vẹt đi về phía mũi thuyền, Hải Châu đang đứng đợi ở đó.
"Sao muội lại mang cả nó theo?"
Hắn hỏi.
"Nó nhớ huynh đấy."
Hải Châu nói bừa.
Con vẹt không phối hợp, quay người đậu lên vai nàng giơ chân lên gãi ngứa, hoàn toàn không để ý đến nam nhân đối diện.
Đầu thuyền có người lái thuyền nên Hàn Tễ không tiện hỏi han thân mật. Hắn cầm lấy túi vải đựng đậu phộng hạt dưa trong tay Hải Châu tung tung, hỏi thăm tình hình nương và Trường Mệnh.
Nhắc đến Hầu phu nhân con vẹt tỉnh táo hẳn, nó hắng giọng nheo mắt giơ một chân lên, cất giọng hát một khúc hát mới học được.
Hàn Tễ kinh ngạc nhìn, chưa bàn đến hát hay dở thế nào chỉ riêng cái dáng điệu nheo mắt giơ chân đã rất có thần thái rồi.
Hát xong một khúc, Hải Châu lập tức thưởng cho nó một nắm hạt dưa.
"Khát."
Vẹt đại sư đưa ra yêu cầu.
Hải Châu ra hiệu cho Hàn Tễ. Hàn Tễ lên lầu vào khoang ở rót một cốc nước mang xuống bưng tận tay hầu hạ vẹt đại sư uống nước.
Vệt ráng chiều cuối cùng tắt hẳn, mặt biển nhanh ch.óng tối sầm lại, thuyền cũng cập bến tàu trên đảo. Thẩm phụ đến chào hỏi một tiếng rồi đưa người nhà xuống thuyền đi trước.
Hàn Tễ và Hải Châu tiếp tục nói chuyện trên thuyền, đợi đoàn người Thẩm gia đi khuất thì hai người mới mang theo con vẹt xuống thuyền.
"Diêu Thanh Mạn sinh con không thuận lợi lắm, suýt chút nữa cả ba nương con đều mất mạng." Lúc này Hàn Tễ mới kể lại sự nguy hiểm rạng sáng hôm qua, vừa đi vừa kể vào đến Tướng quân phủ mới kể xong. Hắn nắm tay Hải Châu, nói: "Lúc ấy ta đã thấy may mắn vì muội thể hàn không thể sinh con, không phải chịu nỗi khổ này."
Hải Châu im lặng hồi lâu, nàng vốn kiêng kỵ chuyện này, đối với sự may mắn kiểu này nàng không có cảm giác gì chỉ thở dài một tiếng, quan tâm hỏi:
"Thanh Mạn thế nào rồi?"
"Mất nửa cái mạng, nằm liệt giường cả ngày nay, bà đỡ bảo nàng ấy ít nhất phải nằm trên giường nửa tháng mới được xuống đất." Liếc thấy con vẹt đang chăm chú lắng nghe, trong lòng Hàn Tễ dâng lên cảnh giác liền dặn dò: "Không được đem chuyện ta và Hải Châu nói truyền ra ngoài, nếu không sau này không cho ngươi đi chơi nữa."
Hải Châu quay đầu nhìn con vẹt cũng cảnh cáo theo:
"Không được nhắc với ai chuyện ta thể hàn không thể sinh con, ngươi mà nói ra ta sẽ không thích ngươi nữa đâu."
Con vẹt biết điều lập tức đảm bảo:
"Không nói không nói."
Hàn Tễ gọi nha hoàn đến, bảo nàng mang con vẹt xuống cho ăn quả.
Về phòng hắn nói với Hải Châu:
"Nó có tin được không đấy?"
"Huynh biết nó tên là gì không?" Hải Châu cười khẽ, nói: "Miệng nó kín như bưng, chuyện không muốn cho người khác biết thì ai hỏi thế nào nó cũng không nói đâu."
"Sau này nói chuyện phải tránh nó ra." Hàn Tễ đi đến trước mặt Hải Châu ôm lấy nàng, nhỏ giọng hỏi: "Vẹt nhớ ta, còn muội có nhớ ta không?"
Hải Châu không lên tiếng.
Hắn cảm thấy không ổn, lập tức chặn lời:
"Thôi, muội đừng nói gì cả."
Cúi đầu mổ nhẹ vào khóe miệng nàng, thì thầm:
"Muội ăn vụng đậu phộng của vẹt à."
Hải Châu che miệng, nàng đã súc miệng rồi mà. Nàng vừa định đẩy hắn ra thì tay đã bị ấn xuống quặt ra sau lưng. Ngay trước khi môi bị chặn lại, bên tai vang lên một câu thì thầm: Ta nhớ muội.
"Hải Châu? Hải Châu…"
Ngoài cửa truyền đến tiếng vỗ cánh, tiếng kêu của con vẹt vọng từ mái nhà xuống. Hải Châu đẩy khuôn mặt đang vùi trên vai mình ra. Trong phòng tối om không nhìn thấy gì, ánh trăng chiếu qua cửa chỉ soi sáng một khoảng vuông nhỏ.
"Hải Châu?"
Tiếng gọi thăm dò vang lên ngoài cửa sổ. Chốc lát sau con vẹt nhìn thấy hai người đang chìm trong bóng tối, nó chen qua cửa sổ bay vào, cánh quạt vào một góc bình hoa, "choang" một tiếng bình hoa rơi xuống đất vỡ tan tành.
Con vẹt quay đầu nhìn chuyện thường ngày ở huyện, nó chẳng hề kinh ngạc mà bay tiếp lên bàn, ngó nghiêng nhìn chằm chằm hai người trước mặt tò mò hỏi:
"Đang làm gì thế?"
--